Đầu xuân hoa tuyết bay, cũng không phải một màu thuần trắng, mà lại mang một màu lam u nhạt! Nếu đưa tay hứng lấy và nhìn kỹ, thì nào phải tuyết trắng, cũng không phải tuyết băng, mà chính là kết tinh của thủy nguyên tố nồng đậm trong không khí áp súc lại mà thành, nên so với tuyết lại càng nhẹ nhàng hơn, so với tuyết cũng nhỏ nhắn hơn, mà so với tuyết lại càng lạnh giá hơn!
Giữa quân trận, lấy Dịch Vân làm trung tâm, khuôn viên hai trăm mét bên ngoài lúc này đã phủ một lớp băng trắng toát, dày chừng nửa thước, những nơi có binh sĩ đứng, bàn chân của chúng đều đã bị đông cứng dính liền với nền đất lạnh lẽo. Tất cả những công kích ào ạt dũng mãnh đang cuộn đến trong phút chốc đã dừng lại toàn bộ.
Bông tuyết lất phất bay múa phiêu dạt khắp đất trời, nhiệt độ cũng trong phút chốc mà đột ngột hạ thấp vô cùng, cùng lúc đó, mọi người chợt cảm thấy mặt đất rung rinh rất nhẹ, rồi đột ngột tầng tầng lớp lớp những cọc băng nhọn hoắt phá đất chui ra, lấy gã thiếu niên làm trung tâm mà đồng loạt tua tủa chĩa ra khắp bốn phương tám hướng.
Chỉ trong chớp mắt, vô số những cọc băng nhọn như nấm mọc sau cơn mưa thoáng chốc mà trải rộng khắp chiến trường. Nhìn từ xa lại mảnh đất này bây giờ không khác gì một khu rừng gai được hoàn toàn làm từ băng giá, khiến cho vô số binh lính bỗng nhiên không thể nhúc nhích cựa quậy thân mình với những mũi băng sắc bén đang kề sát tim phổi mình như thế!
Trong phạm vi hai trăm mét, không một ai có thể may mắn mà trốn thoát, bao gồm cả bốn gã Lục tinh Đỉnh phong Đội trưởng!
Băng Sơn Cức Ngục, hơn tám trăm người bị lưỡi băng trắng noãn đóng cọc xuyên qua, cảnh tượng như thế, chỉ nhìn thôi cũng đã khiến người nhát gan bất tỉnh, khá hơn một chút thì nôn ọe đương trường. Chân chính đứng vững tại trận địa cũng không quá một phần mười quân đoàn, mà ai nấy thân thể rúng động không ngừng, mặt mày nhợt nhạt. Bọn họ nào phải chưa từng thấy qua xác chết, thậm chí còn là rất nhiều, nhưng đều là trải qua trường kì chiến đấu mới thấy được. Chết chóc quả thật đáng sợ, nhưng bọn họ cũng dần quen đi.
Thế nhưng một đạo ma pháp, một tích tắc thời gian, tám trăm người bị đóng đinh tại chỗ, cảnh tượng tanh máu cực kỳ, tất cả thân thể bọn họ, đều bị cọc băng xuyên thấu mà treo lơ lửng cách mặt đất chừng một thước, nửa thân người còn lại ngắc ngoải trong không trung, muốn chết không được, muốn sống không xong.
Máu tươi từ hơn tám trăm thân thể tươi sống dàn dụa nhoe nhoét tràn trên bề mặt trụ băng, chảy thành dòng xuống đất. Thân thể không ngừng co giật, bàn tay cố gắng đưa lên, hướng về phía những đồng bọn đứng ngoài phạm vi, buốt giá mà kêu gào than khóc vang trời. Bọn họ không hề nghĩ, cũng không hề muốn có thể trông thấy tràng cảnh như vậy lúc này...
Máu chảy đầm đìa trên tuyết, tạo thành những vũng bùn lầy đỏ sậm tanh tưởi tận trời, một tràng cảnh chỉ có thể tồn tại ở địa ngục!
