Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 94 - Chương 87

/105


Tự giác giấu chứng cứ phạm tội đi, trong lòng Thiển Thiển dễ chịu hơn rất nhiều, mới ngẩng đầu hỏi: Mèo con không thể uống sữa, vậy nên cho chúng nó ăn cái gì đây?

Lục Diệp cau mày suy nghĩ, nói: Mèo con này nhìn cũng khoảng một tháng tuổi thôi, mình nhớ hình như mèo mới một tháng tuổi.....Cũng chỉ có thể uống sữa, ăn thức ăn cho mèo đã làm mềm thôi.

Hả? Thiển Thiển ngạc nhiên cất cao giọng, Vừa rồi không phải cậu nói là chúng nó không thể uống sữa hay sao?

Mình nói sữa, đó chính là sữa dành riêng cho mèo, nói như vậy thì trong siêu thị có bán, sữa bột dành cho mèo. Lục Diệp kiên nhẫn giải thích.

À, không ngờ là còn có sữa bột dành cho mèo nữa...... Thiển Thiển kéo dài âm cuối, vẻ mặt nét mặt ngạc nhiên , lại sùng bái nhìn Lục Diệp nói: Lớp trưởng, không ngờ ngay cả chuyện này cậu cũng biết, thật là lợi hại nha.

Khụ! Lục Diệp ho khan một tiếng, nghiêm trang nói: Chỉ là một chút chuyện nhỏ thôi, không cần phải ngạc nhiên đến như vậy.

Chỉ là trước kia ông bà ngoại cậu có nuôi hai con mèo, một con đực một con cái, cậu từng giúp đỡ chăm sóc mèo con của chúng mà thôi.

Thiển Thiển thấy cậu không lên tiếng, chỉ là nháy mắt hai cái.

Thấy Thiển Thiển như vậy, Lục Diệp cũng hiểu được mình giả bộ hơi quá rồi, lại vội ho một tiếng, lựa chọn sáng suốt là nói sang chuyện khác, cậu nhìn xuyên qua cửa sổ sát đất ra bên ngoài, nói: Dường như mưa cũng không còn lớn như trước, đợi tạnh mưa, chúng ta đi ra ngoài mua chút đồ ăn cho chúng nó.

Ừ. Thiển Thiển gật đầu một cái, lại lần lượt gõ nhẹ lên đầu bốn con mèo một cái, nói: Không còn cách nào khác, bên ngoài vẫn còn mưa, ta vừa mới thay bộ quần áo mới, cũng không thể nào ra ngoài để bị dính nước nữa, chỉ có thể để cho các ngươi chịu uất ức một chút thôi.

Cô làm ra vẻ như đang nói chuyện với mèo con thật, không biết bộ dạng của mình đã làm cho cậu cười đã.

Nói đến việc vừa đổi một bộ quần áo mới, đột nhiên Thiển Thiển nhớ ra quần áo bẩn của mình còn đặt trong chậu rửa mặt trong phòng tắm, không nén được mà hô nhỏ: Nguy rồi.

Sao vậy? Lục Diệp hỏi.

Quần áo bẩn của mình còn đặt ở trong phòng tắm. , Thiển Thiển nói xong, lòng như lửa đốt chạy về phía bên kia, Đúng rồi lớp trưởng, mình có thể mượn máy giặc của cậu một chút được không? À....Máy giặc có thể hong khô không?

Cô cũng không thể nào lúc đi mặc một bộ quần áo, lúc về lại mặc một bộ quần áo khác chứ? Hơn nữa nếu hiện tại cô đúng là mặc quần áo của học sinh hoặc là quần áo của bạn bè thì cũng được, nhưng đây là.....là quần áo của mẹ lớp trưởng đã qua đời, sao cô có thể không biết xấu hổ mà mặc về nhà đây? Tính cách của cô lơ mơ như vậy, lỡ như không cẩn thận đi đến nơi nào đó bị vướn làm rách thì sao, nếu cô có mua một cái giống như đúc về cũng vô ích nha!

Lục Diệp giữ chặt cổ tay của cô, nói: Mình nói này cậu sao lại gấp gáp như vậy chứ. Cậu yên tâm đi, trước khi tắm mình đã để quần áo của cậu vào trong máy giặc rồi. Có chức năng hong khô, bảo đảm hai mươi phút sau cậu có thể thay lại quần áo của mình rồi. Cậu ở bên ngoài chơi lâu như vậy, cũng không nghe được âm thanh hoạt động của máy giặc sao?

Thiển Thiển yên lặng lắng nghe, thật đúng là có nghe thấy tiếng hoạt động của máy giặc, lúc này cô mới thả lỏng tâm trạng, trở về chỗ cũ mới phát hiện vừa rồi mình vừa phản ứng hơi quá, ngượng ngùng gãy ót, cười nói: Đúng là không có nghe thấy thật.

Cậu đấy. Lục Diệp bất đắc dĩ véo chóp mũi của Thiển Thiển một cái, giọng cưng chìu nói: Thế nào lại luôn mơ màng như vậy chứ.

Thiển Thiển sờ ở nơi cậu vừa véo, tuy rằng cảm thấy cử chỉ kia quá mức thân thiết, nhưng bởi vì cậu nói rất đúng, cũng không dám hé răng, chỉ cười.

***

Lại nhìn chằm chằm Lục Diệp đang uống một chén canh gừng và một ly thuốc cảm, Thiển Thiển mới được xem là hoàn toàn rãnh rỗi, bên ngoài mưa vẫn còn chưa ngừng, cảm thấy nhàm chán, cô đưa mắt đánh giá toàn bộ căn phòng một lần, cô đang cầm ly nước ấm mà Lục Diệp đưa, thuận miệng hỏi: Lớp trưởng, mình nhớ là nhà cậu ở gần Nhất Trung mà, đây là nhà bạn của cậu sao?

Không, đây là nhà của mình. Lục Diệp dùng ngón tay trêu chọc trên đầu con mèo tam thể, cầm lấy lon bia lạnh uống một ngụm, cậu đau buồn phát hiện ra rằng chỉ cần Thiển Thiển ở bên cạnh cậu, có lẽ là cậu không thể rời bỏ thứ này.

Nhà của cậu? Thiển Thiển trợn to mắt nhìn lại lần nữa.

Ừ, là nhà của mình. Lục Diệp lại uống một ngụm bia, buông lon bia xuống, giải thích cho Thiển Thiển, Nhà ở gần Nhất Trung là một tòa biệt thự,




/105

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status