Gần đây Khưu Ngọc Bình và Hạ Mộng phát triển rất thuận lợi.
Có lẽ lúc đầu lòng người phụ nữ có lo lắng, nhưng dần dần, anh ta đã tìm lại được cảm giác yêu đương trước kia.
Hôm nay gọi điện thoại cho Hạ Mộng muộn như vậy, là muốn hỏi cô ta vì sao lại lỡ hẹn.
Bởi vì bọn họ đã thống nhất với nhau, đợi cô ta tan làm, hai người sẽ cùng nhau đi ăn cơm.
Bữa cơm này rất quan trọng, ít nhất đối với Khưu Ngọc Bình mà nói là như vậy. Hôm nay, chính là kỷ niệm hai năm ngày bọn họ chính thức yêu nhau.
Anh ta đã chuẩn bị nhẫn, chuẩn bị hoa tươi, cũng chuẩn bị rất nhiều.
Chỉ có điều, không có Hạ Mộng.
Anh ta đã đợi cả giờ đồng hồ trong nhà hàng Tây được bố trí cẩn thận, cuối cùng không nhịn được nữa mới gọi điện thoại tới hỏi thăm nguyên nhân.
Không ai nghe máy.
Trong lòng càng thêm bực bội, Khưu Ngọc Bình muốn làm gì đó.
Minh Minh đã hẹn như vậy, mà bây giờ ngay cả điện thoại cũng không chịu nghe.
Đợi thêm một lát, anh ta vẫn không cam tâm, đang định gọi lại thêm một lần nữa thì điện thoại của Hạ Mộng đã gọi đến trước.
Cầm điện thoại di động lên, Khưu Ngọc Bình vội nói: "Tiểu Mộng, xảy ra chuyện gì à?"
Hạ Mộng im lặng một lúc lâu, thật ra chính bản thân cô ta cũng không biết vì sao mình không tới cuộc hẹn, lúc cô ta lái xe đi ngang qua nhà hàng Tây nhìn thấy Khưu Ngọc Bình ở bên trong đã lựa chọn rời đi theo bản năng.
Sau đó mẹ cô ta đột nhiên bị sốt, lúc đó cô ta bận bịu nên đã hoàn toàn quên mất Khưu Ngọc Bình.
Cô ta chậm chạp nói: "Ngọc Bình, ba em nói là lúc trước anh rời khỏi thành phố Đông Dương, là bởi vì cầm tiền của ông ấy..."
rất phong phú, một câu nói toạc ra.
Ánh mắt Hạ Mộng trốn tránh: "Là như vậy cho nên lúc chị tới cửa mới không dám đi vào..."
"Không phải chị yêu Khưu Ngọc Bình tới mức khắc cốt ghi tâm à? Sao lại không đi vào."
"Dù sao chị cũng chưa ly hôn với Hàn Đông, làm như vậy không được."
Hạ Minh Minh nói: "Là chị sợ Hàn Đông biết chứ gì!"
"Chị sợ hắn cái gì."
"Đúng rồi, ai biết chị sợ anh ta cái gì." Cô ta ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Chị, em cũng không hiểu rõ đến cùng là chị thích ai, cũng không quan trọng, nhưng ba đã nói Khưu Ngọc Bình không được thì chắc chắn phải có nguyên nhân, em tin quan hệ giữa anh ta và Thường Diễm Hoa không đơn giản đâu."
"Như thế này đi, lúc nào gặp lại chị có thể thăm dò Khưu Ngọc Bình một chút, rốt cuộc anh ta là người hay là quỷ sẽ rõ ràng ngay thôi."
"Thăm dò thế nào?"
"Kết hôn đi, chị nói với anh ta là chị đã ly hôn với Hàn Đông rồi, bảo anh ta đi đăng ký kết hôn với chị. Nếu anh ta dám đi với chị tới ủy ban nhân dân có nghĩa là em đã hiểu lầm anh ta, nhưng nếu anh ta không dám đi, cho dù đưa ra lý do gì thì cũng đều là ba hoa chích chòe cả thôi, chị đừng có tin."
"Vậy nhỡ đâu anh ta đi thì phải làm thế nào?"
"Vậy chị lén gửi tin nhắn cho em, em sẽ gọi điện thoại giải vây cho chị."
"Làm như vậy có được không..."
"Em cũng chỉ thuận miệng nói như vậy thôi, thật ra em thấy là mặc dù nhìn Hàn Đông giống như không có triển vọng có thể làm nên việc gì lớn, nhưng còn đáng tin hơn Khưu Ngọc Bình nhiều."
...
Sau khi Hàn Đông rời khỏi bệnh viện về tới nhà họ Hạ chỉ thấy có mỗi bảo mẫu ở nhà.
Chú chó Samoyed đang nằm trên ghế sofa trong phòng khách, bởi vì không có chủ ở nhà mà không ngừng nhìn ra cửa, hình như nó đang đói bụng nên không ngừng phát ra tiếng ư ử.
