Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 71: Ma hạch Địa hệ

/394


Trong bóng đêm tối mịt, Dịch Vân cố ý không chạy về hướng Yêu Đạt trấn, ngược lại theo hướng Đông tiến sâu vào rừng rậm, chạy một hơi mười mấy dặm. Khu rừng này nằm ngoài Yêu Đạt trấn rộng chừng mấy trăm dặm, trong đó đầy núi non, hạp cốc, vách đá, vực sâu chằng chịt, Dịch Vân tin rằng cho dù đối phương có đuổi theo cũng không thể tìm thấy mình.

- Nguy cơ cuối cùng đã trôi qua, nếu không phải lúc trước ngươi vì chút lòng nhân từ thả Cáp Nại Cổ đi, cũng không xảy ra nhiều chuyện như thế, trường ác chiến vừa rồi quả thật hung hiểm đến cực điểm.

Lúc Dịch Vân tìm một gốc cây đại thụ ngồi xuống nghỉ, Môn La cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, chậm rãi nói.

Thở phào một hơi dài, Dịch Vân vẫn không có biểu hiện gì mỏi mệt, cười nói:

- Lão Đại, không phải ngươi đã nói chuyện gì cũng phải trông vào lương tâm mới làm được hay sao? Cáp Nại Cổ đã từng là đồng nghiệp của ta ở xưởng rèn tại Yêu Đạt trấn hơn một năm trời, nếu như ta không cho hắn cơ hội nào cả, một đao giết hắn ngay lập tức, lương tâm ta sẽ không chịu nổi…

Dịch Vân ngừng một chút rồi nói tiếp:

- Nhưng đến khi hắn vẫn chấp mê bất ngộ, vẫn còn muốn dồn ta vào chỗ chết, lúc ấy ta giết hắn mà không hề áy náy chút nào!

- Ôi, ngươi vẫn còn quá ngây thơ! Cho kẻ phản bội cơ hội chính là mang tính mạng mình ra đùa giỡn, không phải lần nào cũng may mắn như vậy đâu!

Môn La khẽ lắc đầu, thở dài.

- Đúng rồi!

Môn La dường như chợt nhớ ra chuyện gì, hỏi:

- Cầu Cầu thế nào rồi? Ma thú tứ giai Bàn Thạch Bạo Ngưu, ngay cả ngươi dùng hết sức đối phó mà cũng rất là chật vật, lần này nếu như không có nó, ngươi rất có thể bỏ xác tại đó rồi!

Dịch Vân nghe vậy lập tức nhìn vào lòng, chỉ thấy Cầu Cầu đang cuộn tròn quanh người, chính là đang chìm trong mộng đẹp.

- Sao, ngủ rồi à? Đúng vậy, sau khi ăn xong bữa sẽ ngủ thật lâu để tiêu hoá thức ăn, đúng là bản tính của loài rắn.

Môn La hơi buồn cười nói.

Bữa ăn? Vừa rồi Cầu Cầu nuốt một người sống, với một con ma thú tứ giai to hơn nó mấy chục lần, đây quả là một bữa ăn đầy nghệ thuật…. Dịch Vân không khỏi cười khổ, thầm nghĩ.

- Lão Đại, theo ngươi Cầu Cầu thuộc về loài rắn nào vậy?

Dịch Vân vỗ nhẹ đầu Cầu Cầu, tò mò hỏi.

Xua xua hai tay, Môn La lắc đầu:

- Chuyện này ngươi không cần hỏi ta,vào thời của ta, không có loài rắn nào khủng bố như vậy cả, biểu hiện vừa rồi của nó làm cho ta kinh ngạc hơn ngươi nhiều.

Dịch Vân gật đầu im lặng, bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi rã rời, trong đầu mờ mịt. Vừa rồi đánh liên tiếp hai trường ác chiến đã làm hao hết tinh lực toàn thân của hắn, lúc này đã đến nơi an toàn, hai mắt của hắn bắt đầu cảm thấy nặng trĩu.

- Ngươi cũng đã mệt mỏi cả ngày, nghỉ ngơi một chút đi thôi!

Môn La thấy Dịch Vân như vậy liền nói.

Dịch Vân gật đầu, lập tức tựa lưng vào gốc đại thụ, dần dần ngủ say.

Năm ngày liên tiếp sau đó, Dịch Vân ở lại nơi đây tu luyện, cũng muốn chờ cho Cầu Cầu tỉnh lại, mặt khác, cũng phải chờ cho băng cướp ngoài kia rời khỏi. Thủ lĩnh của bọn chúng chết một cách không rõ ràng như vậy, ngay cả một con ma thú tứ giai cũng biến mất không thấy tăm hơi, nhưng lại không biết lai lịch đối phương như thế nào, với tính cẩn thận của bọn cướp, hẳn là sẽ không dám ở lại lâu.

Chuyện mà Dịch Vân phải làm bây giờ là lẳng lặng chờ đợi, không cần phải đi tìm phiền phức vô ích, mà đến ngày thứ năm, cuối cùng Cầu Cầu đã tỉnh lại.

Cầu Cầu mới vừa tỉnh dậy đã thè chiếc lưỡi đỏ hồng liếm má Dịch Vân, làm cho Dịch Vân phải vui vẻ bật cười. Sau đó, Cầu Cầu bò xuống đất, thân thể dài ngoằng của nó đột nhiên bất động không nhúc nhích chút nào.

Dịch Vân còn đang tò mò, Cầu Cầu bỗng nhiên há mồm phun ra một vật gì không rõ, rơi loảng xoảng trên mặt đất.

Dịch Vân bị hành động của Cầu Cầu làm cho hoảng sợ, nhìn chằm chằm vào vật lạ kia, chỉ thấy nó dính chất nhầy trên bề mặt, chính là miếng bảo vệ cổ tay bằng sắt. Suy nghĩ một chút, hắn lập tức hiểu ra, đây hẳn là của tên thủ lĩnh, Cầu Cầu không thể tiêu hoá được cho nên lúc này mới nhả ra ngoài.

Nhìn miếng bảo vệ cổ tay nằm trên mặt đất, chỉ thấy bề mặt lỗ chỗ khắp nơi, có hơn phân nửa đã bị dịch vị trong dạ dày của Cầu Cầu tiêu hoá. Chính vì vậy, miếng bảo vệ cổ tay này đã không còn dùng được nữa, chỉ là một miếng sắt vụn mà thôi, Dịch Vân cũng không khỏi cảm thấy kinh hãi trước năng lực tiêu hoá của Cầu Cầu, ngay cả kim loại sắt thép mà cũng ăn mòn được.

- Ôi, con rắn này thật sự làm cho ta không có lời nào để nói…

Nhìn đống sắt vụn kia, Môn La than thở.

/394

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status