CÔ DÂU BỊ CHIẾM ĐOẠT - Full

Chương 263: Tối nay anh ở lại cùng em đi

/687


Ở Ngô Đồng Uyển, Cốc Nhược Lâm hài lòng cúp máy, rồi xóa nhật ký cuộc gọi trong điện thoại.

Cô lại đặt điện thoại trên tủ đầu giường, rồi nằm xuống.

Như thể ban nãy chưa từng xảy ra chuyện gì, cô vẫn luôn nằm trên giường bệnh nghỉ ngơi.

Một lúc sau, cửa phòng bệnh được người khác mở ra.

Mặc Diệu Dương ăn mặc chỉnh tề, tóc không dính một giọt nước nào đi vào phòng.

Cốc Nhược Lâm mở mắt ra, rồi nở nụ cười.

Mặc Diệu Dương lạnh nhạt liếc nhìn cô rồi nói: “Sao em vẫn chưa ngủ?”

“Người ta nhớ anh đó.” Trong mắt Cốc Nhược Lâm hiện lên tia xấu hổ.

“Em đi ngủ sớm đi.” Anh bước vào phòng đã nhìn thấy thứ mình muốn tìm, anh nhanh chóng đi tới tủ đầu giường, cầm điện thoại lên rồi xoay người đi ra ngoài.

“Này,  nói xong thì định lên xe kéo An Đình Đình xuống.

Nhưng đúng lúc này, bỗng vang lên tiếng của Cốc Kiến Bân.

“Chào buổi sáng, con rể.” Cốc Kiến Bân nở nụ cười như gió xuân, ngồi trên xe điện đi tới.

An Đình Đình liếc nhìn người vừa lên tiếng, rồi lạnh lùng nhìn lướt qua khuôn mặt của Mặc Diệu Dương.

Mặc Diệu Dương nhìn chằm chằm An Đình Đình, với đôi mắt như chim ưng, như thể muốn nhìn thấu cô.

An Đình Đình vẫn giữ nguyên hành động trước đó, mắt nhìn thẳng về phía trước, từ đầu đến cuối vẫn không chịu liếc nhìn anh.

Cuối cùng Mặc Diệu Dương phải thu hồi bàn chân đã đặt lên xe ngắm cảnh, rồi chào hỏi với người đang đi tới.

“Bác Cốc!”

“Ừm ừm, con rể, chào buổi sáng, hôm nay bác tới thăm Nhược Lâm, gần đây con bé vẫn khỏe chứ?” Cốc Kiến Bân nói.

“Nhược Lâm vẫn rất khỏe, nên bác cứ yên tâm.” Mặc Diệu Dương nói.

“Được được được, vậy cháu làm gì thì làm đi, bác đi thăm con bé trước đây.” Cốc Kiến Bân nói, hình như ông ta chợt nhớ ra điều gì đó, nên nói tiếp: “Đúng rồi, Diệu Dương à, rượu lần trước thật sự rất ngon, hôm nay con phải uống cùng ông già này vài ly đó. Ha ha”

"Vâng! Khi nào xong việc cháu sẽ tới đó.” Mặc Diệu Dương lạnh nhạt nói.

Nói xong, anh ngồi lên xe điện mà Tiêu Quân và Quý Đình Kiêu đang ngồi, chạy về phía Lưu Thủy Uyển.

An Đình Đình thấy anh rời đi mà không đụng chạm gì đến cô, cô cũng không liếc nhìn anh, nhưng không biết tại sao, rõ ràng đây là kết quả mà cô mong muốn, nhưng cô không hề thấy vui.

/687

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status