Mặt đất hơi rung lên, một con thú khổng lồ thoáng cái đã xuất hiện ở cao nguyên gần đó.
Nó sừng sững đứng chen với những cây cổ thụ rậm rạp cao ngất trời. Vừa nhìn thấy con quái vật to lớn này, Dịch Vân chấn động vô cùng, hai tay lập tức siết lại, ôm chặt Mễ Mễ Lộ đang đỏ bừng mặt vào lòng, thì thầm: "Thu hồi Ma lực lại, ngàn vạn lần đừng nhúc nhích, có Ma thú đang đến."
Mễ Mễ Lộ lúc này cũng cảm giác được sự khác lạ ở xung quanh, nhưng do những thân cây cao ngất che khuất nên nàng không nhìn thấy hình dáng Ma thú như thế nào. Chỉ nghe Dịch Vân trầm giọng thì thào: "Là thất giai ma thú, Ngân Dực Long!"
Mễ Mễ Lộ lộ vẻ hoảng sợ, thân thể mềm mại khẽ run lên, tựa sát vào người Dịch Vân, không dám náo động nữa.
Con quái cao gần bằng với năm sáu người trưởng thành chồng lên, từ đầu đến đuôi dài hai mươi thước có dư.
Chính là Thất giai Ma thú, Ngân Dực Long!
Toàn thân Ngân Dực Long được bao phủ bởi vô số mảnh vảy xanh biếc to cỡ bàn tay, mỗi mảnh vảy đều sáng bóng như kim loại lóe lên sắc nhọn. Rõ ràng là một thứ vũ khí chuyên để giết người, chỉ cần nhìn từ xa cũng đủ khiến lạnh gáy.
Bốn chân lớn của nó cũng được bao phủ toàn vảy xanh, phỏng chừng ba người ôm mới hết. Các móng vuốt chĩa ra trên chân đỏ tươi như máu, không biết sinh ra đã thế hay là do tắm qua vô số máu tươi mà tạo nên một màu sắc khủng bố như vậy.
Cái đuôi to tướng gần bằng phân nửa thân thể, giống như một ngọn trường tiên thật dài. Chỉ cần vung lên đã dễ dàng đốn ngả hơn mười cây cổ thụ chung quanh, mà mặt đất cũng lưu lại từng vết cào sâu hoắm.
Ngân Dực Long gầm nhẹ một tiếng, từ hai lỗ mũi nó phun ra hai luồng khói xanh thẫm, đôi mắt đỏ như máu nhìn tứ phía. Uy áp của cao giai Ma thú mạnh mẽ lan tràn khắp nơi. Trong phạm vi trăm dặm xung quanh, chim chóc đồng loạt hoảng sợ bay lên cao, dưới long uy cường đại như thế, tất cả Ma thú trong phạm vi đó đều chạy trốn mất tích, cả một con kiến cũng không thấy. Mà Ngân Dực Long vẫn đang tìm kiếm xung quanh, đánh hơi con mồi yếu ớt mà nó vừa cảm ứng được lúc nãy.
Thất giai Ma thú có cấp bậc ngang với cường giả Bát tinh của loài người. Mà nó lại là Ma thú thuộc họ Rồng, một chủng tộc Ma thú tối cao.
Con Ngân Dực Long này chẳng qua vẫn là một con ấu thú đang trong thời kì trưởng thành thôi. Nếu là một con Ngân Dực Long trưởng thành hơn trăm tuổi thì đều đã là Bát giai, vượt cấp lên Cửu giai cũng không hiếm. Thực lực khi đó đã có thể chống đỡ ngang với cường giả loài người cỡ Cửu tinh Tôn cấp.
Ở ngoại vi Lạc Nhật sơn mạch mà có thể gặp được Ma thú cao cấp như thế, hầu như là vô cùng hiếm. Trong lòng Dịch Vân khóc ra tiếng Mán. Hắn cố gắng ổn định hơi thở, một cử động nhỏ cũng không dám gây nên.
