Sau một lúc, đã đến lượt hắn đi vào hội trường trắc thí.
Hội trường này dài rộng đều hơn trăm mét, bên ngoài bốn phía đều có xây cao lên ba tầng, lúc này dân chúng và cha mẹ của thí sinh tham gia trắc thí đều ngồi đầy trên đó. Bề mặt hồi trường lót bằng những khối đá tảng màu xanh, trên mặt có khắc vài chữ thật to " Diễn Võ Trường Thứ Sáu", vốn là hội trường trắc thí này bình thường là diễn võ trường dành cho việc huấn luyện học viên.
Giờ phút này trong trường chỉ có hai vị giáo sư học viện đầu tóc bạc phơ, một người phụ trách trắc thí ma lực, người kia gọi tên thí sinh và ghi chép kết quả trắc thí.
Ở giữa trường bày ra một khối tinh thể trong suốt màu trắng dài dài, dưới có khắc một ma pháp trận đồ hình tròn giản dị, phía trên tinh thể màu trắng đó lại xuất hiện một vầng sáng màu trắng….
Khi Dịch Vân nhìn thấy cái vầng sáng màu trắng đó đang chiếu thẳng lên không, trái tim trong thoáng chốc bỗng nhiên đập mạnh hẳn lên, máu huyết toàn thân cũng theo đó sôi trào, cảnh tượng trước mắt này tuyệt đối không bao giờ Dịch Vân có thể quên được!
Năm hắn ba tuổi, hắn cũng đã từng đứng ở trước vầng sáng giống như thế, đã làm cho mẫu thân phải khóc mà ôm hắn rời khỏi hiện trường. Từ lúc đó hắn có thêm một cái tên thứ hai là " phế vật", mẫu thân từ sau lúc đó cho đến lúc qua đời, rốt cục không có được một nụ cười thật sự…
Một cảm xúc pha lẫn giữa giận dữ và hối hận bỗng dưng dâng lên trong lòng hắn, đấu khí trong cơ thể cũng đột nhiên vận chuyển với tốc độ cao hơn bình thường gấp mấy lần, mỗi một lần hít thở cũng dần dần mạnh lên. Đang lúc hắn sắp sửa không thể khống chế được nữa, tiếng thét to của Môn La liền vang lên trong đầu:
- Dịch Vân, ngươi đang làm gì vậy? Còn không mau thu liễm đấu khí của mình lại, tốc độ vận chuyển đấu khí đã sắp sửa vượt qua giới hạn mà thân thể ngươi có khả năng thừa nhận rồi!
Môn La kinh hoảng hét lớn.
Dịch Vân lúc này đã bừng tỉnh lại, vội vàng áp chế đấu khí trong cơ thể, nhanh chóng trấn định tâm thần đang bấn loạn. Lúc tất cả đã trở lại bình thường, Dịch Vân hồi tưởng lại tình hình lúc ấy, trên người toát mồ hôi lạnh…. Nếu không phải Môn La kịp thời lên tiếng cắt đứt trạng thái vận hành đấu khí cuồng bạo khi nãy, như vậy….
Dịch Vân không dám nhớ lại nữa, áo đã thấm ướt mồ hôi lạnh, thân thể khẽ run rẩy.
Mọi người xung quanh đang chờ đợi trắc thí đều đổ dồn ánh mắt nhìn hành động khác thường của hắn, nhưng cũng không ngạc nhiên lắm, cho là hắn vì khẩn trương quá độ mà thôi.
- Dịch Vân, vừa rồi ngươi làm sao vậy?
Giọng của Môn La có chút sốt ruột, lo lắng hỏi.
Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, cố làm cho mình nhanh chóng bình phục trở lại, thản nhiên trả lời:
- Không có gì, chỉ là nhớ lại vài chuyện không nên nhớ!
Môn La khựng lại, không hề nói gì nữa, sống chung với Dịch Vân bốn năm, hắn lập tức đã hiểu được hàm ý khúc mắc trong lời Dịch Vân.
Sau khi Dịch Vân hồi phục trở lại, nghe được lão già đứng giữa hội trường tuyên bố:
- Tinh thần lực không đạt tới hạ phẩm, không cần phải tiếp tục trắc thí nữa, người kế tiếp!
Lời tuyên bố vừa xong, người xem bốn cũng phát ra một tiếng thở dài, một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, mắt hơi có ngấn nước, lủi thủi đi ra khỏi hội trường.
Vốn là trong lúc Dịch Vân suýt nữa không kềm chế được, đã có một người trải qua quá trình trắc thí thất bại, chấm dứt trắc thí.
Người trắc thí kế tiếp là một thanh niên gần hai mươi tuổi, chỉ thấy hắn đi vào giữa hội trường, hai tay đặt lên tinh thể trong suốt kia, thoáng chốc, vầng sáng màu trắng trên đỉnh tinh thể phát xuất ra ánh sáng màu lam nhạt, chợt loé lên một chút rồi tắt.
Dịch Vân còn chưa hiểu như vậy là có ý nghĩa như thế nào, lão già giữa sân đã lên tiếng tuyên bố:
- Tinh thần lực hạ phẩm, có thể tiếp tục trắc thí ma pháp!
Lúc này lão già đi tới bên cạnh người thanh niên kia, ghé vào tai hắn thì thầm vài câu, chỉ thấy hắn lại đưa tay đặt lên trên tinh thể, nhắm chặt hai mắt, sau một lát, Dịch Vân thấy trong không khí có vô số nguyên tố màu lam lập tức tụ tập trong hội trường, chẳng qua trong đó chỉ có một phần rất nhỏ là dung nhập vào trong cơ thể thanh niên kia, còn lại phần lớn vẫn tồn tại ngoài không khí, lát sau dần dần tiêu tan không thấy.
