Nghe thanh âm mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nam tử cao lớn tuấn tú, trên mặt nở nụ tười tiêu sái, thần sắc biểu lộ trên mặt cùng với lời nói có một sự tương phản rất lớn, chính là miệng cười mà lòng không cười, làm cho tất cả các đệ tử ở đây đều cảm thấy hắn vô cùng giả dối.
Nét cười trên mặt La Lôi dần tiêu tan, nhưng tay vẫn ôm chặt Dịch Vân, nàng liếc nam tử kia một cái, lạnh nhạt hỏi:
- Kiệt Đô, ngươi cũng đến đây sao?
Dịch Vân lúc này dường như cũng phối hợp với La Lôi, ngẩng đầu lên nhìn vị nam tử kiệt xuất kia.
Thanh niên nam tử này có mái tóc cắt ngắn vàng óng, mặc ma pháp bào tiêu chuẩn màu xanh nước biển, dáng người hắn rất cao, cao hơn Dịch Vân cả một cái đầu, lúc này trên mặt hắn vẫn nở nụ cười, bộ dáng nhìn qua thật là nho nhã tuấn tú. Nếu như vừa rồi hắn không nói ra câu nói xúc phạm đến người khác kia, ngược lại có thể nói là một vị đệ tử thế gia vô cùng lễ độ.
Dịch Vân tuy rằng chưa gặp qua hắn bao giờ, nhưng cũng đã từng nghe qua tên của hắn, chỉ cần là đệ tử ma bộ của học viện Đa Ni Tạp đều biết danh hiệu của tên này.
Kiệt Đô, đệ tử thế gia quý tộc, Thuỷ hệ ma pháp sư, với mười tám tuổi đạt tới tam tinh Pháp Sư đỉnh phong, cũng là thủ lĩnh của đệ tử ma bộ.
- Muội sao lại cùng với hắn…. ờ, thân thiết với nhau như vậy?
- Sao, Kiệt Đô ngươi có tư cách hỏi đến chuyện của ta từ bao giờ vậy? Ta và Dịch Vân thường thường chơi chung như vậy đó!
Lúc nói, La Lôi cố ý gác cằm lên vai Dịch Vân, nhẹ nhàng cọ xát lên vai hắn.
Kiệt Đô thấy vậy lập tức trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, hèn mọn liếc nhìn Dịch Vân, rồi nói tiếp với La Lôi:
- Hãy ít đi chung với phế vật này một chút, muội không chỉ là thành phần quý tộc cao quý, cũng là con gái của thành chủ Ni Tư, cũng nên vì thể diện của phụ thân mà suy nghĩ một chút, cho dù chỉ là chơi đùa cũng sẽ làm dơ bẩn thân phận đó!
Nói xong, hắn lại liếc nhìn Dịch Vân một cái, thần sắc đầy vẻ khinh thường.
Lời nói của Kiệt Đô quả là cực kỳ khắc bạc, trong lời nói ra vẻ ta đây là quý tộc, không coi ai ra gì, không chỉ trong nháy mắt đã chọc cho La Lôi nổi giận, ngay cả những người đứng xem bàng quan nghe vậy cũng phải cau mày.
Kiệt Đô sinh ra tại thế gia quý tộc, từ nhỏ sống trong an nhàn sung sướng, chỉ xem trọng huyết thống của quý tộc hơn bất cứ thứ gì, cho tới bây giờ cũng không coi người không phải là quý tộc ra gì cả. Hơn nữa bản thân hắn lại có thiên phú ma pháp sư, càng làm cho tự hắn đưa bản thân lên một vị trí cao chót vót.
Vài năm trước, lúc lần đầu tiên hắn gặp được La Lôi, hắn đã thầm ái mộ trong lòng, tự nghĩ đến gia thế của mình, cảm thấy chỉ có mình mới xứng đáng với đoá hoa kiều diễm La Lôi. Tuy rằng hắn đã mấy lần bị La Lôi dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt, nhưng hắn vẫn không nhìn ra vấn đề, lại tự thề với lòng mình nhất định phải chiếm đoạt cho được đoá hoa kiều diễm kia mới toại nguyện.
Lúc này mục đích vẫn chưa đạt được, lại thấy người mà mình ái mộ trong lòng đang ôm chặt một nam nhân khác, trong lòng nổi lên phẫn hận không thôi. Nhưng hắn vẫn nghĩ không ra Dịch Vân lúc này cũng chỉ mới là một đứa trẻ vị thành niên, làm sao có thể trở thành tình địch của hắn như vậy?
Kiệt Đô cũng biết Dịch Vân, giống như hắn nổi danh học viện là thiên tài, thì Dịch Vân cũng nổi danh trong học viện, nhưng là phế vật!
