Edit: Thích Cháo Trắng
Được...... Hả?! Câu chuyện xoay chuyển quá nhanh, Thiển Thiển thiếu chút nữa cắn vào đầu lưỡi của mình, cô kinh hoảng hỏi lại: Sao, tại sao lại là mình gọi điện thoại cho lớp trưởng? Chẳng phải người khởi xướng hoạt động này chính là cậu sao?
... ... Cậu muốn nghe nói thật hay nói dối? ←_←
Thiển Thiển không hiểu ra sao: Cái này đều còn phải xem nói thật hay nói dối sao?
Dĩ nhiên rồi. Lâm Nhược Vân nói một cách đương nhiên: Nếu như cậu muốn nghe nói đối, vậy thì mình sẽ nói để cho cậu gọi điện thoại cho Lục Diệp là vì tạo cơ hội cho các cậu tăng thêm hiểu biết với đối phương, dù sao nếu gọi điện thoại, không thể nào chỉ hỏi một câu cậu có muốn đi cắm trại tại công viên sinh thái với mình không thì đã cúp máy đấy chứ? Ít nhất cũng phải nói chuyện trên trời dưới đất một chút, thăm hỏi cha mẹ người nhà đối phương, quan tâm xem gần đây người kia đang làm gì chứ?
... ... Vậy hay là cậu cứ gọi điện thoại cho lớp trưởng đi thôi. Thiển Thiển nói xong đã muốn cúp máy đến nơi rồi.
Ây da, đừng nha. Lâm Nhược Vân vội gọi cô bạn lại, nói: Được rồi, được rồi, mình thừa nhận —— mình không dám gọi điện thoại cho anh ấy, ngộ nhỡ anh ấy không đồng ý thì mình phải làm thế nào?
Hả? Thiển Thiển trợn tròn mắt: Cũng bởi vì nguyên nhân này ư?
Không sai! Lâm Nhược Vân nói năng hùng hồn: Từ nhỏ đến lớn mình còn chưa từng bị người khác cự tuyệt bao giờ đâu. Mặc dù mình cảm thấy nếu như cậu đi thì nhất định anh ấy sẽ tới, nhưng nếu như anh ấy trả lời mình một câu: ‘Đã như vậy, thì hãy để cho Thiển Thiển gọi điện thoại cho anh’, vậy thì quả thực là còn khó có thể tiếp nhận hơn là anh ấy trực tiếp cự tuyệt mình đi!
Chuyện này...... Không thể nào. Thiển Thiển xoa mồ hôi lạnh chảy trên trán: Làm gì có chuyện lớp trưởng là người như thế đâu.
Toàn thể thành viên lớp C1-7 —— không sai, bao gồm cả cô giáo! Cũng biết Lục Diệp chỉ đưa số điện thoại của anh ấy cho một mình cậu thôi. Vậy nên bạn học Nhạc Thiển Thiển à, mình đại diện cho tổ chức giao nhiệm vụ vinh quang mà nặng nề này cho cậu, hi vọng cậu sẽ không làm cho chúng mình thất vọng. Lâm Nhược Vân nặng nề nói.
Thiển Thiển xoa xoa cái đầu đang muốn chóng mặt, buồn bực nói, nói: Vậy, vậy cũng được......
**
Sau khi cúp điện thoại, Thiển Thiển ngồi yên ở trong phòng của mình, mãi cho đến điện thoại di động rung lên hai cái, cô cúi đầu xem xét —— là Nhược Vân gửi cho cô địa chỉ trang web chính thức của công viên sinh thái kia.
Thiển Thiển tắt máy xong, soi bóng mình trên màn hình điện thoại một chút, cảm giác trên mặt không còn đỏ nhiều nữa, cô mới đứng dậy mở cửa đi xuống lầu.
Mẹ đang ngồi ở trên sô pha dài trong phòng khách, nhàn nhã lật tạp chí, công việc của bà chính là như vậy, lúc bận rộn có thể vội chết người, lúc rảnh rỗi cũng có thể rảnh đến chết người, chỉ là làm người sao có thể để bị rảnh đến chết được đây? Bà đã sớm hẹn với bạn bè thân thiết buổi chiều đến nhà cùng nhau đánh mạt chược rồi.
Anh trai thì đang thu dọn bàn ăn, một chén canh ngân nhĩ cô mới uống một nửa vẫn ở trên bàn y như cũ không thay đổi gì cả.
Thấy Thiển Thiển xuống, mẹ lập tức vứt cuốn tạp chí đã lật xem đến hai lần sang một bên, ngồi dậy, hứng trí bừng bừng hỏi cô: Thế nào, Thiển Thiển, có bạn học hẹn con đi cắm trại sao?
Vâng. Thiển Thiển gật đầu một cái.
Có những ai vậy?
