“ Ầm ầm ầm…”
Trận pháp sau khi hấp thụ đủ tinh huyết liền được phá mở, đại môn chủ điện “ ầm ầm” mở ra.
Ngay khi đại môn vừa được mở ra thì một cổ mùi vị mục nát lan tràn trong không khí, khiến cho người vừa ngửi liền muốn nôn, ngay sau đó một loạt sinh vật dị hợm mò ra.
Bón nó nhìn giống thằn lằn, có điều to lớn hơn rất nhiều, có một cái khuôn mặt con người nhìn vô cùng quỷ dị, trên lưng bọn chúng gai màu xanh biếc, vừa nhìn liền biết bên trong ẩn chưa kịch độc.
Đám kia vừa mò ra bên ngoài thì liền hít lấy hít để, sau đó đồng thời kêu lên:
“ Krec krec….Krec krec….”
Tiếp sau đó đàn đàn lũ lũ phi lên, hướng về phía người gần nhất mà cắn đến. Đám cường giả thấy thế, trong nháy mắt phản ứng lại, một đám lấy ra binh khí sau đó tụ lại cùng nhau, xếp thành trận hình hỗ trợ lẫn nhau đối kháng đám quái vật vừa bò ra.
“ Xoẹt xoẹt xoẹt….Xoẹt xoẹt xoẹt….”
“ Xoẹt xoẹt xoẹt….Xoẹt xoẹt xoẹt….”
“ Xoẹt xoẹt xoẹt….Xoẹt xoẹt xoẹt….”
Đao quang kiếm ảnh trùng điệp chém về phía đám quái vật vừa mới bò ra kia, đám quái vật kia tuy số lượng nhiều những chiến lực lại không ra làm sao, so với đám Thi Khôi mà Xuân Đức gặp phải mấy hôm trước phải yếu hơn vài cấp độ.
“ Réc réc...Réc réc…”
Từng con quái vật nhìn như “ người thằn lằn” kia bị chém đứt đoạn, nằm giãy dụa bên trên mặt đất. Nhưng mà bọn nó giãy giụa vài cái liền hóa thành một luồng khói đen tiêu tán, chỉ để lại một đống cặn bã.
Vô số con quái vật “người thằn lằn” chết đi, tạo nên vô số đoàn khói đen, tất cả những đoàn khói đen kia lại đồng tự về một chỗ. Đợi đến lúc mọi người phản ứng lại thì đã không kịp.
Tất cả những đoàn khói đen kia hình thành một một quả cầu sương mù màu đen cực lớn, tiếp sau đó quả cầu biến ảo hình thành, dần dần hình thành một bóng người, bóng người kia lơ lửng trên không, toàn thân mặc áo choàng đen, hai mắt đỏ lừ, tay cầm một cái lưỡi hái.
Thân anh kia đứng chắn trước cửa đại môn vừa mở ra, tuy hắn chỉ đứng nơi đó không có làm gì nhưng mọi người đều có thể cảm nhận được một trận tim đập nhanh, khí tức trên thân người kia khiến trong lòng mọi người đều phát lạnh.
Có tên không kiếm được run giọng nói:
“ Ít nhất cũng đã là Hằng Vương Tiên Cảnh sơ kỳ rồi. Ực.. Thế này còn làm sao đánh.”
Một người khác cũng là phụ họa nói:
“ Chỉ một người giữ cửa đã có tu vị dạng này, bên trong lại có tồn tại cường đại cỡ nào.”
Tiếp đó lại có một tên nam tử, tai nhỏ, mõ chuột nói:
“ Hay trước hết chúng ta lùi lại, lại đợi người đến nhiều hơn lại tiếp tục xông ải.”
Hắn chỉ vừa nói xong thì liền cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn từ phía sau, trong lúc nhất thời từ trên trán hắn từng giọt mồ hôi to như hạt đậu tương rơi xuống tí tách, quần áo cũng trong giây lát liền ướt sũng.
Cùng lúc này âm thanh của Xuân Đức vang lên:
“ Hằng Vương Tiên Cảnh hai tầng, liên hợp lực lượng của các ngươi còn không đánh nổi nó thì sống lại có ích lợi gì, nếu như không giải quyết được nó thì các ngươi cũng không cần sống làm gì rồi.”
Nghe hắn nói vậy, trong lòng mọi người một mảnh lạnh ngắt, lúc trước bọn họ cũng đã nhìn thấy Xuân Đức ra tay, hắn không cần làm cái gì cũng có thể đơn giản giết chết chín người, mà những người kia thực lực cũng không thấp.