Hàn Đông không còn tâm trạng để ý tới nó, anh ta về phòng ngủ của mình bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Việc ly hôn không phải một chốc một nhát là xong nhưng anh ta cũng không muốn ở lại nhà họ Hạ nữa, đối với anh ta mà nói thì nơi này không khác gì nhà tù.
Đồ đạc của anh ta cũng không có nhiều, mấy bộ quần áo, mấy chiếc huân chương, mấy viên đạn làm kỷ niệm và một vài món quà nhỏ mang ra từ trong bộ đội.
Chỉ một cái túi du lịch đã đựng được hết đồ của anh.
Thu dọn xong tất cả, anh ta đi ra mở cửa và gọi điện thoại cho Trịnh Văn Trác.
Hiển nhiên đối phương đã ngủ, giọng nói khàn khàn: "Anh Đông, thật bất ngờ."
Lúc đầu Hàn Đông muốn nhờ anh ta tìm chỗ ở giúp mình, nhưng lời đến miệng lại không thể thốt ra được.
Thật sự con mẹ nó khổ quá mà, ngoại trừ về nhà để ba anh ta thêm lo lắng ra thì anh ta không còn tìm được một chỗ nào để ở cả.
Cho dù là khách sạn rẻ tiền nhất thì anh ta cũng không đủ tiền.
Hàn Đông thuận miệng nói không có việc gì, sau đó cúp máy của Trịnh Văn Trác, xách túi du lịch đi xuống lầu dưới.
Cho dù có phải ngủ ở đầu đường thì anh ta cũng không muốn ở nhà họ Hạ thêm một phút nào nữa.
Chiếc bao cao su trong trí nhớ đã hoàn toàn xóa hết một tia hi vọng cuối cùng của Hàn Đông đối với cái nhà này.
Anh ta đi tới công viên một cách vô định.
Tìm cái ghế ngồi xuống, hai tay xoa mặt.
Anh ta đã từng tự tin một mình tay không xông vào rừng rậm có diện tích mấy trăm cây số, ăn uống ngủ ngoài trời cũng vẫn bình yên vô sự.
Bây giờ ở ngay trong thành phố phồn hoa này, ngay cả một chỗ nương thân cũng không có.
Anh ta bật cười tự giễu, dứt khoát nằm ở trên ghế dài thất thần nhìn bầu trời đầy sao, mặc cho thời gian trôi qua.
Có lẽ lúc đầu lòng người phụ nữ có lo lắng, nhưng dần dần, anh ta đã tìm lại được cảm giác yêu đương trước kia.
Hôm nay gọi điện thoại cho Hạ Mộng muộn như vậy, là muốn hỏi cô ta vì sao lại lỡ hẹn.
Bởi vì bọn họ đã thống nhất với nhau, đợi cô ta tan làm, hai người sẽ cùng nhau đi ăn cơm.
Bữa cơm này rất quan trọng, ít nhất đối với Khưu Ngọc Bình mà nói là như vậy. Hôm nay, chính là kỷ niệm hai năm ngày bọn họ chính thức yêu nhau.
Anh ta đã chuẩn bị nhẫn, chuẩn bị hoa tươi, cũng chuẩn bị rất nhiều.
Chỉ có điều, không có Hạ Mộng.
Anh ta đã đợi cả giờ đồng hồ trong nhà hàng Tây được bố trí cẩn thận, cuối cùng không nhịn được nữa mới gọi điện thoại tới hỏi thăm nguyên nhân.
Không ai nghe máy.
Trong lòng càng thêm bực bội, Khưu Ngọc Bình muốn làm gì đó.
Minh Minh đã hẹn như vậy, mà bây giờ ngay cả điện thoại cũng không chịu nghe.
Đợi thêm một lát, anh ta vẫn không cam tâm, đang định gọi lại thêm một lần nữa thì điện thoại của Hạ Mộng đã gọi đến trước.
Cầm điện thoại di động lên, Khưu Ngọc Bình vội nói: "Tiểu Mộng, xảy ra chuyện gì à?"
Hạ Mộng im lặng một lúc lâu, thật ra chính bản thân cô ta cũng không biết vì sao mình không tới cuộc hẹn, lúc cô ta lái xe đi ngang qua nhà hàng Tây nhìn thấy Khưu Ngọc Bình ở bên trong đã lựa chọn rời đi theo bản năng.
Sau đó mẹ cô ta đột nhiên bị sốt, lúc đó cô ta bận bịu nên đã hoàn toàn quên mất Khưu Ngọc Bình.
Cô ta chậm chạp nói: "Ngọc Bình, ba em nói là lúc trước anh rời khỏi thành phố Đông Dương, là bởi vì cầm tiền của ông ấy..."
rất phong phú, một câu nói toạc ra.
