Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 90: Bằng Hữu

/394


Bầu trời mây đen phủ kín, mưa to giàn giụa.

Thời tiết như vậy thật không thích hợp đi ra ngoài, càng không thích hợp đi xa. Nhưng Dịch Vân lại thần tình sung sướng nghênh đón trân mưa to đến.

Từ khi gặp đầu tinh vực ma thú kia, rời khỏi tòa điện phủ viễn cổ thần bí, qua ba tháng thời gian, chín mươi ngày cuộc sống Dịch Vân không ngừng chạy đi, không lúc nào không đề phòng ma thú. Cuộc sống gian khổ như thế hắn mãi cũng thành thói quen.

Thời khắc luôn chú ý hoàn cảnh quanh mình, cảnh giới hơi thở bốn phía, đây là bản năng ma thú, giờ phút này lại ở trên người Dịch Vân, trở thành phản xạ quen thuộc của hắn.

Mưa to cuồng dã trút xuống, thời tiết loại này ma thú cũng đều lựa chọn ở trong sào huyệt, tuyệt không thể đi ra kiếm ăn, cũng là cơ hội khó được cho Dịch Vân toàn lực chạy đi.

Hắn theo hạ du bờ sông đi vội, không quản mưa to rợp trời, hai mắt hắn như phong bế, toàn bộ bằng cảm ứng nhận thức cảnh vật xung quanh, phóng qua một vách nham thạch, tốc độ không chậm chút nào, ở ba tháng trước hắn không thể nào làm được thế này.

"Tê tê tê." Cầu Cầu trong lòng ngực vui sướng kêu lên, chẳng biết vì sao, Cầu Cầu đặc biệt thích ngày mưa, mỗi khi gặp trời mưa nó từ trong lòng Dịch Vân bò xuống đất mà đi.

Sau một tháng rời bỏ điện phủ, Cầu Cầu cũng tỉnh lại, điều này làm cho Dịch Vân cũng thả lỏng được vật nặng trong lòng.

Sau khi Cầu Cầu tỉnh lại, tựa hồ có chút thay đổi, Dịch Vân cũng không nói được gì, hình thể không có biến hóa gì, chỉ có màu sắc thân thể đơn giản biến thành lam đậm, hơn nữa tốc độ so với trước tăng một khoảng lớn.

Tựa như lúc này, Dịch Vân đem toàn lực chạy đi, Cầu Cầu ngầm bò sát theo sau, không chút dấu hiệu nào thua sút, điều này làm cho Dịch Vân cảm giác ngoài ý muốn, một con rắn nhỏ cũng có thể đuổi theo hắn, vậy ma thú bốn chân hắn làm sao chạy thoát?

Trận mưa này kéo dài hơn hai canh giờ, một người một rắn dùng tốc độ cao nhất vọt đi, khi mưa dần nhỏ lại, chậm rãi ngưng rơi, Dịch Vân không ngờ chạy được hơn 50 dặm, đây cơ hồ là lộ trình hắn phải đi 2-3 ngày thời gian.

"Lão đại, một tháng qua, chúng ta rất ít gặp ma thú ngoài lục giai, không giống hai tháng trước hễ thấy là hơn lục giai, còn mấy lần xém bị ma thú bát giai phát hiện. Xem ra, phương hướng này hẳn là đi thông ra Lạc Nhật sơn mạch nhỉ?" Dịch Vân vừa thay quần áo ướt vừa mỉm cười nói với Môn La.

Môn La đột nhiên hiện ra bên cạnh Dịch Vân, cười nói: "Phương hướng này khẳng định là đi ra, bởi vì trong hai lực chọn, không phải bắc thì là nam, mà bắc một khi là tử lộ, như vậy phía nam là không sai được."

"Trở về, ngươi ba tháng qua tiến bộ thực làm ta phải nhìn lại rồi, tuy rằng ngươi cả ngày đều trốn trốn tránh tránh, tu vi cũng không có tăng, nhưng ở cách vận dụng đấu khí cùng ma lực thì vượt nhanh một khoảng a. Ta dám nói, cho dù Võ đồ hay Võ cuồng cao hơn ngươi 1-2 tinh, về cách vận dụng kỹ xảo linh hoạt khẳng định không bằng ngươi bốn tinh Võ đồ."

Dịch Vân nghe xong ngạc nhiên nói: "Lão đại ý ngươi là, ta hiện tại có thể thắng năm tinh thậm chí sáu tinh Võ giả?"

"Đáng cười!" Môn La cả giận nói: "Ta đã nói cái gì? ở trước mặt lực lượng tuyệt đối, nhân tố kỹ xảo hoàn toàn không đáng kể!"

"Nhưng ở cùng một đẳng cấp lực lượng, kỷ xảo vận dụng cũng có ảnh hưởng đến thắng bại trong chiến đấu chứ! Cường giả đối chiến, thắng bại chỉ là chênh lệch trong nháy mắt, mà kỷ xảo vượt lên chính là mấu chốt quyết định sinh tử."

/394

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status