Bọn họ ước tính nếu liên hợp tất cả mọi người đối kháng cùng Xuân Đức thì phần thắng không tới ba thành nhưng đối kháng cùng với con kẻ đang ngăn cản trước đại môn kia lại có 7-8 thành nắm chắc.
Mọi người ở đây cũng không phải người ngu. Vừa suy nghĩ liền rõ thiệt hơn trong đó, cả đám trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó đồng thời gật đầu.
“ Giết nó…”--- Một người dẫn đầu lớn tiếng gầm lên.
“ Mọi người đồng thời giết nó.”
“ Giết nó.”
“ Giết nó, tiến vào lấy bảo vật.”
Những người khác lúc này cũng đồng thời gầm lên,, tiếp theo đồng loạt ra tay.
Không gian nơi đây cũng rất rộng lớn nhưng thoáng cái đã bị công kích đầy trời bao phủ, phô thiên cái địa công kích đánh tới bóng đen trước cửa đại môn.
Bóng đen kia nhìn thấy công kích đầy trời áp đến thì cũng hú lên quái gì.
“ U u u u u u u u u….”
“ U u u u u u u u u….”
“ U u u u u u u u u….”
Âm thanh của hắn như tiếng gió rít nghe vào tai khiến cho mọi người một trận không khỏe, cùng đó trên người bóng đen kia lại nổi lên một cái lồng sáng hắc sắc.
Theo âm thanh gào rú của bóng đen thì cả đại điện rộng lớn nơi đây đột nhiên có gió lạnh thổi qua, trời đất đang sáng sủa cũng trở nên tối tăm mờ mịt.
“ Ầm ầm ầm….”
“ Đùng đùng đùng ….”
Vô số công kích đánh xuống vị trí của bóng đen kia nhưng tất cả công kích đều xuyên qua thân thể nó, thân thể của nó trong nháy mắt trở nên mờ nhạt sau đó hoàn toàn biến mất.
Đám cường giả nơi đây thấy vậy thì cả kinh, một người lớn tiếng la lên:
“ Là tàn ảnh, mọi người cẩn thận.”
“ Vù vù…”
Người kia chỉ vừa nói xong thì đột nhiên một vệt sáng màu đen không biết từ đâu xuất hiện, từ phía trên bổ xuống, trong nháy mắt cắt xuyên qua bốn năm người, trong đó có người vừa la lên.
Lúc này mọi người mới chú ý tới phía bên trên, bóng đen cầm lưỡi hái kia không biết lúc nào đã xuất hiện, ánh mắt phát ra hung quang ngập trời nhìn tất cả mọi người.
Một đám người thấy vậy thì đều thất kinh, nhanh chóng tán ra xung quanh hình thành xu thế bao vây lấy bóng đen kia, trên mặt đất lúc này chỉ còn lại bốn năm cái xác chết.
Nhưng rất nhanh sắc mặt mọi người càng trở nên khó coi, năm người đang nằm bất động trên mặt đất lúc này từ từ đứng dậy, trên thân năm người tràn ra đại lượng hắc sắc khí tức, ánh mắt của cả năm người đồng thời trở nên đỏ thẫm, y hệt một viên than hồng giữa đêm tối.
Ở xa xa, Xuân Đức cảm nhận được khí tức kia thì trong mắt hiện lên sự hưng phấn khó lòng diễn tả, cái loại khí tức hắc ám,chết chóc kia hắn cũng xa lạ gì, cái này chính là hỗn độn ma khí, ma khí khởi nguyên. Hắn lúc này không khỏi liếm môi một cái.
Cũng giống như hắn, ba người Mộng Mộng, Tiểu Thiên, Tiểu Cốt thân là khí linh của hỗn độn ma bảo cũng rất mẫn cảm với hỗn độn ma khí, ngay khi Bóng Đen kia hình thành thì cả ba đứa nó đều cảm ứng được.
Lúc này ba tiểu khí linh ngồi ở trên bờ vai của Xuân Đức, ánh mắt tham lam nhìn bóng đen trên cao.
Mộng Mộng vừa nuốt nước ừng ực vừa nói:
“ Ba ba, thứ kia ăn rất ngon. Ực.. Ba ba nhanh bắt lại nó đi.. Ực ực…”
Tiểu Cốt cũng là phụ họa nói:
“ Thứ kia mặc dù cũng không nhiều nhưng đủ ăn một bữa no rồi. Thật lâu rồi ba người bọn con chưa được ăn đồ ăn ngon như vậy, ba ba, người nhanh bắt lại nó đi.”
