Khi An Tắc Tạp thét lên, Bá Nạp Đốn đột nhiên thấy chột dạ, đang muốn tránh đi thì Dịch Vân đã động thủ trước rồi, nhưng lúc này An Tắc Tạp đang nổi giận nên xuất thủ không lưu tình, với lực đạo chiêu thức do Vũ Tước đẳng cấp Thất tinh này thi triển, Dịch Vân không có khả năng đỡ được.
Đang muốn ra tay ngăn cản xung đột khôi hài của hai người, chân mới bước ra nửa bước, bỗng nhiên một trận uy áp cực mạnh ép chặt lên người hắn, toàn thân giống như bị ngàn cân đè ép xuống, cho dù hắn dùng toàn lực cũng không thể chống cự nổi, hoảng sợ nhìn về phía phát ra cỗ uy áp mạnh mẽ, chỉ thấy bên trong đám người ở góc cuối đại điện. Một gã lưng dựa góc tường đang lạnh lùng nhìn hắn.
Áp lực giống như thực chất, đè ép lên thân hắn, khóa chặt lại, trong mắt kẻ này, tất cả chúng sinh phỏng chừng đều là con kiến hôi, ngay cả Bá Nạp Đốn có cảnh giới bát tinh cũng không ngoại lệ.
Bá Nạp Đốn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trái tim đập loạn. Hắn hoàn không hiểu được vì sao đối phương lại ra tay với mình, ngay sau đó, khí trường áp bức hạn chế hành động của hắn đột nhiên biến mất vô tung, cùng lúc đó, một âm thanh va chạm nặng nề nổ vang cả tòa Kỳ Vũ chính điện. Hắn hoảng sợ quay đầu nhìn lại, hai người đã giao thủ cùng một chỗ.
An Tắc Tạp là con thứ hai, so với người con thứ ba Ma Đa lớn hơn tám tuổi, làm trợ thủ cho tướng cấp cao của quân đoàn Lôi Hổ, Bá Nạp Đốn, là thiếu tướng của đế quốc. Thiên phú tập võ tuy không bằng thiên tài đệ nhất gia tộc Ma Đa, nhưng do lớn hơn về tuổi tác, từ một năm trước, hắn cũng đã đạt đến cảnh giới thất tinh trung giai.
Trước mặt mọi người lại bị áp chế nhục nhã, hắn nổi khùng muốn ra tay, vì lo lắng đến trường hợp trước mắt, đối phương là con thứ bảy của gia tộc, hắn giữ lực, nhưng vẫn phát thệ nhất định đánh trọng thương Dịch Vân, trọng quyền mang theo đấu khí màu vàng như mũi khoan, nhanh chóng hướng đến ngực đối phương oanh kích, biết đối phương có thực lực đánh bại Ma Đa, nhưng trong mắt hắn, cũng chẳng qua chỉ là một kẻ mới đến cảnh giới lục tinh, tuyệt không phải đối thủ của hắn, đây vốn là một quyền không có gì sơ hở, vốn đã bị nhục nhã, hắn nhàn nhã thu tay phải về.
Oanh bình!
Kết quả mong đợi cũng không có đến, An Tắc Tạp hoảng sợ nhìn hữu quyền của mình bị đưa lên rồi hạ xuống, kẻ này thế mà không cần tốn nhiều sức, chỉ dùng một tay liền dễ dàng tiếp được một quyền vốn không có sơ hở này.
Chưởng quyền đụng nhau, chỉ thấy tử đấu khí u ám không ngừng hướng về phía hắn, nhanh chóng tiêu hao năng lượng của lớp đấu khí hộ thể do công pháp cuồng lôi phách quyết phát ra, ngay sau đó, ánh mắt hoa lên, một bàn tay khổng lồ thình lình hiện ra trước mặt hắn. Ầm một tiếng, hắn không ngờ bàn tay khổng lồ đập mạnh xuống mặt mình, lăn hai vòng, An Tắc Tạp cũng không lập tức đứng lên giống như vừa rồi, vẫn ngồi ngơ ngác, vẻ mặt kinh dị nhìn về phía Dịch Vân.
Toàn trường yên tĩnh không tiếng động!
Lấy thực lực lục tinh đỉnh phong có thể dễ dàng đả bại người có thực lực thất tinh, quả thực làm cho người ta khó có thể tin được!