Ánh mắt Hạ Mộng trốn tránh: "Là như vậy cho nên lúc chị tới cửa mới không dám đi vào..."
"Không phải chị yêu Khưu Ngọc Bình tới mức khắc cốt ghi tâm à? Sao lại không đi vào."
"Dù sao chị cũng chưa ly hôn với Hàn Đông, làm như vậy không được."
Hạ Minh Minh nói: "Là chị sợ Hàn Đông biết chứ gì!"
"Chị sợ hắn cái gì."
"Đúng rồi, ai biết chị sợ anh ta cái gì." Cô ta ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Chị, em cũng không hiểu rõ đến cùng là chị thích ai, cũng không quan trọng, nhưng ba đã nói Khưu Ngọc Bình không được thì chắc chắn phải có nguyên nhân, em tin quan hệ giữa anh ta và Thường Diễm Hoa không đơn giản đâu."
"Như thế này đi, lúc nào gặp lại chị có thể thăm dò Khưu Ngọc Bình một chút, rốt cuộc anh ta là người hay là quỷ sẽ rõ ràng ngay thôi."
"Thăm dò thế nào?"
"Kết hôn đi, chị nói với anh ta là chị đã ly hôn với Hàn Đông rồi, bảo anh ta đi đăng ký kết hôn với chị. Nếu anh ta dám đi với chị tới ủy ban nhân dân có nghĩa là em đã hiểu lầm anh ta, nhưng nếu anh ta không dám đi, cho dù đưa ra lý do gì thì cũng đều là ba hoa chích chòe cả thôi, chị đừng có tin."
"Vậy nhỡ đâu anh ta đi thì phải làm thế nào?"
"Vậy chị lén gửi tin nhắn cho em, em sẽ gọi điện thoại giải vây cho chị."
"Làm như vậy có được không..."
"Em cũng chỉ thuận miệng nói như vậy thôi, thật ra em thấy là mặc dù nhìn Hàn Đông giống như không có triển vọng có thể làm nên việc gì lớn, nhưng còn đáng tin hơn Khưu Ngọc Bình nhiều."
...
Sau khi Hàn Đông rời khỏi bệnh viện về tới nhà họ Hạ chỉ thấy có mỗi bảo mẫu ở nhà.
Chú chó Samoyed đang nằm trên ghế sofa trong phòng khách, bởi vì không có chủ ở nhà mà không ngừng nhìn ra cửa, hình như nó đang đói bụng nên không ngừng phát ra tiếng ư ử.
Hàn Đông không còn tâm trạng để ý tới nó, anh ta về phòng ngủ của mình bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Việc ly hôn không phải một chốc một nhát là xong nhưng anh ta cũng không muốn ở lại nhà họ Hạ nữa, đối với anh ta mà nói thì nơi này không khác gì nhà tù.
Đồ đạc của anh ta cũng không có nhiều, mấy bộ quần áo, mấy chiếc huân chương, mấy viên đạn làm kỷ niệm và một vài món quà nhỏ mang ra từ trong bộ đội.
Chỉ một cái túi du lịch đã đựng được hết đồ của anh.
Thu dọn xong tất cả, anh ta đi ra mở cửa và gọi điện thoại cho Trịnh Văn Trác.
Hiển nhiên đối phương đã ngủ, giọng nói khàn khàn: "Anh Đông, thật bất ngờ."
Lúc đầu Hàn Đông muốn nhờ anh ta tìm chỗ ở giúp mình, nhưng lời đến miệng lại không thể thốt ra được.
Thật sự con mẹ nó khổ quá mà, ngoại trừ về nhà để ba anh ta thêm lo lắng ra thì anh ta không còn tìm được một chỗ nào để ở cả.
Cho dù là khách sạn rẻ tiền nhất thì anh ta cũng không đủ tiền.
Hàn Đông thuận miệng nói không có việc gì, sau đó cúp máy của Trịnh Văn Trác, xách túi du lịch đi xuống lầu dưới.
Cho dù có phải ngủ ở đầu đường thì anh ta cũng không muốn ở nhà họ Hạ thêm một phút nào nữa.
Chiếc bao cao su trong trí nhớ đã hoàn toàn xóa hết một tia hi vọng cuối cùng của Hàn Đông đối với cái nhà này.
Anh ta đi tới công viên một cách vô định.
Tìm cái ghế ngồi xuống, hai tay xoa mặt.
Anh ta đã từng tự tin một mình tay không xông vào rừng rậm có diện tích mấy trăm cây số, ăn uống ngủ ngoài trời cũng vẫn bình yên vô sự.
Bây giờ ở ngay trong thành phố phồn hoa này, ngay cả một chỗ nương thân cũng không có.
Anh ta bật cười tự giễu, dứt khoát nằm ở trên ghế dài thất thần nhìn bầu trời đầy sao, mặc cho thời gian trôi qua.
|
/73
|