Trước mắt chỉ có Nhược Vân, Văn Văn và Triệu Thần. Triệu Thần là ủy viên thể dục lớp chúng con. Nhược Vân nói chờ xem con nghĩ kỹ có muốn đi hay không, sẽ liên lạc lại với Đường Đường và lớp trưởng. Sau khi nói đến đây Thiển Thiển để ý, cô biết Nhạc Kỳ Sâm không thích lớp trưởng, cho nên cố ý hàm hồ nói “Sẽ liên lạc lại với lớp trưởng , không hề nói Nhược Vân giao cho cô nhiệm vụ liên lạc với lớp trưởng.
Vậy con có muốn đi không?
Thiển Thiển đàng hoàng trả lời: Con thật sự muốn đi ạ.
Có người nói trời sinh phụ nữ đã là kẻ cuồng mua đồ, bởi vì các cô luôn cảm giác trong tủ treo quần áo của mình thiếu một bộ trang phục. Không nghi ngờ chút nào, Thiển Thiển là một ngoại lệ, cô không thích đi dạo phố, một mặt là bởi vì cách mấy ngày trong tủ treo quần áo của cô sẽ xuất hiện một cái mới váy, căn bản cô không mặc đến, làm gì có thời gian nghĩ đến việc có ít đi một bộ trang phục? Một mặt khác là cô bị làm hư rồi, giống như chỉ là thứ cô cần thì sẽ có người mua tất cả mọi thứ về cho cô, cô hoàn toàn không cần phải tự mình đi mua, nói cách khác lúc cô đặc biệt mong muốn hoặc là muốn ăn cái gì đó rồi lại không ai có thể mua về cho cô, cô vẫn sẽ tự mình ra khỏi nhà.
Thiển Thiển thường cười vô tư đến mức không tim không phổi, cũng không có nghĩa rằng cô là một người lạnh nhạt, mặc dù cô thường xuyên ở nhà, nhưng sau quãng thời gian nghỉ lâu dài, cô cũng sẽ nhớ nhung Giang Đường, Hạ Văn và Lâm Nhược Vân, dù sao lúc đi học bốn người bọn họ kết hợp với nhau tựa như những cặp sinh đôi. Sau kỳ nghỉ không bao lâu, cô phải đi thăm ông bà ngoại rồi, đã hai lần Giang Đường gọi cô đi ra ngoài cô đều cự tuyệt. Từ sau khi trở về từ nhà ông bà ngoại, Thiển Thiển vẫn tụ hội một lần với Giang Đường và Hạ Văn, về phần Lâm Nhược Vân, đúng như ở trong điện thoại cô từng nói, vì xếp hạng thi, nên thời gian buổi

Được...... Hả?! Câu chuyện xoay chuyển quá nhanh, Thiển Thiển thiếu chút nữa cắn vào đầu lưỡi của mình, cô kinh hoảng hỏi lại: Sao, tại sao lại là mình gọi điện thoại cho lớp trưởng? Chẳng phải người khởi xướng hoạt động này chính là cậu sao?
... ... Cậu muốn nghe nói thật hay nói dối? ←_←
Thiển Thiển không hiểu ra sao: Cái này đều còn phải xem nói thật hay nói dối sao?
Dĩ nhiên rồi. Lâm Nhược Vân nói một cách đương nhiên: Nếu như cậu muốn nghe nói đối, vậy thì mình sẽ nói để cho cậu gọi điện thoại cho Lục Diệp là vì tạo cơ hội cho các cậu tăng thêm hiểu biết với đối phương, dù sao nếu gọi điện thoại, không thể nào chỉ hỏi một câu cậu có muốn đi cắm trại tại công viên sinh thái với mình không thì đã cúp máy đấy chứ? Ít nhất cũng phải nói chuyện trên trời dưới đất một chút, thăm hỏi cha mẹ người nhà đối phương, quan tâm xem gần đây người kia đang làm gì chứ?
... ... Vậy hay là cậu cứ gọi điện thoại cho lớp trưởng đi thôi. Thiển Thiển nói xong đã muốn cúp máy đến nơi rồi.
Ây da, đừng nha. Lâm Nhược Vân vội gọi cô bạn lại, nói: Được rồi, được rồi, mình thừa nhận —— mình không dám gọi điện thoại cho anh ấy, ngộ nhỡ anh ấy không đồng ý thì mình phải làm thế nào?
Hả? Thiển Thiển trợn tròn mắt: Cũng bởi vì nguyên nhân này ư?
Không sai! Lâm Nhược Vân nói năng hùng hồn: Từ nhỏ đến lớn mình còn chưa từng bị người khác cự tuyệt bao giờ đâu. Mặc dù mình cảm thấy nếu như cậu đi thì nhất định anh ấy sẽ tới, nhưng nếu như anh ấy trả lời mình một câu: ‘Đã như vậy, thì hãy để cho Thiển Thiển gọi điện thoại cho anh’, vậy thì quả thực là còn khó có thể tiếp nhận hơn là anh ấy trực tiếp cự tuyệt mình đi!
