Mặc Diệu Dương gật đầu, nói: "Sở Dương, người sẽ do cậu xử trí."
Quý Đình Kiêu sững sờ, sau đó nói: "Có thể đừng như vậy hay không? Đừng có ai cũng nhét cho tôi chứ, muốn nuôi cơm có được hay không? Muốn tiền có được hay không?"
"Vậy cậu nói nên làm thế nào?”
"Cứ trực tiếp giết là được rồi, đầu xuôi đuôi lọt!" Quý Đình Kiêu nhún vai. Trong miệng anh, chuyện liên quan đến tính mạng lại đơn giản như mặc cả mua bán thức ăn ngoài chợ vậy. Tiêu Quân nhìn anh vẻ bất mãn.
Quý Đình Kiêu nói: "Tôi không hiểu, cậu còn nói chuyện tình nghĩa quái gì với loại người này chứ, nếu hôm nay cậu không giết anh ta, sau này anh ta có cơ hội sẽ giết cậu."
Mắt Mặc Diệu Dương tối sầm lại khiến không ai nhìn ra được cảm xúc của anh.
"Chà, được thôi, tôi chỉ phụ trách khiến anh ta tàn tật, rồi sẽ nuôi anh ta cả đời." Quý Đình Kiêu nói, dường như đây đã là ranh giới cuối cùng của anh rồi.
Mặc Diệu Dương hờ hững đồng ý.
An Đình Đình cảm thấy hơi đau lòng. Trong lòng cô hiểu rõ, thật ra Mặc Diệu Dương rất muốn giết Hàng Vũ Triết, nhưng mà anh là người có tình cảm. Có lần khi Mặc Diệu Dương nói chuyện với bọn họ, An Đình Đình đã nghe được một phần. Đại khái là, lần mà cô và Mặc Diệu Dương bị bắn có sự góp mặt của , Quý Đình Kiêu rời khỏi nhà cũ của nhà họ Mặc.
An Đình Đình quay về Thủy Sam Uyển, nhưng không đi xe ngắm cảnh, mà chậm rãi đi bộ trên con đường trải đá xanh và đá cuội. Có lẽ, sau này sẽ càng có nhiêu chuyện phải đối mặt hơn, nhưng ít nhất cô có thể xác định trong lòng Mặc Diệu Dương có cô, hơn nữa chỉ có mình cô. Bởi vậy, mặc kệ sau này còn phải đối mặt với khó khăn hiểm trở cỡ nào, cô cũng đều không có ý định rời đi.
Một con chim nhỏ, đậu trên đầu cành cất tiếng hót véo von êm tai, khiến tâm trạng của An Đình Đình lập tức trở nên phấn chấn.
"Cô An."
Chợt có một âm thanh gọi cô vang lên phá vỡ tâm tình hiếm hoi này. An Đình Đình dừng bước, quay đầu, nở nụ cười hờ hững, nói: “Cô Cốc."
Cốc Nhược Lâm vẫn mặc váy dài màu xanh nước biển, thướt tha uyển chuyển, hết sức phù hợp khí chất của cô. Cô ta cười dịu dàng đi tới, nói: "Nếu cô không ngại chúng ta có thể tâm sự chứ?”
An Đình Đình gật đầu, vui vẻ đồng ý: "Đúng lúc tôi rảnh rỗi."
Thế là, hai người đổi hướng, đi về phía trước.
Lúc này, mây đen vần vũ giữa bâu trời quang đãng, nhà cũ nhà họ Mặc được bao phủ bởi một màu xanh thắm, cộng thêm gió hiu hiu thổi, khiến người ta không hê cảm thấy nóng bức.
An Đình Đình nhìn mặt cỏ rộng lớn xa xa, dù ánh nắng không nóng nhưng chói mắt, cô híp mắt lại, hỏi: "Cô rất yêu Diệu Dương phải không?”
"Đúng!" Cốc Nhược Lâm chỉ ngắn gọn một chữ, nhưng một chữ này đã nói hết tình cảm sâu nặng của cô.
An Đình Đình cong khóe môi, không hề tức giận. Dù sao, bọn họ đã từng có một đoạn tình cảm, hơn nữa người đàn ông của mình còn được những người phụ nữ khác thích cũng là niềm kiêu hãnh của cô.