Duy chỉ có Tiên Thiên là không nói gì, ánh mắt thằng bé hau háu nhìn bóng đen kia, nướng miếng từ trong miệng chảy ra tùm tum, cứ một lúc lại lấy tay quệt một lần.
Mấy người Mộng Vân ở bên cạnh nghe được cuộc nói chuyện của ba người thì trên trán xuất hiện mấy vệt đen, khóe miệng cả đám co giật liên hồi.
Mộng Vân ở bên cạnh cẩn thận hỏi:
“ Này Củ Cải, thứ kia là vật gì?”
Xuân Đức nuốt nước miếng nói:
“ Hỗn độn ma khí đấy, không biết qua bao nhiêu năm rồi mới thấy được lần thứ 2, thật hoài niệm à.”
Mộng Vân vừa nghe đến mấy từ “ hỗn độn ma khí” thì cả người như bị sét đánh, tay chân nàng thoáng cái lạnh ngắt, nàng là con cháu của đại thế lực đương nhiên biết thứ đồ kia là gì, cái kia chính là khởi nguồn của ma khí, có thể ma hóa mọi thứ biến thành ma vật, cực kỳ đáng sợ, một khi nhiễm vào người chắc chắn phải chết.
Ngay lúc nàng định nói thêm cái gì với Xuân Đức nhưng lúc quay lại đã thấy hắn biến mất không tăm hơi, vừa nhìn lại thì nàng liền thấy hắn đã gia nhập vòng chiến rồi.
…..
Vừa tiến gần đến vòng chiến, Xuân Đức liền quát:
“ Tất cả lùi lại, đứng ở bên cạnh nhìn xem là được, thứ này ta đến đối phó. ”
Những người khác đang cảnh giác nhìn bóng đen ở bên trên chủ điện cùng năm người vừa bị ma hóa, ngay lúc bọn họ còn chưa biết làm thế nào thì lại nghe được Xuân Đức nói như vậy, cả đám không khỏi vui mừng, một đám người nhanh chóng nhường ra cho hắn một con đường đi vào trong.
Không ít người thấy hắn chịu ra mặt thì đều là nịnh nọt lấy lòng nói:
“ Đại nhân một khi ra tay nhất định sẽ hàng phục được thứ này.”
“ Đúng vậy, đại nhân thần thông cái thế nhất định có thể đơn giản hàng phục được nó…”
“.... …. …”
Xuân Đức nghe được đám người ầm ĩ thì không khỏi quát:
“ Câm miệng lại, còn nói nữa ta trước tiên giết kẻ đó.”
Ngay lập tức đám người kia liền câm miệng lại, bọn họ cảm thấy Xuân Đức thật khó đối phó, dù là cường giả mạnh thế nào cũng thích được người ta nịnh nọt nhưng Xuân Đức đăng này lại ngược lại, vừa nịnh nọt hắn hai câu liền đã khiến cho hắn mất hứng.
Ngay lúc mọi người trong lòng một mảnh buồn bực thì đột nhiên cảm thấy linh hồn như bị hút ra khỏi thân thể, cả đám không khỏi quá sợ hãi nhanh chân lùi về phía sau.
Mãi cho đến khi không còn cảm giác kia nữa thì cả đám mới dám dừng lại, lúc này bọn họ mới nhẹ thở ra một hơi nhưng rồi rất nhanh một đám lại lần nữa thất kinh.
Chỉ thấy hai bàn tay của Xuân Đức hóa thành long trảo, cùng lúc đó một ngọn lửa tím bùng lên dữ dội, cùng lúc với ngọn lửa tím kia bùng lên thì cảm giác lúc trước lại một lần nữa xuất hiện, đã vậy lần này càng thêm mãnh liệt.
Mọi người lúc này lại một lần nữa nhanh chân lùi về sau, lùi ra xa nhất có thể nhưng cho dù bọn họ có tránh đến góc đại điện rồi thì cảm giác hồn phách như bị thiêu cháy lại đồng thời bị hút ra kia vẫn rất mạnh, khiến cho cả đám người thống khổ không thôi.
Một người run giọng nói:
“ Thứ lửa kia là gì, vì sao lại khủng khiếp như vậy, ta...ta..ta cảm thấy linh hồn đang dần hao tổn….”
Hắn còn chưa nói hết câu thì một lần nữa ngồi chồm hổm trên mặt đất ôm đầu.
Ở trong đám người duy chi có đám người Mộng Vân là không sao cả, có được Nguyên Ma bảo hộ, bọn họ hoàn toàn không bị ảnh hưởng tưởng ngọn lửa “thiêu đốt linh hồn”của Mộng Mộng.