Nếu như tất cả chỉ là mộng ảo ác độc, thì trước mắt mọi người chính là địa ngục trần gian, nơi mà thân thể của tội nhân bị cọc băng xuyên thấu, đau nhức tận tâm can, buốt giá đến linh hồn. Không còn đường sống, mà cũng không chết được, phải cam chịu gặm nhấm nổi đau dằn vặt cấu xé bản thân mình!
Ma lực nghịch vận, Thất tinh Thủy hệ Ma pháp Băng Ngục Hàn Lam!
Tiếng người rên rĩ đau đớn vang vọng khắp không trung. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, nhân thủ của Thanh Lôi Chế Tài đoàn liền dư lại chưa quá ngàn người, nhưng không kẻ nào có thể thốt nên lời, chỉ tại bởi một tràng huyết tinh thảm liệt trước mắt. Một tràng địa ngục ác cảnh mà vĩnh viễn bọn họ không bao giờ quên!
Tất cả đều đang đắm mình trong kinh hãi, mê muội trong khủng hoảng, chìm sâu vào địa ngục trần gian mà không hề phát hiện, ở tại trên cao có hai bóng đen đang lạnh lùng quan sát tất cả.
"Đầu tiên là Đấu khí, đến bây giờ Ma lực nó cũng đã Nghịch vận!" A Khắc Tây trầm giọng: "Xem ra, chúng ta đã sai lầm khi chỉ cho đứa nhỏ này pháp môn kia quá sớm, cái phương pháp Ngịch vận này, đúng ra phải tới cảnh giới Thất tinh mới có thể sử dụng. Vậy mà bây giờ lại liều mạng dùng như thế, tuy miễn cưỡng giúp nó bước chân vào lĩnh vực Thất tinh, nhưng cũng là biện pháp tự hại đến bản thân mình, sẽ tạo thành thương tổn hầu như không thể chữa khỏi, ài, tiến cảnh về sau, tuyệt đối là không thể rồi! Lão già ngươi sao còn ngồi yên ở đây mà không lý đến?"
Tạp Lỗ Tư cười nhạt: "Nếu không phải chúng ta sớm truyền Nghịch Vận pháp môn, chẳng phải giờ nhóc con kia đã bại rồi hay sao. Lúc đó có muốn sống cũng là hi vọng xa vời, đúng không! Còn về thương tổn do công pháp mang lại, ta thật ra không hề lo lắng, bởi vì ta thừa biết, ngươi sẽ có biện pháp giải quyết ổn thỏa!"
Giữa quân trận, lấy Dịch Vân làm trung tâm, khuôn viên hai trăm mét bên ngoài lúc này đã phủ một lớp băng trắng toát, dày chừng nửa thước, những nơi có binh sĩ đứng, bàn chân của chúng đều đã bị đông cứng dính liền với nền đất lạnh lẽo. Tất cả những công kích ào ạt dũng mãnh đang cuộn đến trong phút chốc đã dừng lại toàn bộ.
Bông tuyết lất phất bay múa phiêu dạt khắp đất trời, nhiệt độ cũng trong phút chốc mà đột ngột hạ thấp vô cùng, cùng lúc đó, mọi người chợt cảm thấy mặt đất rung rinh rất nhẹ, rồi đột ngột tầng tầng lớp lớp những cọc băng nhọn hoắt phá đất chui ra, lấy gã thiếu niên làm trung tâm mà đồng loạt tua tủa chĩa ra khắp bốn phương tám hướng.
Chỉ trong chớp mắt, vô số những cọc băng nhọn như nấm mọc sau cơn mưa thoáng chốc mà trải rộng khắp chiến trường. Nhìn từ xa lại mảnh đất này bây giờ không khác gì một khu rừng gai được hoàn toàn làm từ băng giá, khiến cho vô số binh lính bỗng nhiên không thể nhúc nhích cựa quậy thân mình với những mũi băng sắc bén đang kề sát tim phổi mình như thế!
Trong phạm vi hai trăm mét, không một ai có thể may mắn mà trốn thoát, bao gồm cả bốn gã Lục tinh Đỉnh phong Đội trưởng!