Quý Đình Kiêu sững sờ, sau đó nói: "Có thể đừng như vậy hay không? Đừng có ai cũng nhét cho tôi chứ, muốn nuôi cơm có được hay không? Muốn tiền có được hay không?"
"Vậy cậu nói nên làm thế nào?”
"Cứ trực tiếp giết là được rồi, đầu xuôi đuôi lọt!" Quý Đình Kiêu nhún vai. Trong miệng anh, chuyện liên quan đến tính mạng lại đơn giản như mặc cả mua bán thức ăn ngoài chợ vậy. Tiêu Quân nhìn anh vẻ bất mãn.
Quý Đình Kiêu nói: "Tôi không hiểu, cậu còn nói chuyện tình nghĩa quái gì với loại người này chứ, nếu hôm nay cậu không giết anh ta, sau này anh ta có cơ hội sẽ giết cậu."
Mắt Mặc Diệu Dương tối sầm lại khiến không ai nhìn ra được cảm xúc của anh.
"Chà, được thôi, tôi chỉ phụ trách khiến anh ta tàn tật, rồi sẽ nuôi anh ta cả đời." Quý Đình Kiêu nói, dường như đây đã là ranh giới cuối cùng của anh rồi.
Mặc Diệu Dương hờ hững đồng ý.
An Đình Đình cảm thấy hơi đau lòng. Trong lòng cô hiểu rõ, thật ra Mặc Diệu Dương rất muốn giết Hàng Vũ Triết, nhưng mà anh là người có tình cảm. Có lần khi Mặc Diệu Dương nói chuyện với bọn họ, An Đình Đình đã nghe được một phần. Đại khái là, lần mà cô và Mặc Diệu Dương bị bắn có sự góp mặt của , Quý Đình Kiêu rời khỏi nhà cũ của nhà họ Mặc.
An Đình Đình quay về Thủy Sam Uyển, nhưng không đi xe ngắm cảnh, mà chậm rãi đi bộ trên con đường trải đá xanh và đá cuội. Có lẽ, sau này sẽ càng có nhiêu chuyện phải đối mặt hơn, nhưng ít nhất cô có thể xác định trong lòng Mặc Diệu Dương có cô, hơn nữa chỉ có mình cô. Bởi vậy, mặc kệ sau này còn phải đối mặt với khó khăn hiểm trở cỡ nào, cô cũng đều không có ý định rời đi.
Một con chim nhỏ, đậu trên đầu cành cất tiếng hót véo von êm tai, khiến tâm trạng của An Đình Đình lập tức trở nên phấn chấn.
"Cô An."
Chợt có một âm thanh gọi cô vang lên phá vỡ tâm tình hiếm hoi này. An Đình Đình dừng bước, quay đầu, nở nụ cười hờ hững, nói: “Cô Cốc."
Cốc Nhược Lâm vẫn mặc váy dài màu xanh nước biển, thướt tha uyển chuyển, hết sức phù hợp khí chất của cô. Cô ta cười dịu dàng đi tới, nói: "Nếu cô không ngại chúng ta có thể tâm sự chứ?”
An Đình Đình gật đầu, vui vẻ đồng ý: "Đúng lúc tôi rảnh rỗi."
Thế là, hai người đổi hướng, đi về phía trước.
Lúc này, mây đen vần vũ giữa bâu trời quang đãng, nhà cũ nhà họ Mặc được bao phủ bởi một màu xanh thắm, cộng thêm gió hiu hiu thổi, khiến người ta không hê cảm thấy nóng bức.
An Đình Đình nhìn mặt cỏ rộng lớn xa xa, dù ánh nắng không nóng nhưng chói mắt, cô híp mắt lại, hỏi: "Cô rất yêu Diệu Dương phải không?”
"Đúng!" Cốc Nhược Lâm chỉ ngắn gọn một chữ, nhưng một chữ này đã nói hết tình cảm sâu nặng của cô.
An Đình Đình cong khóe môi, không hề tức giận. Dù sao, bọn họ đã từng có một đoạn tình cảm, hơn nữa người đàn ông của mình còn được những người phụ nữ khác thích cũng là niềm kiêu hãnh của cô.
|
/687
|