…...
Ở nơi xa, khi bóng đen nhìn thấy Xuân Đức xuất hiện thì trong mắt vậy mà hiện lên sự sợ hãi, nó lúc này há lớn miệng phun ra một luồng hắc khí.
“ Phù…”
Hắc khí kia như hàng ngàn, hàng vạn con trùng nhỏ li ti hướng về phía Xuân Đức bắn tới, Xuân Đức nhìn thấy đoàn hắc khí kia thì không sợ còn lấy làm mừng, trên thân hắn lúc này hiện lên “ Hỗn độn ma bảo-Thiên Cốt Giáp”.
Hắc khí vừa bắn lên cơ thể hắn, bắn lên “Thiên Cốt Giáp” liền bị cắn nuốt sạch sành sanh, không một chút dư thừa.
Bóng đen thấy thế thì hú lên quái dị.
“ U u u u u u u u u u u u u….”
“ U u u u u u u u u u u u u….”
“ U u u u u u u u u u u u u….”
Lập tức năm con ma vật đang ở phía bên dưới cũng đồng thời gầm gừ.
“ Gừ gừ gừ…. Gừ gừ gừ…’’
“ Gừ gừ gừ…. Gừ gừ gừ…’’
“ Gừ gừ gừ…. Gừ gừ gừ…’’
Tiếng sau đó là “ hống “ lên.
“ Gào gào gào… Gào gào gào…”
Bọn chúng vừa điên cuồng gào rú vừa lao về phía Xuân Đức đánh tới.
Xuân Đức liếm môi một cái sau đó cùng liền biến mất, năm con ma vật đang chạy tới tấn công Xuân Đức lúc này đột dừng lại, cùng lúc đó trên thân năm con ma vật bùng lên ngọn lửa màu tím, ngọn lửa màu tím kia vừa bùng lên thì liền đốt cho năm con ma vật hóa thành tro tàn.
Ngay khi năm con ma vật vừa chết thì thân ảnh Xuân Đức cũng hiện ra, thân ảnh hắn vừa hiện ra thì lại một lần nữa biến mất, một giây sau hắn liền đã xuất hiện trước mắt bóng đen, một đòn đánh tới.
“ Ầm…”
Bóng đen có thể né tránh công kích của mọi người nhưng khi đối mặt với Xuân Đức nó lại hoàn toàn không thể né tránh, một đấm của Xuân Đức trực tiếp đập bay nó.
“ Uỳnh uỳnh uỳnh…”
Bóng đen bị đánh bay ra xa xa, trên đường đi đụng gãy không biết bao nhiêu cây cột trụ.
“ Ầm…”
Cuối cùng cả người nó liền đâm sầm vào bên trong vách tường, hình thành một cái hố sâu.
“ Vèo…”
Xuân Đức vừa tung ra một quyền đánh bay bóng đen thì cũng liền đuổi theo nó, lúc nó bị đánh tiến nhập vào bên trong vách tường thì Xuân Đức cũng nhảy vào theo.
Vừa nhảy vào trong hố sâu hắn liền thấy bóng đen kia phân ra vô số bộ phận bỏ chạy, Xuân Đức thấy thế thì dị thường tức giận quát:
“ Muốn bỏ chạy. Hừ. ”
“ Linh Hồn Ma Võng… Khốn.”
Long trảo xòe ra, đánh một chưởng vào bên dưới mặt đất.
“ Ầm…”
Cùng lúc đó, ngọn lửa màu tím từ lão trảo nhanh chóng xâm nhập vào bên trong lòng đất,rất nhanh, bóng đen vừa phân thân bỏ chạy lúc này vậy mà một lần nữa tụ lại, ánh mắt sợ hãi nhìn Xuân Đức.
Xuân Đức thấy nó hiện ra thì cười lạnh, long trảo không khách khí chộp lấy đầu nó.
Mấy móng vuốt sắc bén của long trảo đâm sâu vào bên trong đầu của bóng đen, cùng lúc đó “tử sắc hỏa diễm” cũng hình thành một cái xích khóa lại bóng đen.
Ánh mắt của Xuân Đức nhìn bóng đen hiện lên sự thèm khát, hắn liếm môi nói:
“ Đồ tốt à, Huyết Lệ Tiên Tôn đúng là nhiều đồ tốt.”
Nói xong thì hắn liền thu bóng đen kia vào bên trong thế giới linh hồn của mình, ở trong kia mấy người Mộng Mộng, Tiểu Cốt, Tiểu Thiên sẽ từ từ làm thịt nó.