"Xoẹt xoẹt... ầm ầm...!" Ngân Dực long đi một vòng quanh khu vực đó, liên tiếp đốn ngã hơn ba mươi cây đại thụ. May mà nó chưa đến gần cái cây mà hai người Dịch Vân đang ẩn núp. Nhưng Ngân Dực Long lại tỏ ra vô cùng nghi ngờ, bởi vì nơi này ngoại trừ nó ra thì không còn một con vật nào cả. Ngay cả một con chuột hay kiến cũng không, bởi bọn chúng đã sớm chạy mất tăm mất tích rồi.
Nhưng rõ ràng lúc nãy nó đã cảm ứng được khí tức của loài người quanh quẩn đâu đây. Thịt người là thức ăn ưa thích nhất của Ma thú, cho nên nó vẫn kiên trì tìm kiếm cho bằng được.
Qua một hồi, Ngân Dực Long ngửa mặt lên trời rống dài một tiếng, như cảm thấy tức giận vì mình đã cảm nhận nhầm rồi lúc lắc cái đuôi thật dài, quay đầu theo đường cũ trở về.
Dù nhận thấy rung động của mặt đất dần giảm xuống, như là sát tinh Ngân Dực Long đã đi xa lắm rồi, nhưng Dịch Vân vẫn không hề cử động. Nói chơi sao chứ, linh giác của Ma thú còn mạnh hơn một bậc so với nhân loại. Nếu chỉ mình hắn, thì cũng không cần lo lắng nhiều. Nhưng bây giờ lại có thêm Mễ Mễ Lộ, hắn thà đợi lâu thêm chút nữa để đổi lấy an toàn tuyệt đối.
Không gian trong hốc cây nhỏ hẹp chỉ đủ chứa một người, mà hiện tại lại có hai người chen chúc, xê dịch một chút cũng cực kỳ khó khăn.
Dịch Vân đành phải khoanh chân xếp bằng, còn Mễ Mễ Lộ chỉ có thể ngồi trên đùi hắn. Toàn thân hai người cơ hồ như dán chặt vào nhau, tư thế một nam một nữ cọ sát lại xen lẫn với sự ngượng ngùng tạo nên một không khí ám muội khó nói nên lời. Bạn đang xem tại
Nó sừng sững đứng chen với những cây cổ thụ rậm rạp cao ngất trời. Vừa nhìn thấy con quái vật to lớn này, Dịch Vân chấn động vô cùng, hai tay lập tức siết lại, ôm chặt Mễ Mễ Lộ đang đỏ bừng mặt vào lòng, thì thầm: "Thu hồi Ma lực lại, ngàn vạn lần đừng nhúc nhích, có Ma thú đang đến."
Mễ Mễ Lộ lúc này cũng cảm giác được sự khác lạ ở xung quanh, nhưng do những thân cây cao ngất che khuất nên nàng không nhìn thấy hình dáng Ma thú như thế nào. Chỉ nghe Dịch Vân trầm giọng thì thào: "Là thất giai ma thú, Ngân Dực Long!"
Mễ Mễ Lộ lộ vẻ hoảng sợ, thân thể mềm mại khẽ run lên, tựa sát vào người Dịch Vân, không dám náo động nữa.
Con quái cao gần bằng với năm sáu người trưởng thành chồng lên, từ đầu đến đuôi dài hai mươi thước có dư.
Chính là Thất giai Ma thú, Ngân Dực Long!
Toàn thân Ngân Dực Long được bao phủ bởi vô số mảnh vảy xanh biếc to cỡ bàn tay, mỗi mảnh vảy đều sáng bóng như kim loại lóe lên sắc nhọn. Rõ ràng là một thứ vũ khí chuyên để giết người, chỉ cần nhìn từ xa cũng đủ khiến lạnh gáy.
Bốn chân lớn của nó cũng được bao phủ toàn vảy xanh, phỏng chừng ba người ôm mới hết. Các móng vuốt chĩa ra trên chân đỏ tươi như máu, không biết sinh ra đã thế hay là do tắm qua vô số máu tươi mà tạo nên một màu sắc khủng bố như vậy.