Băng Sơn Cức Ngục, hơn tám trăm người bị lưỡi băng trắng noãn đóng cọc xuyên qua, cảnh tượng như thế, chỉ nhìn thôi cũng đã khiến người nhát gan bất tỉnh, khá hơn một chút thì nôn ọe đương trường. Chân chính đứng vững tại trận địa cũng không quá một phần mười quân đoàn, mà ai nấy thân thể rúng động không ngừng, mặt mày nhợt nhạt. Bọn họ nào phải chưa từng thấy qua xác chết, thậm chí còn là rất nhiều, nhưng đều là trải qua trường kì chiến đấu mới thấy được. Chết chóc quả thật đáng sợ, nhưng bọn họ cũng dần quen đi.
Thế nhưng một đạo ma pháp, một tích tắc thời gian, tám trăm người bị đóng đinh tại chỗ, cảnh tượng tanh máu cực kỳ, tất cả thân thể bọn họ, đều bị cọc băng xuyên thấu mà treo lơ lửng cách mặt đất chừng một thước, nửa thân người còn lại ngắc ngoải trong không trung, muốn chết không được, muốn sống không xong.
Máu tươi từ hơn tám trăm thân thể tươi sống dàn dụa nhoe nhoét tràn trên bề mặt trụ băng, chảy thành dòng xuống đất. Thân thể không ngừng co giật, bàn tay cố gắng đưa lên, hướng về phía những đồng bọn đứng ngoài phạm vi, buốt giá mà kêu gào than khóc vang trời. Bọn họ không hề nghĩ, cũng không hề muốn có thể trông thấy tràng cảnh như vậy lúc này...
Máu chảy đầm đìa trên tuyết, tạo thành những vũng bùn lầy đỏ sậm tanh tưởi tận trời, một tràng cảnh chỉ có thể tồn tại ở địa ngục!
Nếu như tất cả chỉ là mộng ảo ác độc, thì trước mắt mọi người chính là địa ngục trần gian, nơi mà thân thể của tội nhân bị cọc băng xuyên thấu, đau nhức tận tâm can, buốt giá đến linh hồn. Không còn đường sống, mà cũng không chết được, phải cam chịu gặm nhấm nổi đau dằn vặt cấu xé bản thân mình!
Ma lực nghịch vận, Thất tinh Thủy hệ Ma pháp Băng Ngục Hàn Lam!
Tiếng người rên rĩ đau đớn vang vọng khắp không trung. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, nhân thủ của Thanh Lôi Chế Tài đoàn liền dư lại chưa quá ngàn người, nhưng không kẻ nào có thể thốt nên lời, chỉ tại bởi một tràng huyết tinh thảm liệt trước mắt. Một tràng địa ngục ác cảnh mà vĩnh viễn bọn họ không bao giờ quên!
Tất cả đều đang đắm mình trong kinh hãi, mê muội trong khủng hoảng, chìm sâu vào địa ngục trần gian mà không hề phát hiện, ở tại trên cao có hai bóng đen đang lạnh lùng quan sát tất cả.
"Đầu tiên là Đấu khí, đến bây giờ Ma lực nó cũng đã Nghịch vận!" A Khắc Tây trầm giọng: "Xem ra, chúng ta đã sai lầm khi chỉ cho đứa nhỏ này pháp môn kia quá sớm, cái phương pháp Ngịch vận này, đúng ra phải tới cảnh giới Thất tinh mới có thể sử dụng. Vậy mà bây giờ lại liều mạng dùng như thế, tuy miễn cưỡng giúp nó bước chân vào lĩnh vực Thất tinh, nhưng cũng là biện pháp tự hại đến bản thân mình, sẽ tạo thành thương tổn hầu như không thể chữa khỏi, ài, tiến cảnh về sau, tuyệt đối là không thể rồi! Lão già ngươi sao còn ngồi yên ở đây mà không lý đến?"
Tạp Lỗ Tư cười nhạt: "Nếu không phải chúng ta sớm truyền Nghịch Vận pháp môn, chẳng phải giờ nhóc con kia đã bại rồi hay sao. Lúc đó có muốn sống cũng là hi vọng xa vời, đúng không! Còn về thương tổn do công pháp mang lại, ta thật ra không hề lo lắng, bởi vì ta thừa biết, ngươi sẽ có biện pháp giải quyết ổn thỏa!"
|
/394
|

