*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Địch Lương Tuấn đã lăn lộn trong xã hội loài người nhiều năm, ít nhiều cũng dính một chút xã giao bình thường của loài người.
Chẳng hạn như hắn phát hiện có hàng xóm mới chuyển đến sát vách thì sẽ đi qua gõ cửa chào hỏi, rồi ví dụ như hắn thích giống như loài người sẽ ngẫu nhiên gửi vài tin nhắn cho bạn bè xung quanh, hắn còn chú ý tới bạn bè mới của hắn, nếu tâm trạng của bạn sa sút hắn cũng bày tỏ quan tâm.
Lúc Cố Bạch xắt thịt cậu hơi không yên lòng, hàn quang của dao phay làm Địch tiên sinh đứng ở cửa bếp lo sợ trong lòng.
Hắn dứt khoát đoạt đi dao phay trong tay Cố Bạch rồi hỏi: “Trông cậu không vui lắm, có chuyện gì xảy ra? Có phải do Tư Dật Minh đánh cậu không?”
Cố Bạch bị câu hỏi này làm cho sững sờ, hơi hoài nghi hình tượng của Tư Dật Minh trong mắt Địch Lương Tuấn đáng sợ biết bao nhiêu.
“Không có, ngài Tư rất tốt.” Cố Bạch lắc đầu: “Là chuyện công việc.”
“Công việc?”
“Ừm, thiết kế tranh tường, không có ý tưởng.”
Cố Bạch vỗ vỗ mặt, lấy lại dao phay từ tay Địch Lương Tuấn rồi tiếp tục xắt đồ ăn, lần này cậu đã chuyên chú hơn.
“Tôi chưa từng tiếp xúc với thiết kế chủ nghĩa tối giản, hiện tại mọi người lại giao cho tôi làm nên cái gì cũng chưa làm được.”
Địch Lương Tuấn nghe không hiểu: “Hở?”
Cố Bạch nhẹ giọng giải thích: “Ừm là hai mặt tường kế tiếp mặt tường của tôi, tôi phải phối hợp với lối kiến trúc dùng để vẽ tranh tường bên đó, nhưng phong cách này tôi chưa từng tiếp xúc hay học qua, nên hiện tại tôi không biết phải vẽ sao mới tốt.”
Địch Lương Tuấn chỉ dựa vào khuôn mặt cộng với thiên phú bản năng nguỵ trang quyến rũ của hồ ly tinh để kiếm cơm, giới giải trí đối với hắn mà nói là như cá gặp nước nên hắn không hề tìm hiểu thêm những ngành nghề khác.
Cái môn nghệ thuật tranh tường này, đối với Địch Lương Tuấn thì đó là mấy loại tranh như Đôn Hoàng(*) nè, hang Mạc Cao(*) nè, chùa Phật này nọ.
(*) Đôn Hoàng: là một thị xã ở Tửu Tuyền, tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Thị xã Đôn Hoàng có diện tích 31.200 ki-lô-mét vuông, dân số 130.000 người (năm 2002). Đôn Hoàng nằm trong một ốc đảo sa mạc và nổi tiếng với các tượng Phật được khắc trong hang đá.
Địch Lương Tuấn đã lăn lộn trong xã hội loài người nhiều năm, ít nhiều cũng dính một chút xã giao bình thường của loài người.
Chẳng hạn như hắn phát hiện có hàng xóm mới chuyển đến sát vách thì sẽ đi qua gõ cửa chào hỏi, rồi ví dụ như hắn thích giống như loài người sẽ ngẫu nhiên gửi vài tin nhắn cho bạn bè xung quanh, hắn còn chú ý tới bạn bè mới của hắn, nếu tâm trạng của bạn sa sút hắn cũng bày tỏ quan tâm.
Lúc Cố Bạch xắt thịt cậu hơi không yên lòng, hàn quang của dao phay làm Địch tiên sinh đứng ở cửa bếp lo sợ trong lòng.
Hắn dứt khoát đoạt đi dao phay trong tay Cố Bạch rồi hỏi: “Trông cậu không vui lắm, có chuyện gì xảy ra? Có phải do Tư Dật Minh đánh cậu không?”
Cố Bạch bị câu hỏi này làm cho sững sờ, hơi hoài nghi hình tượng của Tư Dật Minh trong mắt Địch Lương Tuấn đáng sợ biết bao nhiêu.
“Không có, ngài Tư rất tốt.” Cố Bạch lắc đầu: “Là chuyện công việc.”
“Công việc?”
“Ừm, thiết kế tranh tường, không có ý tưởng.”
Cố Bạch vỗ vỗ mặt, lấy lại dao phay từ tay Địch Lương Tuấn rồi tiếp tục xắt đồ ăn, lần này cậu đã chuyên chú hơn.
“Tôi chưa từng tiếp xúc với thiết kế chủ nghĩa tối giản, hiện tại mọi người lại giao cho tôi làm nên cái gì cũng chưa làm được.”
Địch Lương Tuấn nghe không hiểu: “Hở?”
Cố Bạch nhẹ giọng giải thích: “Ừm là hai mặt tường kế tiếp mặt tường của tôi, tôi phải phối hợp với lối kiến trúc dùng để vẽ tranh tường bên đó, nhưng phong cách này tôi chưa từng tiếp xúc hay học qua, nên hiện tại tôi không biết phải vẽ sao mới tốt.”
Địch Lương Tuấn chỉ dựa vào khuôn mặt cộng với thiên phú bản năng nguỵ trang quyến rũ của hồ ly tinh để kiếm cơm, giới giải trí đối với hắn mà nói là như cá gặp nước nên hắn không hề tìm hiểu thêm những ngành nghề khác.
Cái môn nghệ thuật tranh tường này, đối với Địch Lương Tuấn thì đó là mấy loại tranh như Đôn Hoàng(*) nè, hang Mạc Cao(*) nè, chùa Phật này nọ.
(*) Đôn Hoàng: là một thị xã ở Tửu Tuyền, tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Thị xã Đôn Hoàng có diện tích 31.200 ki-lô-mét vuông, dân số 130.000 người (năm 2002). Đôn Hoàng nằm trong một ốc đảo sa mạc và nổi tiếng với các tượng Phật được khắc trong hang đá.
|
/16
|