Hội trường này dài rộng đều hơn trăm mét, bên ngoài bốn phía đều có xây cao lên ba tầng, lúc này dân chúng và cha mẹ của thí sinh tham gia trắc thí đều ngồi đầy trên đó. Bề mặt hồi trường lót bằng những khối đá tảng màu xanh, trên mặt có khắc vài chữ thật to " Diễn Võ Trường Thứ Sáu", vốn là hội trường trắc thí này bình thường là diễn võ trường dành cho việc huấn luyện học viên.
Giờ phút này trong trường chỉ có hai vị giáo sư học viện đầu tóc bạc phơ, một người phụ trách trắc thí ma lực, người kia gọi tên thí sinh và ghi chép kết quả trắc thí.
Ở giữa trường bày ra một khối tinh thể trong suốt màu trắng dài dài, dưới có khắc một ma pháp trận đồ hình tròn giản dị, phía trên tinh thể màu trắng đó lại xuất hiện một vầng sáng màu trắng….
Khi Dịch Vân nhìn thấy cái vầng sáng màu trắng đó đang chiếu thẳng lên không, trái tim trong thoáng chốc bỗng nhiên đập mạnh hẳn lên, máu huyết toàn thân cũng theo đó sôi trào, cảnh tượng trước mắt này tuyệt đối không bao giờ Dịch Vân có thể quên được!
Năm hắn ba tuổi, hắn cũng đã từng đứng ở trước vầng sáng giống như thế, đã làm cho mẫu thân phải khóc mà ôm hắn rời khỏi hiện trường. Từ lúc đó hắn có thêm một cái tên thứ hai là " phế vật", mẫu thân từ sau lúc đó cho đến lúc qua đời, rốt cục không có được một nụ cười thật sự…
Một cảm xúc pha lẫn giữa giận dữ và hối hận bỗng dưng dâng lên trong lòng hắn, đấu khí trong cơ thể cũng đột nhiên vận chuyển với tốc độ cao hơn bình thường gấp mấy lần, mỗi một lần hít thở cũng dần dần mạnh lên. Đang lúc hắn sắp sửa không thể khống chế được nữa, tiếng thét to của Môn La liền vang lên trong đầu:
- Dịch Vân, ngươi đang làm gì vậy? Còn không mau thu liễm đấu khí của mình lại, tốc độ vận chuyển đấu khí đã sắp sửa vượt qua giới hạn mà thân thể ngươi có khả năng thừa nhận rồi!
Môn La kinh hoảng hét lớn.
Dịch Vân lúc này đã bừng tỉnh lại, vội vàng áp chế đấu khí trong cơ thể, nhanh chóng trấn định tâm thần đang bấn loạn. Lúc tất cả đã trở lại bình thường, Dịch Vân hồi tưởng lại tình hình lúc ấy, trên người toát mồ hôi lạnh…. Nếu không phải Môn La kịp thời lên tiếng cắt đứt trạng thái vận hành đấu khí cuồng bạo khi nãy, như vậy….
Dịch Vân không dám nhớ lại nữa, áo đã thấm ướt mồ hôi lạnh, thân thể khẽ run rẩy.
Mọi người xung quanh đang chờ đợi trắc thí đều đổ dồn ánh mắt nhìn hành động khác thường của hắn, nhưng cũng không ngạc nhiên lắm, cho là hắn vì khẩn trương quá độ mà thôi.
- Dịch Vân, vừa rồi ngươi làm sao vậy?
Giọng của Môn La có chút sốt ruột, lo lắng hỏi.
Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, cố làm cho mình nhanh chóng bình phục trở lại, thản nhiên trả lời:
- Không có gì, chỉ là nhớ lại vài chuyện không nên nhớ!
Môn La khựng lại, không hề nói gì nữa, sống chung với Dịch Vân bốn năm, hắn lập tức đã hiểu được hàm ý khúc mắc trong lời Dịch Vân.
Sau khi Dịch Vân hồi phục trở lại, nghe được lão già đứng giữa hội trường tuyên bố:
- Tinh thần lực không đạt tới hạ phẩm, không cần phải tiếp tục trắc thí nữa, người kế tiếp!
Lời tuyên bố vừa xong, người xem bốn cũng phát ra một tiếng thở dài, một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, mắt hơi có ngấn nước, lủi thủi đi ra khỏi hội trường.
Vốn là trong lúc Dịch Vân suýt nữa không kềm chế được, đã có một người trải qua quá trình trắc thí thất bại, chấm dứt trắc thí.
Người trắc thí kế tiếp là một thanh niên gần hai mươi tuổi, chỉ thấy hắn đi vào giữa hội trường, hai tay đặt lên tinh thể trong suốt kia, thoáng chốc, vầng sáng màu trắng trên đỉnh tinh thể phát xuất ra ánh sáng màu lam nhạt, chợt loé lên một chút rồi tắt.
Dịch Vân còn chưa hiểu như vậy là có ý nghĩa như thế nào, lão già giữa sân đã lên tiếng tuyên bố:
- Tinh thần lực hạ phẩm, có thể tiếp tục trắc thí ma pháp!
Lúc này lão già đi tới bên cạnh người thanh niên kia, ghé vào tai hắn thì thầm vài câu, chỉ thấy hắn lại đưa tay đặt lên trên tinh thể, nhắm chặt hai mắt, sau một lát, Dịch Vân thấy trong không khí có vô số nguyên tố màu lam lập tức tụ tập trong hội trường, chẳng qua trong đó chỉ có một phần rất nhỏ là dung nhập vào trong cơ thể thanh niên kia, còn lại phần lớn vẫn tồn tại ngoài không khí, lát sau dần dần tiêu tan không thấy.
|
/394
|

