Trịnh Dật Thần đuổi theo Hạ Trúc Băng, sắp bắt được cô thì bị một người từ trong phòng bước ra chắn lại
Anh à, cô ấy không muốn gặp anh. Anh chạy theo làm gì
Trịnh Dật Thần nhìn người trước mặt, nheo mắt
Cậu là ai
Người kia cười, trả lời
Tôi là bạn trai cô ấy
Trịnh Dật Thần ánh mắt lạnh băng nhìn người con trai như hoa kia
Thật ngại quá, tôi là vị hôn phu của cô ấy
Hắn nhớ ra rồi, tên này là người đã hôn tiểu Băng của hắn trong thang máy, Trịnh Dật Thần thêm cho tên này mười phần địch ý. Hạ Trúc Băng nãy giờ ở sau lưng người kia lên tiếng
Hai người đủ chưa
Hạ Trúc Băng tát một cái vào mặt tên kia
Nam Cung Triết, từ lúc nào cậu lại là bạn trai tôi, lúc nãy tôi chưa tính sổ với cậu. Nếu không phải cậu là bạn của Tử Mặc thì tôi không tha cho cậu đâu
Sau đó quay lại lạnh lùng nhìn Trịnh Dật Thần
Thật ngại quá, Trịnh tổng, cái danh vị hôn phu này, tôi đây, nhận không nổi. Miếu nhỏ Hạ gia, không chứa nổi đại phật gia Trịnh tổng đâu
Trịnh Dật Thần chau mày
Tiểu Băng nghe anh giải thích được không. Mọi chuyện là hiểu lầm thôi
Hạ Trúc Băng nhếch môi
Hiểu lầm. Đứa nhỏ cũng có rồi, anh còn bảo là hiểu lầm
Trịnh Dật Thần lúc này thật không biết làm sao
Tiểu Băng đứa bé không phải của anh. Hơn nữa đó là chuyện của ba năm trước rồi, đứa bé cũng không còn Hạ Trúc Băng nhướng mày
Đứa bé không phải của anh, cô ta là tình nhân của anh, không phải của anh, không lẽ của tôi
Trịnh Dật Thần đau khổ nói
Tiểu Băng, anh....
Tiếng thông báo vang khắp khách sạn cắt ngang Trịnh Dật Thần
Buổi đấu giá sắp bắt đầu mời các vị khách quí đến hội trường lớn
Hạ Trúc Băng lắng nghe thông báo, gạt tay Trịnh Dật Thần quay người bỏ đi
Ai ngờ đến ngã rẽ đã thấy Lương Cung Bằng đứng đó, Hạ Trúc Băng nhướng mày. Lương Cung Bằng vẻ mặt đau thương nói
Tiểu Băng, cho anh một cơ hội. Anh không làm em thất vọng
Hạ Trúc Băng trong mắt đầy khinh thường, tên này, rõ ràng là tiểu cường đánh không chết, cứ bám lấy cô.
Tôi đã là vợ chưa cưới của Trịnh Dật Thần
Hắn ta sửng sốt, sau đó nghiêm túc mở miệng
Anh không ngại. Chỉ cần em muốn anh lập tức đưa em đi
Hạ Trúc Băng hừ lạnh
Lương Cung Bằng, đừng nghĩ là tôi không biết anh nghĩ gì. Anh không ngại, nhưng tôi ngại anh bẩn
Tên này cùng chị của hắn không biết đã qua tay bao nhiêu người tưởng cô không biết sao. Sao lại có người không biết liêm sỉ như vậy
Lương Cung Bằng còn định mở miệng nói gì đó liền bị người khác cản lại
Chị ấy đã bảo không thích, anh còn nhiều chuyện làm gì
Nam Cung Triết lôi kéo Hạ Trúc Băng nhanh chóng rời đi. Đề phòng những tên này cản đường
Anh à, cô ấy không muốn gặp anh. Anh chạy theo làm gì
Trịnh Dật Thần nhìn người trước mặt, nheo mắt
Cậu là ai
Người kia cười, trả lời
Tôi là bạn trai cô ấy
Trịnh Dật Thần ánh mắt lạnh băng nhìn người con trai như hoa kia
Thật ngại quá, tôi là vị hôn phu của cô ấy
Hắn nhớ ra rồi, tên này là người đã hôn tiểu Băng của hắn trong thang máy, Trịnh Dật Thần thêm cho tên này mười phần địch ý. Hạ Trúc Băng nãy giờ ở sau lưng người kia lên tiếng
Hai người đủ chưa
Hạ Trúc Băng tát một cái vào mặt tên kia
Nam Cung Triết, từ lúc nào cậu lại là bạn trai tôi, lúc nãy tôi chưa tính sổ với cậu. Nếu không phải cậu là bạn của Tử Mặc thì tôi không tha cho cậu đâu
Sau đó quay lại lạnh lùng nhìn Trịnh Dật Thần
Thật ngại quá, Trịnh tổng, cái danh vị hôn phu này, tôi đây, nhận không nổi. Miếu nhỏ Hạ gia, không chứa nổi đại phật gia Trịnh tổng đâu
Trịnh Dật Thần chau mày
Tiểu Băng nghe anh giải thích được không. Mọi chuyện là hiểu lầm thôi
Hạ Trúc Băng nhếch môi
Hiểu lầm. Đứa nhỏ cũng có rồi, anh còn bảo là hiểu lầm
Trịnh Dật Thần lúc này thật không biết làm sao
Tiểu Băng đứa bé không phải của anh. Hơn nữa đó là chuyện của ba năm trước rồi, đứa bé cũng không còn Hạ Trúc Băng nhướng mày
Đứa bé không phải của anh, cô ta là tình nhân của anh, không phải của anh, không lẽ của tôi
Trịnh Dật Thần đau khổ nói
Tiểu Băng, anh....
Tiếng thông báo vang khắp khách sạn cắt ngang Trịnh Dật Thần
Buổi đấu giá sắp bắt đầu mời các vị khách quí đến hội trường lớn
Hạ Trúc Băng lắng nghe thông báo, gạt tay Trịnh Dật Thần quay người bỏ đi
Ai ngờ đến ngã rẽ đã thấy Lương Cung Bằng đứng đó, Hạ Trúc Băng nhướng mày. Lương Cung Bằng vẻ mặt đau thương nói
Tiểu Băng, cho anh một cơ hội. Anh không làm em thất vọng
Hạ Trúc Băng trong mắt đầy khinh thường, tên này, rõ ràng là tiểu cường đánh không chết, cứ bám lấy cô.
Tôi đã là vợ chưa cưới của Trịnh Dật Thần
Hắn ta sửng sốt, sau đó nghiêm túc mở miệng
Anh không ngại. Chỉ cần em muốn anh lập tức đưa em đi
Hạ Trúc Băng hừ lạnh
Lương Cung Bằng, đừng nghĩ là tôi không biết anh nghĩ gì. Anh không ngại, nhưng tôi ngại anh bẩn
Tên này cùng chị của hắn không biết đã qua tay bao nhiêu người tưởng cô không biết sao. Sao lại có người không biết liêm sỉ như vậy
Lương Cung Bằng còn định mở miệng nói gì đó liền bị người khác cản lại
Chị ấy đã bảo không thích, anh còn nhiều chuyện làm gì
Nam Cung Triết lôi kéo Hạ Trúc Băng nhanh chóng rời đi. Đề phòng những tên này cản đường
|
/44
|