Trận pháp sau khi hấp thụ đủ tinh huyết liền được phá mở, đại môn chủ điện “ ầm ầm” mở ra.
Ngay khi đại môn vừa được mở ra thì một cổ mùi vị mục nát lan tràn trong không khí, khiến cho người vừa ngửi liền muốn nôn, ngay sau đó một loạt sinh vật dị hợm mò ra.
Bón nó nhìn giống thằn lằn, có điều to lớn hơn rất nhiều, có một cái khuôn mặt con người nhìn vô cùng quỷ dị, trên lưng bọn chúng gai màu xanh biếc, vừa nhìn liền biết bên trong ẩn chưa kịch độc.
Đám kia vừa mò ra bên ngoài thì liền hít lấy hít để, sau đó đồng thời kêu lên:
“ Krec krec….Krec krec….”
Tiếp sau đó đàn đàn lũ lũ phi lên, hướng về phía người gần nhất mà cắn đến. Đám cường giả thấy thế, trong nháy mắt phản ứng lại, một đám lấy ra binh khí sau đó tụ lại cùng nhau, xếp thành trận hình hỗ trợ lẫn nhau đối kháng đám quái vật vừa bò ra.
“ Xoẹt xoẹt xoẹt….Xoẹt xoẹt xoẹt….”
“ Xoẹt xoẹt xoẹt….Xoẹt xoẹt xoẹt….”
“ Xoẹt xoẹt xoẹt….Xoẹt xoẹt xoẹt….”
Đao quang kiếm ảnh trùng điệp chém về phía đám quái vật vừa mới bò ra kia, đám quái vật kia tuy số lượng nhiều những chiến lực lại không ra làm sao, so với đám Thi Khôi mà Xuân Đức gặp phải mấy hôm trước phải yếu hơn vài cấp độ.
“ Réc réc...Réc réc…”
Từng con quái vật nhìn như “ người thằn lằn” kia bị chém đứt đoạn, nằm giãy dụa bên trên mặt đất. Nhưng mà bọn nó giãy giụa vài cái liền hóa thành một luồng khói đen tiêu tán, chỉ để lại một đống cặn bã.
Vô số con quái vật “người thằn lằn” chết đi, tạo nên vô số đoàn khói đen, tất cả những đoàn khói đen kia lại đồng tự về một chỗ. Đợi đến lúc mọi người phản ứng lại thì đã không kịp.
Tất cả những đoàn khói đen kia hình thành một một quả cầu sương mù màu đen cực lớn, tiếp sau đó quả cầu biến ảo hình thành, dần dần hình thành một bóng người, bóng người kia lơ lửng trên không, toàn thân mặc áo choàng đen, hai mắt đỏ lừ, tay cầm một cái lưỡi hái.
Thân anh kia đứng chắn trước cửa đại môn vừa mở ra, tuy hắn chỉ đứng nơi đó không có làm gì nhưng mọi người đều có thể cảm nhận được một trận tim đập nhanh, khí tức trên thân người kia khiến trong lòng mọi người đều phát lạnh.
Có tên không kiếm được run giọng nói:
“ Ít nhất cũng đã là Hằng Vương Tiên Cảnh sơ kỳ rồi. Ực.. Thế này còn làm sao đánh.”
Một người khác cũng là phụ họa nói:
“ Chỉ một người giữ cửa đã có tu vị dạng này, bên trong lại có tồn tại cường đại cỡ nào.”
Tiếp đó lại có một tên nam tử, tai nhỏ, mõ chuột nói:
“ Hay trước hết chúng ta lùi lại, lại đợi người đến nhiều hơn lại tiếp tục xông ải.”
Hắn chỉ vừa nói xong thì liền cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn từ phía sau, trong lúc nhất thời từ trên trán hắn từng giọt mồ hôi to như hạt đậu tương rơi xuống tí tách, quần áo cũng trong giây lát liền ướt sũng.
Cùng lúc này âm thanh của Xuân Đức vang lên:
“ Hằng Vương Tiên Cảnh hai tầng, liên hợp lực lượng của các ngươi còn không đánh nổi nó thì sống lại có ích lợi gì, nếu như không giải quyết được nó thì các ngươi cũng không cần sống làm gì rồi.”
Nghe hắn nói vậy, trong lòng mọi người một mảnh lạnh ngắt, lúc trước bọn họ cũng đã nhìn thấy Xuân Đức ra tay, hắn không cần làm cái gì cũng có thể đơn giản giết chết chín người, mà những người kia thực lực cũng không thấp.