Cái đuôi to tướng gần bằng phân nửa thân thể, giống như một ngọn trường tiên thật dài. Chỉ cần vung lên đã dễ dàng đốn ngả hơn mười cây cổ thụ chung quanh, mà mặt đất cũng lưu lại từng vết cào sâu hoắm.
Ngân Dực Long gầm nhẹ một tiếng, từ hai lỗ mũi nó phun ra hai luồng khói xanh thẫm, đôi mắt đỏ như máu nhìn tứ phía. Uy áp của cao giai Ma thú mạnh mẽ lan tràn khắp nơi. Trong phạm vi trăm dặm xung quanh, chim chóc đồng loạt hoảng sợ bay lên cao, dưới long uy cường đại như thế, tất cả Ma thú trong phạm vi đó đều chạy trốn mất tích, cả một con kiến cũng không thấy. Mà Ngân Dực Long vẫn đang tìm kiếm xung quanh, đánh hơi con mồi yếu ớt mà nó vừa cảm ứng được lúc nãy.
Thất giai Ma thú có cấp bậc ngang với cường giả Bát tinh của loài người. Mà nó lại là Ma thú thuộc họ Rồng, một chủng tộc Ma thú tối cao.
Con Ngân Dực Long này chẳng qua vẫn là một con ấu thú đang trong thời kì trưởng thành thôi. Nếu là một con Ngân Dực Long trưởng thành hơn trăm tuổi thì đều đã là Bát giai, vượt cấp lên Cửu giai cũng không hiếm. Thực lực khi đó đã có thể chống đỡ ngang với cường giả loài người cỡ Cửu tinh Tôn cấp.
Ở ngoại vi Lạc Nhật sơn mạch mà có thể gặp được Ma thú cao cấp như thế, hầu như là vô cùng hiếm. Trong lòng Dịch Vân khóc ra tiếng Mán. Hắn cố gắng ổn định hơi thở, một cử động nhỏ cũng không dám gây nên.
"Xoẹt xoẹt... ầm ầm...!" Ngân Dực long đi một vòng quanh khu vực đó, liên tiếp đốn ngã hơn ba mươi cây đại thụ. May mà nó chưa đến gần cái cây mà hai người Dịch Vân đang ẩn núp. Nhưng Ngân Dực Long lại tỏ ra vô cùng nghi ngờ, bởi vì nơi này ngoại trừ nó ra thì không còn một con vật nào cả. Ngay cả một con chuột hay kiến cũng không, bởi bọn chúng đã sớm chạy mất tăm mất tích rồi.
Nhưng rõ ràng lúc nãy nó đã cảm ứng được khí tức của loài người quanh quẩn đâu đây. Thịt người là thức ăn ưa thích nhất của Ma thú, cho nên nó vẫn kiên trì tìm kiếm cho bằng được.
Qua một hồi, Ngân Dực Long ngửa mặt lên trời rống dài một tiếng, như cảm thấy tức giận vì mình đã cảm nhận nhầm rồi lúc lắc cái đuôi thật dài, quay đầu theo đường cũ trở về.
Dù nhận thấy rung động của mặt đất dần giảm xuống, như là sát tinh Ngân Dực Long đã đi xa lắm rồi, nhưng Dịch Vân vẫn không hề cử động. Nói chơi sao chứ, linh giác của Ma thú còn mạnh hơn một bậc so với nhân loại. Nếu chỉ mình hắn, thì cũng không cần lo lắng nhiều. Nhưng bây giờ lại có thêm Mễ Mễ Lộ, hắn thà đợi lâu thêm chút nữa để đổi lấy an toàn tuyệt đối.
Không gian trong hốc cây nhỏ hẹp chỉ đủ chứa một người, mà hiện tại lại có hai người chen chúc, xê dịch một chút cũng cực kỳ khó khăn.
Dịch Vân đành phải khoanh chân xếp bằng, còn Mễ Mễ Lộ chỉ có thể ngồi trên đùi hắn. Toàn thân hai người cơ hồ như dán chặt vào nhau, tư thế một nam một nữ cọ sát lại xen lẫn với sự ngượng ngùng tạo nên một không khí ám muội khó nói nên lời. Bạn đang xem tại
|
/394
|

