Buổi tối, ở phía Đông của Đa Ni Tạp thành, tại một phường rèn có bề ngoài bình thường không ai để ý.
Ngồi xếp bằng trên giường, Dịch Vân chậm rãi mở mắt ra, từ trong trạng thái tu luyện tỉnh táo lại.
Trận tỷ thí khi nãy trong học viện, thực ra hắn cũng không bị thương tổn gì mấy, chỉ là toàn thân cạn kiệt ma lực lại bị ma pháp của Kiệt Đô đánh cho ê ẩm đau nhức. Hắn tuy rằng chỉ dùng hai cái ma pháp Hoả hệ tiến hành phòng ngự, thế nhưng cũng đã vét sạch hết ma lực trong cơ thể không còn chút nào, tu luyện nãy giờ hắn mới có thể hồi phục lại.
Cầu Cầu đang nằm trong ngực áo phát hiện ra Dịch Vân đã tỉnh lại trước tiên, lập tức ló đầu ra dò xét, cọ cọ đầu lên vai hắn vô cùng thân thiết, sau đó lại bò ra quấn trên thân thể Dịch Vân.
Dịch Vân thấy vậy không khỏi bật cười, thần kinh hắn từ lúc bắt đầu tỷ thí ở học viện cho đến khi phát hiện đám người của gia tộc Lam Duy Nhĩ vẫn còn khẩn trương, cho đến giờ này mới thực sự bình tĩnh lại, lắc lắc đầu, cười nói:
- Lão Đại, tuy trận này ta thua nhưng cũng không làm mất mặt của ngươi phải không?
- Ngươi còn dám nói?
Môn La đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn, nói với vẻ tức giận:
- Vốn phần thắng đã nắm chắc trong tay lại bị ngươi làm thành ra nông nỗi như vậy, không ngờ ngươi lại dùng thân thể đi đón đỡ Băng Thương Thuật, hành động mười phần ngu ngốc! Nếu không phải pháp thuật đánh vào ngực ngươi đã dung nhập hết vào trong Hồng Liên, khẳng định ngươi sẽ bị thương nặng ngay lập tức, ít nhất phải một hai tháng trời mới có thể hồi phục lại!
Dịch Vân không nói gì, hắn hiểu rằng những điều Môn La nói đều là sự thật, lúc ấy hắn quyết định như vậy rất có khả năng thọ trọng thương, không nghĩ tới nhờ có Hồng Liên đỡ cho hắn không bị thương một sợi tóc nào, đây có thể xem như kỳ tích.
- Nói đi, vì sao lúc ấy ngươi lại quyết định như vậy?
Dằn cơn tức giận, Môn La kiên nhẫn hỏi.
- Bởi vì trong khoảnh khắc ta sắp sửa thắng, đột nhiên trông thấy người của gia tộc Lam Duy Nhĩ…
Dừng một chút, Dịch Vân nhẹ giọng nói:
- Bọn họ đều là huynh tỷ của ta!
- Sao? Ta chỉ khẳng định rằng có gì đó đã ảnh hưởng đến ngươi, không dự đoán được lại là thân nhân của ngươi ở gia tộc Lam Duy Nhĩ.
Môn La giờ mới chợt hiểu ra.
- Nếu lúc ấy ta thắng trận tỷ thí kia, nhất định sẽ làm cho bọn họ chú ý, dù sao Kiệt Đô cũng coi như là một trong những đệ tử mạnh nhất của ma bộ trong học viện. Cho nên ta mới đột nhiên quyết định thua, những chuyện khác ta không suy nghĩ nhiều!
Dịch Vân chậm rãi nói.
- Nếu như ngươi không muốn bọn họ chú ý, làm như vậy là rất đúng… ta nhớ rõ lúc ngươi sáu tuổi đã rời khỏi gia tộc Lam Duy Nhĩ, đến nay đã qua bảy năm, bọn huynh tỷ của ngươi đương nhiên không nhận ra ngươi, nhưng làm sao ngươi nhận ra được bọn họ?
Dịch Vân cười khổ nói:
- Trước khi ta rời khỏi gia tộc ấy, ta là đứa con thứ bảy trong nhà, cũng là nhỏ tuổi nhất, người nhỏ nhất trong bọn anh chị của ta cũng đã hơn ta tám tuổi, lúc ấy ít nhất cũng đều đã mười bốn tuổi. Cho dù là đã qua bảy năm, khuôn mặt bọn họ cũng có thay đổi, nhưng hình dáng vẫn y như trước, hơn nữa bọn họ đều mặc trang phục của gia tộc, cho nên ta chỉ liếc qua là nhận ra ngay lập tức.
Trầm ngâm một chút, Môn La gật đầu nói:
- Vốn là như vậy sao! Vậy ngươi tiếp theo đã có tính toán gì chưa?
Cúi đầu suy nghĩ một chút, Dịch Vân thản nhiên nói:
- Đầu tiên, ta phải tìm hiểu xem vì nguyên nhân gì mà bọn họ đến Đa Ni Tạp thành! Nơi đây cách thủ đô Kỳ Võ thành khá xa, ta nghĩ gia tộc Lam Duy Nhĩ hẳn sẽ không lưu lại nơi đây lâu lắm, nhưng nếu có tình huống gì đặc biệt phát sinh, thà là ta rời khỏi nơi này, cũng không muốn chạm trán với bọn họ. Truyện được copy tại
Ngồi xếp bằng trên giường, Dịch Vân chậm rãi mở mắt ra, từ trong trạng thái tu luyện tỉnh táo lại.