Bọn họ ước tính nếu liên hợp tất cả mọi người đối kháng cùng Xuân Đức thì phần thắng không tới ba thành nhưng đối kháng cùng với con kẻ đang ngăn cản trước đại môn kia lại có 7-8 thành nắm chắc.
Mọi người ở đây cũng không phải người ngu. Vừa suy nghĩ liền rõ thiệt hơn trong đó, cả đám trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó đồng thời gật đầu.
“ Giết nó…”--- Một người dẫn đầu lớn tiếng gầm lên.
“ Mọi người đồng thời giết nó.”
“ Giết nó.”
“ Giết nó, tiến vào lấy bảo vật.”
Những người khác lúc này cũng đồng thời gầm lên,, tiếp theo đồng loạt ra tay.
Không gian nơi đây cũng rất rộng lớn nhưng thoáng cái đã bị công kích đầy trời bao phủ, phô thiên cái địa công kích đánh tới bóng đen trước cửa đại môn.
Bóng đen kia nhìn thấy công kích đầy trời áp đến thì cũng hú lên quái gì.
“ U u u u u u u u u….”
“ U u u u u u u u u….”
“ U u u u u u u u u….”
Âm thanh của hắn như tiếng gió rít nghe vào tai khiến cho mọi người một trận không khỏe, cùng đó trên người bóng đen kia lại nổi lên một cái lồng sáng hắc sắc.
Theo âm thanh gào rú của bóng đen thì cả đại điện rộng lớn nơi đây đột nhiên có gió lạnh thổi qua, trời đất đang sáng sủa cũng trở nên tối tăm mờ mịt.
“ Ầm ầm ầm….”
“ Đùng đùng đùng ….”
Vô số công kích đánh xuống vị trí của bóng đen kia nhưng tất cả công kích đều xuyên qua thân thể nó, thân thể của nó trong nháy mắt trở nên mờ nhạt sau đó hoàn toàn biến mất.
Đám cường giả nơi đây thấy vậy thì cả kinh, một người lớn tiếng la lên:
“ Là tàn ảnh, mọi người cẩn thận.”
“ Vù vù…”
Người kia chỉ vừa nói xong thì đột nhiên một vệt sáng màu đen không biết từ đâu xuất hiện, từ phía trên bổ xuống, trong nháy mắt cắt xuyên qua bốn năm người, trong đó có người vừa la lên.
Lúc này mọi người mới chú ý tới phía bên trên, bóng đen cầm lưỡi hái kia không biết lúc nào đã xuất hiện, ánh mắt phát ra hung quang ngập trời nhìn tất cả mọi người.
Một đám người thấy vậy thì đều thất kinh, nhanh chóng tán ra xung quanh hình thành xu thế bao vây lấy bóng đen kia, trên mặt đất lúc này chỉ còn lại bốn năm cái xác chết.
Nhưng rất nhanh sắc mặt mọi người càng trở nên khó coi, năm người đang nằm bất động trên mặt đất lúc này từ từ đứng dậy, trên thân năm người tràn ra đại lượng hắc sắc khí tức, ánh mắt của cả năm người đồng thời trở nên đỏ thẫm, y hệt một viên than hồng giữa đêm tối.
Ở xa xa, Xuân Đức cảm nhận được khí tức kia thì trong mắt hiện lên sự hưng phấn khó lòng diễn tả, cái loại khí tức hắc ám,chết chóc kia hắn cũng xa lạ gì, cái này chính là hỗn độn ma khí, ma khí khởi nguyên. Hắn lúc này không khỏi liếm môi một cái.
Cũng giống như hắn, ba người Mộng Mộng, Tiểu Thiên, Tiểu Cốt thân là khí linh của hỗn độn ma bảo cũng rất mẫn cảm với hỗn độn ma khí, ngay khi Bóng Đen kia hình thành thì cả ba đứa nó đều cảm ứng được.
Lúc này ba tiểu khí linh ngồi ở trên bờ vai của Xuân Đức, ánh mắt tham lam nhìn bóng đen trên cao.
Mộng Mộng vừa nuốt nước ừng ực vừa nói:
“ Ba ba, thứ kia ăn rất ngon. Ực.. Ba ba nhanh bắt lại nó đi.. Ực ực…”
Tiểu Cốt cũng là phụ họa nói:
“ Thứ kia mặc dù cũng không nhiều nhưng đủ ăn một bữa no rồi. Thật lâu rồi ba người bọn con chưa được ăn đồ ăn ngon như vậy, ba ba, người nhanh bắt lại nó đi.”
