Ngồi xếp bằng tại chính giữa căn phòng, Dịch Vân nhanh chóng tiến vào trạng thái tâm thần thủ nhất, toàn tâm toàn ý điều khiển sự di chuyển của đấu khí và ma lực trong cơ thể mình.
Một trận chiến với Thanh Lôi đoàn hôm qua, cơ hồ giống như lúc hắn toàn thắng đến chung kết của ma đấu đại hội, vài cường giả có thực lực cao hơn hẳn hắn trong quân Ách Ba Đa đều bị hắn dùng chiến thuật lăn xả đánh bại từng người một, toàn bộ đều bị chém hạ. Sau khi trải qua chiến đấu kịch liệt, thân thể lại không có thương tổn quá lớn, khí hải trong kinh mạch đều hoàn hảo, ngay cả sự suy yếu do mất quá nhiều máu cũng được A Khắc Tây chữa khỏi. So với kết quả đạt được, hắn có thể coi như không tổn thất gì cả mà lại đạt được thành công vượt quá sự mong muốn, xem như là toàn thắng.
Lúc này Dịch Vân còn chưa ý thức được, ngay dưới địa bàn trên thánh địa của Quang Minh giáo đình, lấy một địch nhiều, lấy yếu chống mạnh, cả đại quân ba nghìn người – toàn bộ Thanh Lôi chế tài đoàn đều tử vong, nhưng hắn lại không chút tổn hao gì, chiến tích này nếu truyền ra ngoài, sẽ tạo nên một cơn cuồng phong bao phủ cả Khung Vũ thế giới, nhưng cũng sẽ gây nên sự ngờ vực của vô số người.
Tuy rằng thân thể không có vấn đề gì, nhưng trận chiến rồi cũng đã làm hao hết đấu khí cùng ma lực của hắn. Điểm này, Mễ Nặc liếc mắt một cái đã nhận ra, cho nên mới yêu cầu Dịch Vân chú ý nghỉ ngơi, Dịch Vân cũng tận dụng thời gian này để bổ sung lại sự hao tổn của tam hệ ma khí.
Thân không động, mắt không chuyển, hai tay Dịch Vân lăng không vũ động, kết ấn thành ma văn đồ án đầy trời, ngay sau đó, lấy hắn làm trung tâm, quanh thân chợt hiện lên ba đồ hình ma trận, đúng là ma trận lục tinh bình tế. Ma trận mà hắn đã từng gặp trong rừng rậm ở ngoài Kỳ Vũ thành.
Tam hệ ma trận hiện lên, che phủ lớp này đến lớp khác, hơn phân nửa khí tức ma khí khổng lồ đã bị ngăn ở trong ma trận, uy thế tỏa ra ngoài đột ngột suy giảm. Biến hóa này, làm cho Mễ Nặc vừa mới bố trí xong ma trận phòng thủ thất tinh, cùng với các giáo sư đều mờ mịt không rõ.
Đề Đạt đi tới bên người Mễ Nặc, lo lắng hỏi: "Viện trưởng, uy áp của ma khí phát ra trong phòng đột nhiên biến mất, điều này quả không bình thường, liệu có phải do hài tử Dịch Vân này tu luyện xảy ra sự cố không?"
Con mắt Mễ Nặc như có hỏa nhãn kim tinh nhìn chăm chú vào cửa phòng, thận trọng nói: "Trạng thái tu luyện trước mắt của hắn không có vấn đề, kỳ thật nguyên nhân thuyên giảm đột ngột chính là hắn tự tay bố trí ra ma pháp trận lục tinh bình tế, liên tục ba cái ma trận như thế, thì ra hắn cũng lo lắng cường giả bên ngoài biết được. Sự thận trọng đúng là hiếm thấy!"
Một trận chiến với Thanh Lôi đoàn hôm qua, cơ hồ giống như lúc hắn toàn thắng đến chung kết của ma đấu đại hội, vài cường giả có thực lực cao hơn hẳn hắn trong quân Ách Ba Đa đều bị hắn dùng chiến thuật lăn xả đánh bại từng người một, toàn bộ đều bị chém hạ. Sau khi trải qua chiến đấu kịch liệt, thân thể lại không có thương tổn quá lớn, khí hải trong kinh mạch đều hoàn hảo, ngay cả sự suy yếu do mất quá nhiều máu cũng được A Khắc Tây chữa khỏi. So với kết quả đạt được, hắn có thể coi như không tổn thất gì cả mà lại đạt được thành công vượt quá sự mong muốn, xem như là toàn thắng.
Lúc này Dịch Vân còn chưa ý thức được, ngay dưới địa bàn trên thánh địa của Quang Minh giáo đình, lấy một địch nhiều, lấy yếu chống mạnh, cả đại quân ba nghìn người – toàn bộ Thanh Lôi chế tài đoàn đều tử vong, nhưng hắn lại không chút tổn hao gì, chiến tích này nếu truyền ra ngoài, sẽ tạo nên một cơn cuồng phong bao phủ cả Khung Vũ thế giới, nhưng cũng sẽ gây nên sự ngờ vực của vô số người.
Tuy rằng thân thể không có vấn đề gì, nhưng trận chiến rồi cũng đã làm hao hết đấu khí cùng ma lực của hắn. Điểm này, Mễ Nặc liếc mắt một cái đã nhận ra, cho nên mới yêu cầu Dịch Vân chú ý nghỉ ngơi, Dịch Vân cũng tận dụng thời gian này để bổ sung lại sự hao tổn của tam hệ ma khí.
Thân không động, mắt không chuyển, hai tay Dịch Vân lăng không vũ động, kết ấn thành ma văn đồ án đầy trời, ngay sau đó, lấy hắn làm trung tâm, quanh thân chợt hiện lên ba đồ hình ma trận, đúng là ma trận lục tinh bình tế. Ma trận mà hắn đã từng gặp trong rừng rậm ở ngoài Kỳ Vũ thành.
Tam hệ ma trận hiện lên, che phủ lớp này đến lớp khác, hơn phân nửa khí tức ma khí khổng lồ đã bị ngăn ở trong ma trận, uy thế tỏa ra ngoài đột ngột suy giảm. Biến hóa này, làm cho Mễ Nặc vừa mới bố trí xong ma trận phòng thủ thất tinh, cùng với các giáo sư đều mờ mịt không rõ.
Đề Đạt đi tới bên người Mễ Nặc, lo lắng hỏi: "Viện trưởng, uy áp của ma khí phát ra trong phòng đột nhiên biến mất, điều này quả không bình thường, liệu có phải do hài tử Dịch Vân này tu luyện xảy ra sự cố không?"
Con mắt Mễ Nặc như có hỏa nhãn kim tinh nhìn chăm chú vào cửa phòng, thận trọng nói: "Trạng thái tu luyện trước mắt của hắn không có vấn đề, kỳ thật nguyên nhân thuyên giảm đột ngột chính là hắn tự tay bố trí ra ma pháp trận lục tinh bình tế, liên tục ba cái ma trận như thế, thì ra hắn cũng lo lắng cường giả bên ngoài biết được. Sự thận trọng đúng là hiếm thấy!"
|
/394
|

