*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bởi vì Vương Chiêu chiến tranh lạnh với tôi nên không khí trong xe không quá vui vẻ. Biên Dã chơi game hết sức chuyên chú, phía sau thỉnh thoảng vang lên nhạc game, Đường Hiểu Thần lúc đầu còn nhìn anh ta chơi game, lát sau vì say xe nên mệt không nói gì.
Khoảng mười phút sau, Biên Dã ném máy chơi game qua một bên, vỗ hai cái lên ghế phó lái, nói: “Hiểu Thần bị say xe nên không thoải mái lắm, anh đổi chỗ cho em ấy được không?”
Nói xong lại hỏi Vương Chiêu: “Người anh em, không để ý chứ?”
Vương Chiêu đương nhiên không ngại.
Hắn dừng xe bên đường, lúc đổi chỗ dù ủ rũ nhưng Đường Hiểu Thần vẫn không quên cảm ơn tôi.
Tôi ngồi ghế sau, Biên Dã không chơi game nữa. Anh chống tay nhìn bên ngoài, một chân đạp lên vách ngăn (*), đung đưa theo thân xe. Vương Chiêu phóng rất nhanh, lúc đến góc cua hắn không giảm tốc nên chân Biên Dã theo quán tính chạm vào chân tôi.
(*) Là cái chỗ lồi lên được khoanh vòng này nè, Vi méo biết nó gọi là gì @
Bởi vì Vương Chiêu chiến tranh lạnh với tôi nên không khí trong xe không quá vui vẻ. Biên Dã chơi game hết sức chuyên chú, phía sau thỉnh thoảng vang lên nhạc game, Đường Hiểu Thần lúc đầu còn nhìn anh ta chơi game, lát sau vì say xe nên mệt không nói gì.
Khoảng mười phút sau, Biên Dã ném máy chơi game qua một bên, vỗ hai cái lên ghế phó lái, nói: “Hiểu Thần bị say xe nên không thoải mái lắm, anh đổi chỗ cho em ấy được không?”
Nói xong lại hỏi Vương Chiêu: “Người anh em, không để ý chứ?”
Vương Chiêu đương nhiên không ngại.
Hắn dừng xe bên đường, lúc đổi chỗ dù ủ rũ nhưng Đường Hiểu Thần vẫn không quên cảm ơn tôi.
Tôi ngồi ghế sau, Biên Dã không chơi game nữa. Anh chống tay nhìn bên ngoài, một chân đạp lên vách ngăn (*), đung đưa theo thân xe. Vương Chiêu phóng rất nhanh, lúc đến góc cua hắn không giảm tốc nên chân Biên Dã theo quán tính chạm vào chân tôi.
(*) Là cái chỗ lồi lên được khoanh vòng này nè, Vi méo biết nó gọi là gì @
|
/36
|