Chuyện này...... Không thể nào. Thiển Thiển xoa mồ hôi lạnh chảy trên trán: Làm gì có chuyện lớp trưởng là người như thế đâu.
Toàn thể thành viên lớp C1-7 —— không sai, bao gồm cả cô giáo! Cũng biết Lục Diệp chỉ đưa số điện thoại của anh ấy cho một mình cậu thôi. Vậy nên bạn học Nhạc Thiển Thiển à, mình đại diện cho tổ chức giao nhiệm vụ vinh quang mà nặng nề này cho cậu, hi vọng cậu sẽ không làm cho chúng mình thất vọng. Lâm Nhược Vân nặng nề nói.
Thiển Thiển xoa xoa cái đầu đang muốn chóng mặt, buồn bực nói, nói: Vậy, vậy cũng được......
**
Sau khi cúp điện thoại, Thiển Thiển ngồi yên ở trong phòng của mình, mãi cho đến điện thoại di động rung lên hai cái, cô cúi đầu xem xét —— là Nhược Vân gửi cho cô địa chỉ trang web chính thức của công viên sinh thái kia.
Thiển Thiển tắt máy xong, soi bóng mình trên màn hình điện thoại một chút, cảm giác trên mặt không còn đỏ nhiều nữa, cô mới đứng dậy mở cửa đi xuống lầu.
Mẹ đang ngồi ở trên sô pha dài trong phòng khách, nhàn nhã lật tạp chí, công việc của bà chính là như vậy, lúc bận rộn có thể vội chết người, lúc rảnh rỗi cũng có thể rảnh đến chết người, chỉ là làm người sao có thể để bị rảnh đến chết được đây? Bà đã sớm hẹn với bạn bè thân thiết buổi chiều đến nhà cùng nhau đánh mạt chược rồi.
Anh trai thì đang thu dọn bàn ăn, một chén canh ngân nhĩ cô mới uống một nửa vẫn ở trên bàn y như cũ không thay đổi gì cả.
Thấy Thiển Thiển xuống, mẹ lập tức vứt cuốn tạp chí đã lật xem đến hai lần sang một bên, ngồi dậy, hứng trí bừng bừng hỏi cô: Thế nào, Thiển Thiển, có bạn học hẹn con đi cắm trại sao?
Vâng. Thiển Thiển gật đầu một cái.
Có những ai vậy?
Trước mắt chỉ có Nhược Vân, Văn Văn và Triệu Thần. Triệu Thần là ủy viên thể dục lớp chúng con. Nhược Vân nói chờ xem con nghĩ kỹ có muốn đi hay không, sẽ liên lạc lại với Đường Đường và lớp trưởng. Sau khi nói đến đây Thiển Thiển để ý, cô biết Nhạc Kỳ Sâm không thích lớp trưởng, cho nên cố ý hàm hồ nói “Sẽ liên lạc lại với lớp trưởng , không hề nói Nhược Vân giao cho cô nhiệm vụ liên lạc với lớp trưởng.
Vậy con có muốn đi không?
Thiển Thiển đàng hoàng trả lời: Con thật sự muốn đi ạ.
Có người nói trời sinh phụ nữ đã là kẻ cuồng mua đồ, bởi vì các cô luôn cảm giác trong tủ treo quần áo của mình thiếu một bộ trang phục. Không nghi ngờ chút nào, Thiển Thiển là một ngoại lệ, cô không thích đi dạo phố, một mặt là bởi vì cách mấy ngày trong tủ treo quần áo của cô sẽ xuất hiện một cái mới váy, căn bản cô không mặc đến, làm gì có thời gian nghĩ đến việc có ít đi một bộ trang phục? Một mặt khác là cô bị làm hư rồi, giống như chỉ là thứ cô cần thì sẽ có người mua tất cả mọi thứ về cho cô, cô hoàn toàn không cần phải tự mình đi mua, nói cách khác lúc cô đặc biệt mong muốn hoặc là muốn ăn cái gì đó rồi lại không ai có thể mua về cho cô, cô vẫn sẽ tự mình ra khỏi nhà.
Thiển Thiển thường cười vô tư đến mức không tim không phổi, cũng không có nghĩa rằng cô là một người lạnh nhạt, mặc dù cô thường xuyên ở nhà, nhưng sau quãng thời gian nghỉ lâu dài, cô cũng sẽ nhớ nhung Giang Đường, Hạ Văn và Lâm Nhược Vân, dù sao lúc đi học bốn người bọn họ kết hợp với nhau tựa như những cặp sinh đôi. Sau kỳ nghỉ không bao lâu, cô phải đi thăm ông bà ngoại rồi, đã hai lần Giang Đường gọi cô đi ra ngoài cô đều cự tuyệt. Từ sau khi trở về từ nhà ông bà ngoại, Thiển Thiển vẫn tụ hội một lần với Giang Đường và Hạ Văn, về phần Lâm Nhược Vân, đúng như ở trong điện thoại cô từng nói, vì xếp hạng thi, nên thời gian buổi

|
/105
|