Thiên tài và phế vật cách xa nhau một trời một vực, vậy mà tranh nữ nhân thì phế vật lại hơn cả thiên tài…. Chuyện này còn có thiên lý hay sao? Quả thật nực cười!
Hắn nhất định phải hung hăng giáo huấn Dịch Vân mới được!
Nếu như ông trời bất công, chính nghĩa không thắng được tà ác, như vậy hắn có nghĩa vụ phải làm đảo ngược chuyện này! Chỉ trong nháy mắt, Kiệt Đô đã hoá thân thành một kẻ trừ ma vệ đạo, bảo vệ chính nghĩa, tận diệt tất cả những chuyện bất công bất nghĩa trên đời!
- Phế vật kia, bây giờ ta khiêu chiến với ngươi, người thua từ nay về sau không được tiếp xúc với La Lôi nữa, ngươi dám không?
Kiệt Đô nở nụ cười đầy ác ý, nói với Dịch Vân.
- Kiệt Đô ngươi đừng làm quá đáng! Ngươi đã là tam tinh Pháp Sư đỉnh phong, tại học viện ngoại trừ các giáo sư ra, ngươi là người mạnh nhất! Vậy mà bây giờ ngươi đòi khiêu chiến với Dịch Vân, ngươi còn mặt mũi hay không?
Nghiến răng ken két, La Lôi tức giận quát lên.
- Nếu như ngươi sợ thì hãy cứ núp váy nữ nhân đi! Làm bảo bối của La Lôi đương nhiên tốt hơn là làm một tên mình mẩy bầm dập rồi! Ngươi quả nhiên xứng đáng với cái tên phế vật, ha ha ha!
Kiệt Đô vừa nói vừa cười to, trong tiếng cười tràn ngập vẻ khinh thường.
- Kiệt Đô, ta nói cho rõ một lần nữa, ta đối với ngươi không hề có chút hứng thú nào, cho nên Dịch Vân cũng không có lý do nhận sự khiêu chiến của ngươi! Không cần để ý đến hắn, chúng ta đi!
La Lôi trầm giọng nói xong, liền kéo tay Dịch Vân muốn rời khỏi….
- Chậm đã!
Dịch Vân đột nhiên né tránh cánh tay của La Lôi, quay đầu nhìn Kiệt Đô, trong cặp mắt đen của hắn hiện lên một tia lạnh lẽo:
- Ta tiếp nhận khiêu chiến của ngươi!
Thay đổi của Dịch Vân làm cho Kiệt Đô có chút giật mình kinh ngạc, lại càng cười to nói:
- Được! Như ta đã nói khi nãy, người thua…
Nét cười trên mặt La Lôi dần tiêu tan, nhưng tay vẫn ôm chặt Dịch Vân, nàng liếc nam tử kia một cái, lạnh nhạt hỏi:
- Kiệt Đô, ngươi cũng đến đây sao?
Dịch Vân lúc này dường như cũng phối hợp với La Lôi, ngẩng đầu lên nhìn vị nam tử kiệt xuất kia.
Thanh niên nam tử này có mái tóc cắt ngắn vàng óng, mặc ma pháp bào tiêu chuẩn màu xanh nước biển, dáng người hắn rất cao, cao hơn Dịch Vân cả một cái đầu, lúc này trên mặt hắn vẫn nở nụ cười, bộ dáng nhìn qua thật là nho nhã tuấn tú. Nếu như vừa rồi hắn không nói ra câu nói xúc phạm đến người khác kia, ngược lại có thể nói là một vị đệ tử thế gia vô cùng lễ độ.
Dịch Vân tuy rằng chưa gặp qua hắn bao giờ, nhưng cũng đã từng nghe qua tên của hắn, chỉ cần là đệ tử ma bộ của học viện Đa Ni Tạp đều biết danh hiệu của tên này.
Kiệt Đô, đệ tử thế gia quý tộc, Thuỷ hệ ma pháp sư, với mười tám tuổi đạt tới tam tinh Pháp Sư đỉnh phong, cũng là thủ lĩnh của đệ tử ma bộ.
- Muội sao lại cùng với hắn…. ờ, thân thiết với nhau như vậy?
- Sao, Kiệt Đô ngươi có tư cách hỏi đến chuyện của ta từ bao giờ vậy? Ta và Dịch Vân thường thường chơi chung như vậy đó!
Lúc nói, La Lôi cố ý gác cằm lên vai Dịch Vân, nhẹ nhàng cọ xát lên vai hắn.
Kiệt Đô thấy vậy lập tức trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo, hèn mọn liếc nhìn Dịch Vân, rồi nói tiếp với La Lôi:
- Hãy ít đi chung với phế vật này một chút, muội không chỉ là thành phần quý tộc cao quý, cũng là con gái của thành chủ Ni Tư, cũng nên vì thể diện của phụ thân mà suy nghĩ một chút, cho dù chỉ là chơi đùa cũng sẽ làm dơ bẩn thân phận đó!