Duy chỉ có Tiên Thiên là không nói gì, ánh mắt thằng bé hau háu nhìn bóng đen kia, nướng miếng từ trong miệng chảy ra tùm tum, cứ một lúc lại lấy tay quệt một lần.
Mấy người Mộng Vân ở bên cạnh nghe được cuộc nói chuyện của ba người thì trên trán xuất hiện mấy vệt đen, khóe miệng cả đám co giật liên hồi.
Mộng Vân ở bên cạnh cẩn thận hỏi:
“ Này Củ Cải, thứ kia là vật gì?”
Xuân Đức nuốt nước miếng nói:
“ Hỗn độn ma khí đấy, không biết qua bao nhiêu năm rồi mới thấy được lần thứ 2, thật hoài niệm à.”
Mộng Vân vừa nghe đến mấy từ “ hỗn độn ma khí” thì cả người như bị sét đánh, tay chân nàng thoáng cái lạnh ngắt, nàng là con cháu của đại thế lực đương nhiên biết thứ đồ kia là gì, cái kia chính là khởi nguồn của ma khí, có thể ma hóa mọi thứ biến thành ma vật, cực kỳ đáng sợ, một khi nhiễm vào người chắc chắn phải chết.
Ngay lúc nàng định nói thêm cái gì với Xuân Đức nhưng lúc quay lại đã thấy hắn biến mất không tăm hơi, vừa nhìn lại thì nàng liền thấy hắn đã gia nhập vòng chiến rồi.
…..
Vừa tiến gần đến vòng chiến, Xuân Đức liền quát:
“ Tất cả lùi lại, đứng ở bên cạnh nhìn xem là được, thứ này ta đến đối phó. ”
Những người khác đang cảnh giác nhìn bóng đen ở bên trên chủ điện cùng năm người vừa bị ma hóa, ngay lúc bọn họ còn chưa biết làm thế nào thì lại nghe được Xuân Đức nói như vậy, cả đám không khỏi vui mừng, một đám người nhanh chóng nhường ra cho hắn một con đường đi vào trong.
Không ít người thấy hắn chịu ra mặt thì đều là nịnh nọt lấy lòng nói:
“ Đại nhân một khi ra tay nhất định sẽ hàng phục được thứ này.”
“ Đúng vậy, đại nhân thần thông cái thế nhất định có thể đơn giản hàng phục được nó…”
“.... …. …”
Xuân Đức nghe được đám người ầm ĩ thì không khỏi quát:
“ Câm miệng lại, còn nói nữa ta trước tiên giết kẻ đó.”
Ngay lập tức đám người kia liền câm miệng lại, bọn họ cảm thấy Xuân Đức thật khó đối phó, dù là cường giả mạnh thế nào cũng thích được người ta nịnh nọt nhưng Xuân Đức đăng này lại ngược lại, vừa nịnh nọt hắn hai câu liền đã khiến cho hắn mất hứng.
Ngay lúc mọi người trong lòng một mảnh buồn bực thì đột nhiên cảm thấy linh hồn như bị hút ra khỏi thân thể, cả đám không khỏi quá sợ hãi nhanh chân lùi về phía sau.
Mãi cho đến khi không còn cảm giác kia nữa thì cả đám mới dám dừng lại, lúc này bọn họ mới nhẹ thở ra một hơi nhưng rồi rất nhanh một đám lại lần nữa thất kinh.
Chỉ thấy hai bàn tay của Xuân Đức hóa thành long trảo, cùng lúc đó một ngọn lửa tím bùng lên dữ dội, cùng lúc với ngọn lửa tím kia bùng lên thì cảm giác lúc trước lại một lần nữa xuất hiện, đã vậy lần này càng thêm mãnh liệt.
Mọi người lúc này lại một lần nữa nhanh chân lùi về sau, lùi ra xa nhất có thể nhưng cho dù bọn họ có tránh đến góc đại điện rồi thì cảm giác hồn phách như bị thiêu cháy lại đồng thời bị hút ra kia vẫn rất mạnh, khiến cho cả đám người thống khổ không thôi.
Một người run giọng nói:
“ Thứ lửa kia là gì, vì sao lại khủng khiếp như vậy, ta...ta..ta cảm thấy linh hồn đang dần hao tổn….”
Hắn còn chưa nói hết câu thì một lần nữa ngồi chồm hổm trên mặt đất ôm đầu.
Ở trong đám người duy chi có đám người Mộng Vân là không sao cả, có được Nguyên Ma bảo hộ, bọn họ hoàn toàn không bị ảnh hưởng tưởng ngọn lửa “thiêu đốt linh hồn”của Mộng Mộng.
