Cuộc Đổ Bộ Của Pokemon

Chương 270: “Bạo chúa sa mạc”

/296


Editor: Nguyetmai

Chiếc xe Jeep bị lật nhào, khung gầm bị lật ngược và lún vào cồn cát. Trong xe, Braixen dùng Confusion để che chắn cho Lâm Châu và Bảo Đệ, dù trông có vẻ rất thảm hại nhưng cũng không bị thương nặng lắm.

"Nói chắc như đinh đóng cột là tay lái lão luyện sẽ không bao giờ bị lật xe mà."

Lâm Châu đẩy cửa xe nhưng không mở được.

"Cuộc sống mà, lúc nào cũng đầy rẫy những sự cố. Đây là kinh nghiệm quý báu bậc đàn anh dành cho cậu."

Bảo Đệ bị mắc kẹt trong xe trong tư thế hết sức khó coi nhưng vẫn xoa tay và nói với vẻ mặt rất thản nhiên.

Lâm Châu chẳng thèm để ý đến anh ta, cậu trèo ra khỏi cửa sổ và nhìn vào thủ phạm ở đằng xa.

Đó là một con thú nhỏ có da màu xanh lục đậm, bụng đỏ, chiều cao chưa đến nửa người. Đầu nó mọc một chiếc sừng, khóe miệng nhệch xuống, đôi mắt sắc bén trông kiểu "tôi không phải dạng vừa đâu nhé".

Lâm Châu ngơ người khi nhìn thấy con Pokemon xuất hiện trước mặt.

Giọng nói của Bảo Đệ truyền tới từ bên trong chiếc xe bị lật.

"Bên ngoài có chuyện gì thế, đâm phải con Pokemon nào rồi à?"

"Ừ, đâm phải Pokemon rồi."

Lâm Châu nheo mắt nhìn con thú nhỏ trước mặt.

Larvitar, 

Một loài Pokemon hiếm gặp, sinh sống tại những nơi khắc nghiệt như sa mạc hay núi rừng.

Cấp tiến hóa cuối cùng của Larvitar chính là Tyranitar, hay còn được gọi bằng cái tên "bạo chúa sa mạc".

Loài Pokemon này có tiềm năng phát triển rất lớn, rất hiếm và quý, nhưng cũng không dễ để đào tạo được nó.

Giống như hai người bọn họ đi trong khu vực cấm hoang vu hẻo lánh Taklimakan này mấy ngày rồi mới tình cờ gặp được một con. Thế cũng đã được coi là vận may tốt lắm rồi đấy.



Một khi điên lên, nó thấy núi sẽ phá núi, thấy lầu sẽ dỡ lầu, nó sẽ hủy hoại tất cả mọi thứ xuất hiện trước mặt. Có thể coi nó là một cỗ máy phá hoại biết đi.

Cái tên chuẩn thần cũng không phải chỉ đặt cho vui đâu. Sức tàn phá của nó chỉ xếp sau Pokemon trong truyền thuyết mà thôi.

Không phải đây là một "anh giai" hung hăng có gen bạo lực hay sao?

Lâm Châu ban đầu còn tưởng nó sẽ lao lên cắn mình cơ, ai ngờ nó lại quay người bỏ đi.

Tất nhiên, Lâm Châu không thể để nó đi dễ dàng như vậy được.

PokeBall được ném ra, ánh sáng trắng lóe lên.

Một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện trong sa mạc.

Một thân hình quyến rũ cùng quần áo màu sắc tươi sáng, giống như một bông hồng sa mạc giữa biển cát.

Lâm Châu đã thả Milotic mà cậu rất ít khi dùng ra.

Trên màn hình livestream đầy những bình luận để lại dấu chấm hỏi, rất nhiều người chưa từng nhìn thấy một Pokemon xinh đẹp như Milotic bao giờ.

"Tiểu huynh đệ, đây là Pokemon gì vậy, hình như chưa nhìn thấy bao giờ."

"Không biết luôn, một con Pokemon không có trong Pokedex."

"Đẹp quá, có ai biết ở đâu bán con này không? Tôi muốn bạn trai mua cho mình con này."

"Mơ đi mà mua được nó nhé, đây là Milotic, tôi từng nhìn thấy nó trong một quyển sách tranh được khai quật lên từ lòng đất, đây là một loài Pokemon thần bí rất ít người biết đến, hiếm gặp và khác biệt, nó còn hiếm hơn cả con Larvitar nữa đó."

"Oa, tiểu huynh đệ này giỏi thế, còn cất giấu một loại Pokemon như vậy."

...

Khi Milotic vừa xuất hiện thì đôi mắt hung dữ của nó liền nhìn quanh môi trường sa mạc khô cạn xung quanh, trên bầu trời, tia tử ngoại chiếu thẳng xuống không có gì che chắn nổi, nó ngay lập tức ngưng tụ chất lỏng bao quanh cơ thể để giữ ẩm, chống nắng.

Lâm Châu vỗ nhẹ vào người Milotic, chỉ cho nó thấy con Larvitar ở phía xa xa và nói:

"Bắt nó mang về đây."

Milotic bắt đầu hành động, nó lắc lư thân hình, phía dưới cơ thể nó có khí lạnh thoát ra, những chỗ nó đi qua hình thành một đường băng.

Ngưng tụ nước thành băng, rồi trượt trên mặt băng để di chuyển, nhờ đó tốc độ di chuyển của nó cũng nhanh hơn, thoắt cái đã đến gần chỗ con Larvitar.

Rốt cuộc Larvitar cũng chỉ là một Pokemon hoang dã. Mặc dù nó nhìn thấy Milotic nhưng không ngờ đối phương lại đột nhiên tiến gần đến nhanh như vậy.

Trong nháy mắt đã đến bên cạnh người nó rồi!

Larvitar híp đôi mắt ti hí của nó lại, cái chân ngắn tũn giơ lên đá một mảng cát lớn bay lên, rồi quay người định đào sâu xuống cát chạy trốn. Chỉ cần một lần cọ xát như vậy là đã cảm nhận được sự chênh lệch sức mạnh rồi.

Dù sao con Larvitar này vẫn còn nhỏ, tiềm lực mạnh đến đâu thì vẫn chỉ là tiềm lực, thời kỳ phát triển của nó chưa dài, mức năng lượng cũng chỉ thuộc cấp Nhập Môn mà thôi, sao có thể là đối thủ của một Milotic sắp đạt đến cấp Quán Chủ cơ chứ!

Đánh không lại thì tất nhiên phải bỏ chạy rồi.

/296

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status