Nói xong, hắn lại liếc nhìn Dịch Vân một cái, thần sắc đầy vẻ khinh thường.
Lời nói của Kiệt Đô quả là cực kỳ khắc bạc, trong lời nói ra vẻ ta đây là quý tộc, không coi ai ra gì, không chỉ trong nháy mắt đã chọc cho La Lôi nổi giận, ngay cả những người đứng xem bàng quan nghe vậy cũng phải cau mày.
Kiệt Đô sinh ra tại thế gia quý tộc, từ nhỏ sống trong an nhàn sung sướng, chỉ xem trọng huyết thống của quý tộc hơn bất cứ thứ gì, cho tới bây giờ cũng không coi người không phải là quý tộc ra gì cả. Hơn nữa bản thân hắn lại có thiên phú ma pháp sư, càng làm cho tự hắn đưa bản thân lên một vị trí cao chót vót.
Vài năm trước, lúc lần đầu tiên hắn gặp được La Lôi, hắn đã thầm ái mộ trong lòng, tự nghĩ đến gia thế của mình, cảm thấy chỉ có mình mới xứng đáng với đoá hoa kiều diễm La Lôi. Tuy rằng hắn đã mấy lần bị La Lôi dùng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt, nhưng hắn vẫn không nhìn ra vấn đề, lại tự thề với lòng mình nhất định phải chiếm đoạt cho được đoá hoa kiều diễm kia mới toại nguyện.
Lúc này mục đích vẫn chưa đạt được, lại thấy người mà mình ái mộ trong lòng đang ôm chặt một nam nhân khác, trong lòng nổi lên phẫn hận không thôi. Nhưng hắn vẫn nghĩ không ra Dịch Vân lúc này cũng chỉ mới là một đứa trẻ vị thành niên, làm sao có thể trở thành tình địch của hắn như vậy?
Kiệt Đô cũng biết Dịch Vân, giống như hắn nổi danh học viện là thiên tài, thì Dịch Vân cũng nổi danh trong học viện, nhưng là phế vật!
Thiên tài và phế vật cách xa nhau một trời một vực, vậy mà tranh nữ nhân thì phế vật lại hơn cả thiên tài…. Chuyện này còn có thiên lý hay sao? Quả thật nực cười!
Hắn nhất định phải hung hăng giáo huấn Dịch Vân mới được!
Nếu như ông trời bất công, chính nghĩa không thắng được tà ác, như vậy hắn có nghĩa vụ phải làm đảo ngược chuyện này! Chỉ trong nháy mắt, Kiệt Đô đã hoá thân thành một kẻ trừ ma vệ đạo, bảo vệ chính nghĩa, tận diệt tất cả những chuyện bất công bất nghĩa trên đời!
- Phế vật kia, bây giờ ta khiêu chiến với ngươi, người thua từ nay về sau không được tiếp xúc với La Lôi nữa, ngươi dám không?
Kiệt Đô nở nụ cười đầy ác ý, nói với Dịch Vân.
- Kiệt Đô ngươi đừng làm quá đáng! Ngươi đã là tam tinh Pháp Sư đỉnh phong, tại học viện ngoại trừ các giáo sư ra, ngươi là người mạnh nhất! Vậy mà bây giờ ngươi đòi khiêu chiến với Dịch Vân, ngươi còn mặt mũi hay không?
Nghiến răng ken két, La Lôi tức giận quát lên.
- Nếu như ngươi sợ thì hãy cứ núp váy nữ nhân đi! Làm bảo bối của La Lôi đương nhiên tốt hơn là làm một tên mình mẩy bầm dập rồi! Ngươi quả nhiên xứng đáng với cái tên phế vật, ha ha ha!
Kiệt Đô vừa nói vừa cười to, trong tiếng cười tràn ngập vẻ khinh thường.
- Kiệt Đô, ta nói cho rõ một lần nữa, ta đối với ngươi không hề có chút hứng thú nào, cho nên Dịch Vân cũng không có lý do nhận sự khiêu chiến của ngươi! Không cần để ý đến hắn, chúng ta đi!
La Lôi trầm giọng nói xong, liền kéo tay Dịch Vân muốn rời khỏi….
- Chậm đã!
Dịch Vân đột nhiên né tránh cánh tay của La Lôi, quay đầu nhìn Kiệt Đô, trong cặp mắt đen của hắn hiện lên một tia lạnh lẽo:
- Ta tiếp nhận khiêu chiến của ngươi!
Thay đổi của Dịch Vân làm cho Kiệt Đô có chút giật mình kinh ngạc, lại càng cười to nói:
- Được! Như ta đã nói khi nãy, người thua…
|
/394
|