…...
Ở nơi xa, khi bóng đen nhìn thấy Xuân Đức xuất hiện thì trong mắt vậy mà hiện lên sự sợ hãi, nó lúc này há lớn miệng phun ra một luồng hắc khí.
“ Phù…”
Hắc khí kia như hàng ngàn, hàng vạn con trùng nhỏ li ti hướng về phía Xuân Đức bắn tới, Xuân Đức nhìn thấy đoàn hắc khí kia thì không sợ còn lấy làm mừng, trên thân hắn lúc này hiện lên “ Hỗn độn ma bảo-Thiên Cốt Giáp”.
Hắc khí vừa bắn lên cơ thể hắn, bắn lên “Thiên Cốt Giáp” liền bị cắn nuốt sạch sành sanh, không một chút dư thừa.
Bóng đen thấy thế thì hú lên quái dị.
“ U u u u u u u u u u u u u….”
“ U u u u u u u u u u u u u….”
“ U u u u u u u u u u u u u….”
Lập tức năm con ma vật đang ở phía bên dưới cũng đồng thời gầm gừ.
“ Gừ gừ gừ…. Gừ gừ gừ…’’
“ Gừ gừ gừ…. Gừ gừ gừ…’’
“ Gừ gừ gừ…. Gừ gừ gừ…’’
Tiếng sau đó là “ hống “ lên.
“ Gào gào gào… Gào gào gào…”
Bọn chúng vừa điên cuồng gào rú vừa lao về phía Xuân Đức đánh tới.
Xuân Đức liếm môi một cái sau đó cùng liền biến mất, năm con ma vật đang chạy tới tấn công Xuân Đức lúc này đột dừng lại, cùng lúc đó trên thân năm con ma vật bùng lên ngọn lửa màu tím, ngọn lửa màu tím kia vừa bùng lên thì liền đốt cho năm con ma vật hóa thành tro tàn.
Ngay khi năm con ma vật vừa chết thì thân ảnh Xuân Đức cũng hiện ra, thân ảnh hắn vừa hiện ra thì lại một lần nữa biến mất, một giây sau hắn liền đã xuất hiện trước mắt bóng đen, một đòn đánh tới.
“ Ầm…”
Bóng đen có thể né tránh công kích của mọi người nhưng khi đối mặt với Xuân Đức nó lại hoàn toàn không thể né tránh, một đấm của Xuân Đức trực tiếp đập bay nó.
“ Uỳnh uỳnh uỳnh…”
Bóng đen bị đánh bay ra xa xa, trên đường đi đụng gãy không biết bao nhiêu cây cột trụ.
“ Ầm…”
Cuối cùng cả người nó liền đâm sầm vào bên trong vách tường, hình thành một cái hố sâu.
“ Vèo…”
Xuân Đức vừa tung ra một quyền đánh bay bóng đen thì cũng liền đuổi theo nó, lúc nó bị đánh tiến nhập vào bên trong vách tường thì Xuân Đức cũng nhảy vào theo.
Vừa nhảy vào trong hố sâu hắn liền thấy bóng đen kia phân ra vô số bộ phận bỏ chạy, Xuân Đức thấy thế thì dị thường tức giận quát:
“ Muốn bỏ chạy. Hừ. ”
“ Linh Hồn Ma Võng… Khốn.”
Long trảo xòe ra, đánh một chưởng vào bên dưới mặt đất.
“ Ầm…”
Cùng lúc đó, ngọn lửa màu tím từ lão trảo nhanh chóng xâm nhập vào bên trong lòng đất,rất nhanh, bóng đen vừa phân thân bỏ chạy lúc này vậy mà một lần nữa tụ lại, ánh mắt sợ hãi nhìn Xuân Đức.
Xuân Đức thấy nó hiện ra thì cười lạnh, long trảo không khách khí chộp lấy đầu nó.
Mấy móng vuốt sắc bén của long trảo đâm sâu vào bên trong đầu của bóng đen, cùng lúc đó “tử sắc hỏa diễm” cũng hình thành một cái xích khóa lại bóng đen.
Ánh mắt của Xuân Đức nhìn bóng đen hiện lên sự thèm khát, hắn liếm môi nói:
“ Đồ tốt à, Huyết Lệ Tiên Tôn đúng là nhiều đồ tốt.”
Nói xong thì hắn liền thu bóng đen kia vào bên trong thế giới linh hồn của mình, ở trong kia mấy người Mộng Mộng, Tiểu Cốt, Tiểu Thiên sẽ từ từ làm thịt nó.
|
/1624
|