Vừa rồi khi An Tắc Tạp động thủ, Pháp Thánh Kiệt cùng với Mễ Nặc vốn đã tính toán ra tay cứu viện, lại bị một cỗ uy áp mạnh mẽ trói chặt tại chỗ, không sai biệt với Bá Nạp Đốn, hành động đều bị Tạp Lỗ Tư nhanh chóng hạn chế, hai người này hoàn toàn không nghĩ ra vị khách quý của đế quốc này lại làm như vậy, nghĩ mãi cũng không thông. Không tiếp tục nghĩ ngợi, trong lúc vạn phần lo lắng, tình huống lại phát triển ra ngoài suy nghĩ của họ, yếu có thể thắng cường, chiến quả hoàn toàn điên đảo. Lấy nhãn lực của hai người cũng không nhìn ra sự kỳ quái trong đó.
Trong nháy mắt, đấu khí tím u ám chưa từng thấy qua khiến cho lực đạo hắn mạnh mẽ tiếp cận cảnh giới thất tinh nhanh chóng tiêu tán. An Tắc Tạp dĩ nhiên đã ngồi ra đất, hết thảy chỉ có thể dùng hai từ kỳ tích để hình dung, hắn rốt cuộc đã làm như thế nào?
Kiệt Mễ Đạt cùng với Mễ Nặc hai người khổ tư khó hiểu, cũng chính là nghi vấn của mọi người
Đấu khí nghịch vận, uy lực có thể bạo tăng, trong nháy mắt tiến vào cảnh giới thất tinh!
Lúc này Dịch Vân vốn đã bị vây ở điểm cực hạn của cảnh giới lục tinh, tùy thời có thể tiến vào cảnh giới thất tinh, khoảnh khắc nghịch vận, tu vi đã bạo tăng đủ sức chống đỡ một kích toàn lực của An Tắc Tạp trong trạng thái đỉnh phong. Hơn nữa vừa rồi An Tắc Tạp có lưu thủ, cho nên mới có thể khiến cho thắng bại phân trong phút chốc. Cũng cảm nhận được An Tắc Tạp xuất thủ lưu tình, không đối với mình hạ sát thủ. Cho nên, Dịch Vân sau khi đỡ thế công, cũng không ra tay nặng với hắn, chỉ đơn giản đánh một chưởng liền buông tha hắn. Bạn đang xem tại
Đang muốn ra tay ngăn cản xung đột khôi hài của hai người, chân mới bước ra nửa bước, bỗng nhiên một trận uy áp cực mạnh ép chặt lên người hắn, toàn thân giống như bị ngàn cân đè ép xuống, cho dù hắn dùng toàn lực cũng không thể chống cự nổi, hoảng sợ nhìn về phía phát ra cỗ uy áp mạnh mẽ, chỉ thấy bên trong đám người ở góc cuối đại điện. Một gã lưng dựa góc tường đang lạnh lùng nhìn hắn.
Áp lực giống như thực chất, đè ép lên thân hắn, khóa chặt lại, trong mắt kẻ này, tất cả chúng sinh phỏng chừng đều là con kiến hôi, ngay cả Bá Nạp Đốn có cảnh giới bát tinh cũng không ngoại lệ.
Bá Nạp Đốn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trái tim đập loạn. Hắn hoàn không hiểu được vì sao đối phương lại ra tay với mình, ngay sau đó, khí trường áp bức hạn chế hành động của hắn đột nhiên biến mất vô tung, cùng lúc đó, một âm thanh va chạm nặng nề nổ vang cả tòa Kỳ Vũ chính điện. Hắn hoảng sợ quay đầu nhìn lại, hai người đã giao thủ cùng một chỗ.
An Tắc Tạp là con thứ hai, so với người con thứ ba Ma Đa lớn hơn tám tuổi, làm trợ thủ cho tướng cấp cao của quân đoàn Lôi Hổ, Bá Nạp Đốn, là thiếu tướng của đế quốc. Thiên phú tập võ tuy không bằng thiên tài đệ nhất gia tộc Ma Đa, nhưng do lớn hơn về tuổi tác, từ một năm trước, hắn cũng đã đạt đến cảnh giới thất tinh trung giai.
