Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 97: Dung hợp (Hạ)

/394


"Đương đương đương đương đương đương~~~!"

Một kiếm lại một kiếm chém vào đốt của chiếc càng, Dịch Vân nắm chặt chuôi kiếm, trên tay nổi đầy gân xanh, cường độ chấn động cao liên tục làm mạch máu có chút chịu không nỗi, lập tức vỡ tung, hai tay Dịch Vân không ngừng phun ra máu tươi, nhưng động tác của hắn chẳng những không dừng lại, mà còn càng lúc càng nhanh, càng ngày càng kịch liệt.

"Đương đương đương đương đương đương~~~!"

Lớp vỏ bên ngoài của hạt vương tuy rằng vô cùng cứng rắn, nhưng cũng không thể chịu đựng được như bao cát, không nhúc nhích để cho người khác khua kiếm bổ mạnh vào, hơn nữa một kiếm lại một kiếm tất cả đều là bổ lên trên đốt xương yếu ớt của nó, trong lòng nó đang cuống cuồng giận dữ, toàn lực giật kéo mạnh ra, muốn bằng tốc độ nhanh nhất phá tan mặt ma pháp thuẫn quỷ dị chết tiệt này.

Hạt vương một bên tận lực thoát khỏi sự dây dưa của ma pháp thuẫn, một bên mãnh liệt vận khởi ma lực, muốn lần nữa xuất ra hộ thuẫn thật lớn để bảo hộ chính mình, còn Dịch Vân thì ở phía trước đem một tay dán tại đỉnh đầu của hắn, mạnh mẽ đem tất cả ma lực toàn thân còn xót lại, toàn bộ rót vào trong cơ thể.

Dịch Vân cắn chặt răng, mặc kệ hai tay chính mình máu tươi vung vẩy đầy trời, vẫn cứ một kiếm lại một kiếm chém vào đốt xương trên chiếc càng của hạt vương, kiếm sau nhanh hơn kiếm trước, kiếm sau mạnh mẽ hơn kiếm trước.

Nhưng đúng lúc này, Dịch Vân bỗng cảm thấy lượng lớn nguyên tố đang nhanh chóng tụ lại về phía bên trong cơ thể hạt vương, càng tụ càng nhanh, thoáng suy nghĩ một chút đã lập tức hiểu được, hẳn là nó đang muốn xuất ra ma pháp hộ thuẫn rồi!

"Nếu là để nó xuất ra địa hệ hộ thuẫn giống như vừa rồi thì ta sẽ không có khả năng đánh vỡ. Tuyệt đối không thể để cho nó xuất ra."

Bất kỳ một đạo ma pháp nào nếu muốn thuận lợi thi triển ra, thì nhất định phải ngưng kết ma lực ở trong cơ thể mới có thể làm được, mặc kệ là nhân loại hay ma thú cũng tất yếu là giống nhau. Điểm này, Dịch Vân thân là tứ tinh pháp đồ đều cũng rõ ràng so với bất cứ ai.

Dịch Vân lập tức hạ kiếm xuống dừng lại việc bổ chém, đưa tay lấy tư thế lại gần rồi đặt lên thiên linh cái trên đỉnh đầu hạt vương, trong khoảnh khắc mạnh mẽ đem tất cả ma lực toàn thân còn xót lại, điên cuồng đưa vào trong cơ thể hạt vương, lập tức liền nhiễu loạn địa hệ ma lực mà nó vốn tích tụ đã hoàn thành, ma lực một khi đã không thể ngưng kết, đương nhiên cũng sẽ không thể thi triển ra bất kỳ một cái ma pháp gì.

Lấy thực lực cường đại của hồng nhãn cự hạt vương, là tuyệt đối không thể để cho Dịch Vân đến gần sát người nó, nếu Dịch Vân không phải đã xuất ra ma pháp thuẫn quỷ dị vây khốn nó, đừng nói là có thể phong trụ ma pháp của nói, cho dù muốn tiếp cận đến trong vòng ba thước xung quanh nó cũng không có bất kỳ cơ hội nào.

Ma lực trong khí hải Dịch Vân đều đã bị rút sạch, cảm giác mệt mỏi mãnh liệt nảy lên toàn thân, hắn biết rằng cách làm này cũng chỉ có thể ngăn hạt vương trong thời gian ngắn ngủi mà thôi, lập tức không để ý tới thân thể suy nhược, khua trường kiếm lên lại lần nữa điên cuồng bổ mạnh xuống.

"Oanh bùm!"

"Ba tra!"

Hai đạo tiếng vang đồng thời vang lên!

Đang lúc hạt vương sử dụng toàn lực vất quả lắm mới đem ma pháp thuẫn phá vỡ thoát khỏi kiềm chế, thì Dịch Vân đồng thời cũng đã một kiếm chặt bỏ chiếc càng đang trực tiếp bảo vệ hai mắt của nó.

Theo " Ba tra " một tiếng, chiếc càng thật lớn lập tức thoát ly thân thể hạt vương, rơi xuống mặt đất làm cát bụi bay tung tóe lên.

Dịch Vân trông thấy chiếc càng rốt cuộc đã bị hắn chặt xuống, khi một đôi mắt màu đỏ trong suốt đang vô cùng tức giận bỗng xuất hiện ở trước mặt hắn, thì hắn không hề nghĩ ngợi, lập tức khua kiếm mãnh liệt hướng tới đôi mắt đỏ sậm kia.

Hạt vương lúc này đang vô cùng tức giận, một chiếc càng của nó vậy mà để cho một tên nhân loại nhỏ bé chém rụng, một càng khác đã khôi phục lại hành động lập tức mạnh mẽ hướng Dịch Vân đánh qua, lấy tốc độ của nó, khẳng định trước khi Dịch Vân đâm trúng hai mắt của nó thì đã bị nó đập thành cốt nhục be bét rồi.

"Tê tê tê!"

Tính toán của hạt vương rất chuẩn xác, nhưng nó lại xem nhẹ sư tồn tại của Cầu Cầu, lúc trước nó đem Cầu Cầu đánh bay ra xa, nhìn Cầu Cầu rơi xuống giữa bụi gai cách xa hơn trăm thước, liền không thèm để ý tới nó nữa, lại không nghĩ tới chỉ với con rắn nhỏ kia thế nhưng ở trong thời khắc mấu chốt này lại quay trở về. Bạn đang đọc chuyện tại

/394

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status