Trận tỷ thí khi nãy trong học viện, thực ra hắn cũng không bị thương tổn gì mấy, chỉ là toàn thân cạn kiệt ma lực lại bị ma pháp của Kiệt Đô đánh cho ê ẩm đau nhức. Hắn tuy rằng chỉ dùng hai cái ma pháp Hoả hệ tiến hành phòng ngự, thế nhưng cũng đã vét sạch hết ma lực trong cơ thể không còn chút nào, tu luyện nãy giờ hắn mới có thể hồi phục lại.
Cầu Cầu đang nằm trong ngực áo phát hiện ra Dịch Vân đã tỉnh lại trước tiên, lập tức ló đầu ra dò xét, cọ cọ đầu lên vai hắn vô cùng thân thiết, sau đó lại bò ra quấn trên thân thể Dịch Vân.
Dịch Vân thấy vậy không khỏi bật cười, thần kinh hắn từ lúc bắt đầu tỷ thí ở học viện cho đến khi phát hiện đám người của gia tộc Lam Duy Nhĩ vẫn còn khẩn trương, cho đến giờ này mới thực sự bình tĩnh lại, lắc lắc đầu, cười nói:
- Lão Đại, tuy trận này ta thua nhưng cũng không làm mất mặt của ngươi phải không?
- Ngươi còn dám nói?
Môn La đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn, nói với vẻ tức giận:
- Vốn phần thắng đã nắm chắc trong tay lại bị ngươi làm thành ra nông nỗi như vậy, không ngờ ngươi lại dùng thân thể đi đón đỡ Băng Thương Thuật, hành động mười phần ngu ngốc! Nếu không phải pháp thuật đánh vào ngực ngươi đã dung nhập hết vào trong Hồng Liên, khẳng định ngươi sẽ bị thương nặng ngay lập tức, ít nhất phải một hai tháng trời mới có thể hồi phục lại!
Dịch Vân không nói gì, hắn hiểu rằng những điều Môn La nói đều là sự thật, lúc ấy hắn quyết định như vậy rất có khả năng thọ trọng thương, không nghĩ tới nhờ có Hồng Liên đỡ cho hắn không bị thương một sợi tóc nào, đây có thể xem như kỳ tích.
- Nói đi, vì sao lúc ấy ngươi lại quyết định như vậy?
Dằn cơn tức giận, Môn La kiên nhẫn hỏi.
- Bởi vì trong khoảnh khắc ta sắp sửa thắng, đột nhiên trông thấy người của gia tộc Lam Duy Nhĩ…
Dừng một chút, Dịch Vân nhẹ giọng nói:
- Bọn họ đều là huynh tỷ của ta!
- Sao? Ta chỉ khẳng định rằng có gì đó đã ảnh hưởng đến ngươi, không dự đoán được lại là thân nhân của ngươi ở gia tộc Lam Duy Nhĩ.
Môn La giờ mới chợt hiểu ra.
- Nếu lúc ấy ta thắng trận tỷ thí kia, nhất định sẽ làm cho bọn họ chú ý, dù sao Kiệt Đô cũng coi như là một trong những đệ tử mạnh nhất của ma bộ trong học viện. Cho nên ta mới đột nhiên quyết định thua, những chuyện khác ta không suy nghĩ nhiều!
Dịch Vân chậm rãi nói.
- Nếu như ngươi không muốn bọn họ chú ý, làm như vậy là rất đúng… ta nhớ rõ lúc ngươi sáu tuổi đã rời khỏi gia tộc Lam Duy Nhĩ, đến nay đã qua bảy năm, bọn huynh tỷ của ngươi đương nhiên không nhận ra ngươi, nhưng làm sao ngươi nhận ra được bọn họ?
Dịch Vân cười khổ nói:
- Trước khi ta rời khỏi gia tộc ấy, ta là đứa con thứ bảy trong nhà, cũng là nhỏ tuổi nhất, người nhỏ nhất trong bọn anh chị của ta cũng đã hơn ta tám tuổi, lúc ấy ít nhất cũng đều đã mười bốn tuổi. Cho dù là đã qua bảy năm, khuôn mặt bọn họ cũng có thay đổi, nhưng hình dáng vẫn y như trước, hơn nữa bọn họ đều mặc trang phục của gia tộc, cho nên ta chỉ liếc qua là nhận ra ngay lập tức.
Trầm ngâm một chút, Môn La gật đầu nói:
- Vốn là như vậy sao! Vậy ngươi tiếp theo đã có tính toán gì chưa?
Cúi đầu suy nghĩ một chút, Dịch Vân thản nhiên nói:
- Đầu tiên, ta phải tìm hiểu xem vì nguyên nhân gì mà bọn họ đến Đa Ni Tạp thành! Nơi đây cách thủ đô Kỳ Võ thành khá xa, ta nghĩ gia tộc Lam Duy Nhĩ hẳn sẽ không lưu lại nơi đây lâu lắm, nhưng nếu có tình huống gì đặc biệt phát sinh, thà là ta rời khỏi nơi này, cũng không muốn chạm trán với bọn họ. Truyện được copy tại
|
/394
|