Trước mặt mọi người lại bị áp chế nhục nhã, hắn nổi khùng muốn ra tay, vì lo lắng đến trường hợp trước mắt, đối phương là con thứ bảy của gia tộc, hắn giữ lực, nhưng vẫn phát thệ nhất định đánh trọng thương Dịch Vân, trọng quyền mang theo đấu khí màu vàng như mũi khoan, nhanh chóng hướng đến ngực đối phương oanh kích, biết đối phương có thực lực đánh bại Ma Đa, nhưng trong mắt hắn, cũng chẳng qua chỉ là một kẻ mới đến cảnh giới lục tinh, tuyệt không phải đối thủ của hắn, đây vốn là một quyền không có gì sơ hở, vốn đã bị nhục nhã, hắn nhàn nhã thu tay phải về.
Oanh bình!
Kết quả mong đợi cũng không có đến, An Tắc Tạp hoảng sợ nhìn hữu quyền của mình bị đưa lên rồi hạ xuống, kẻ này thế mà không cần tốn nhiều sức, chỉ dùng một tay liền dễ dàng tiếp được một quyền vốn không có sơ hở này.
Chưởng quyền đụng nhau, chỉ thấy tử đấu khí u ám không ngừng hướng về phía hắn, nhanh chóng tiêu hao năng lượng của lớp đấu khí hộ thể do công pháp cuồng lôi phách quyết phát ra, ngay sau đó, ánh mắt hoa lên, một bàn tay khổng lồ thình lình hiện ra trước mặt hắn. Ầm một tiếng, hắn không ngờ bàn tay khổng lồ đập mạnh xuống mặt mình, lăn hai vòng, An Tắc Tạp cũng không lập tức đứng lên giống như vừa rồi, vẫn ngồi ngơ ngác, vẻ mặt kinh dị nhìn về phía Dịch Vân.
Toàn trường yên tĩnh không tiếng động!
Lấy thực lực lục tinh đỉnh phong có thể dễ dàng đả bại người có thực lực thất tinh, quả thực làm cho người ta khó có thể tin được!
Vừa rồi khi An Tắc Tạp động thủ, Pháp Thánh Kiệt cùng với Mễ Nặc vốn đã tính toán ra tay cứu viện, lại bị một cỗ uy áp mạnh mẽ trói chặt tại chỗ, không sai biệt với Bá Nạp Đốn, hành động đều bị Tạp Lỗ Tư nhanh chóng hạn chế, hai người này hoàn toàn không nghĩ ra vị khách quý của đế quốc này lại làm như vậy, nghĩ mãi cũng không thông. Không tiếp tục nghĩ ngợi, trong lúc vạn phần lo lắng, tình huống lại phát triển ra ngoài suy nghĩ của họ, yếu có thể thắng cường, chiến quả hoàn toàn điên đảo. Lấy nhãn lực của hai người cũng không nhìn ra sự kỳ quái trong đó.
Trong nháy mắt, đấu khí tím u ám chưa từng thấy qua khiến cho lực đạo hắn mạnh mẽ tiếp cận cảnh giới thất tinh nhanh chóng tiêu tán. An Tắc Tạp dĩ nhiên đã ngồi ra đất, hết thảy chỉ có thể dùng hai từ kỳ tích để hình dung, hắn rốt cuộc đã làm như thế nào?
Kiệt Mễ Đạt cùng với Mễ Nặc hai người khổ tư khó hiểu, cũng chính là nghi vấn của mọi người
Đấu khí nghịch vận, uy lực có thể bạo tăng, trong nháy mắt tiến vào cảnh giới thất tinh!
Lúc này Dịch Vân vốn đã bị vây ở điểm cực hạn của cảnh giới lục tinh, tùy thời có thể tiến vào cảnh giới thất tinh, khoảnh khắc nghịch vận, tu vi đã bạo tăng đủ sức chống đỡ một kích toàn lực của An Tắc Tạp trong trạng thái đỉnh phong. Hơn nữa vừa rồi An Tắc Tạp có lưu thủ, cho nên mới có thể khiến cho thắng bại phân trong phút chốc. Cũng cảm nhận được An Tắc Tạp xuất thủ lưu tình, không đối với mình hạ sát thủ. Cho nên, Dịch Vân sau khi đỡ thế công, cũng không ra tay nặng với hắn, chỉ đơn giản đánh một chưởng liền buông tha hắn. Bạn đang xem tại
|
/394
|

