Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 320: Hình lao (2)

/394


Lại nửa canh giờ trôi qua, Dịch Vân trông thấy từ xa xa có hai nam hai nữ đang chạy về phía thạch thất, tất cả bọn họ đều trầm mặc và lãnh đạm, hai mắt lờ đờ u mê vô thần, không cần suy đoán cũng biết ngay là thành viên của Đấu Khuyển. Thế nhưng khiến hắn kinh ngạc không thôi, ở phía sau bốn người nọ, lại là Lan Ny.

"Làm sao cô ta đã vội trở về vậy? Số người nào đã đủ đâu!"

Đợi bốn người kia đi vào thạch thất, Dịch Vân liền như sét đánh không kịp bưng tai tấn công vào gáy bọn họ, khiến cho tất cả còn chưa kịp phản ứng đã ngất đi.

Lan Ny sau đó cũng tiến đến, thấy đồng bạn nằm như cá mòi xếp lớp dưới đất liền vô cùng hoảng sợ. Dịch Vân lúc này mới tới gần khẽ hỏi: "Sao thế? Sao lại trở về cùng với chừng này người! Hẳn là còn một đám người lớn nữa chưa tới kịp phải không?" Lan Ny lắc đầu: " Một đám người ư? Không có đâu, cũng chỉ còn mỗi tiểu đội của Đề Mỗ, bọn họ có khoảng hai mươi người, lúc sáng ra nhận nhiệm vụ không còn nên đều trở về nơi giam giữ. Địa phương đó chính là nơi trọng địa canh phòng nghiêm mật bậc nhất của Thanh Lôi Chế Tài đoàn. Hình Lao Mười Một, cho dù ta có đưa ra lệnh bài mà Tút Ma Ma cấp cho, thủ vệ nơi ấy cũng sẽ không cho ta tiến vào. Ta quả thực không thể đến được nơi đó, cho nên đành phải trở về...!

Tiểu đội của Đề Mỗ?

Dịch Vân lúc này mới nhớ lại, khi hắn xâm nhập vào Doanh địa của Thanh Lôi Đoàn, đã nghe thấy Lan Ny xông vào doanh trướng của Tút Ma Ma van xin hắn tha cho đám người Đề Mỗ đang bị giam giữ. Hắn vẫn còn nhớ như in, lúc đó Lan Ny nói tiểu đội đó có ba mươi hai người, mười người chết trận, hai mươi hai người còn lại trọng thương, đã khiến Tút Ma Ma nổi giận hạ lệnh giam cầm bọn họ, mà đó cũng chỉ là một âm mưu quỉ kế của Tút Ma Ma tiện tay dựng nên thôi!

"Đợi đã... Cô nói gì, chỉ còn bọn Đề Mỗ, hai mươi hai người, này...." Dịch Vân đột nhiên mạnh bạo chụp vai Lan Ny, quát lên: "Cô vừa nói gì? Còn sót lại hai mươi hai người là sao? Những người còn lại ở đâu?"

Lan Ny bàng hoàng lắc lắc đầu, cũng không hiểu vì sao Dịch Vân lại kích động như thế: "Không còn ai khác cả, Đề Mỗ là những người cuối cùng rồi..."

"Không đúng!" Dịch Vân gằn giọng: "Bây giờ nằm ở đây chỉ có năm mươi tư người, thêm hai mươi hai người kia nữa, kể cả cô cùng Hán Khắc, tổng cộng mới có bảy mươi tám người. Cô không phải đã nói, có tất cả ba trăm mười hai người sao? Làm sao bây giờ chỉ còn có thế, cô..."

"Không thể nào, chẳng lẽ..." Dịch Vân đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nhưng nghẹn lời không nói ra được, chỉ thấy Lan Ny bi ai gật đầu: "Trước đây đúng là ba trăm mười hai người không sai, nhưng tám năm gần đây, bọn họ ra ngoài làm nhiệm vụ, mà toàn là những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm của Thanh Lôi Chế Tài đoàn, chúng bạn từng người từng người chết đi. Bây giờ, kể cả bọn Đề Mỗ bị giam bên trong cũng chỉ có những người ở đây nữa thôi... Chính vì vậy, ta mới van xin Tút Ma Ma, hắn cuối cùng cũng đáp ứng không giết bọn họ."

"Chết tiệt! Tút Ma Ma hắn gạt ngươi đó, bọn họ đã bị giam lại chưa, nhanh dẫn ta tới chỗ đó!" Dịch Vân trong lòng tự rủa xả mình, chuyện trọng yếu như vậy hắn phải biết từ lâu mới đúng chứ, chỉ là nãy giờ tinh thần đều đặt tại Lan Ny cùng Hán Khắc, mới quên mất chuyện lúc trước, đến tận thời điểm bây giờ mới nhớ ra...!

Hơn ba trăm người, hiện tại chỉ còn bảy mươi mấy, có nghĩa là đã tử vong hơn hai trăm ba mươi tư người, tỉ lệ chết trận như vậy, cho dù là binh lính của đế quốc nơi tiền tuyền cũng không sánh bằng, vậy khác nào cố tình để cho bọn họ đi chịu chết hay sao.

Dịch Vân lửa giận bừng bừng bộc phát đã bắt đầu khó có thể kiềm chế!

Mà Lan Ny thấy hắn tâm tình kích động như vậy, không nghĩ ngợi gì nhiều cũng biết tình hình đã không tốt như nàng từng tưởng, vội vàng đi ra ngoài, còn Dịch Vân lẩn khuất mà đeo bám xa xa đằng sau. Cả hai cùng nhắm hướng tây chạy vội đi!

Nhìn thấy hai người một trước một sau rời đi, Tạp Lỗ Tư thoáng trầm ngâm, sau đó lạnh lùng nhìn hai gã binh sĩ lúc này sợ cứng cả người, hừ một tiếng, bàn tay khẽ phất lên, thân hình bọn chúng liền giống như sương gặp mặt trời, tan biến thành tro bụi, một chút xương thừa cũng không hề tồn tại!

Cau mày, A Khắc Tây lạnh nhạt: "Không phải nói ngươi sẽ không ra tay ư! Sao vẫn còn làm mấy chuyện rỗi rãi vậy?"

"Hắc hắc, chỉ là hai con kiến hôi thôi mà, coi như không vi phạm lời hứa, không hề ra tay xuất thủ a!" nói đến đây Tạp Lỗ Tư bỗng đổi giọng: "Bạn già, ta nghĩ, định nhờ ngươi giúp ta một chuyện a!"

"Ta thừa biết ngươi định nói gì, muốn ta bố trí một cái Truyền Tống trận tại nơi gọi là Hình Lao Mười Một trong miệng con bé kia chứ gì! Có phải là chuyện ngươi định nhờ đây không?"

Tạp Lỗ Tư có chút kinh ngạc: "Ngươi không phải đang tập trung giải cấm kỵ chi độc sao? Còn đem linh thức đặt lên người con bé ấy làm gì?"

A Khắc Tây thoải mái nói: "Giải độc chủ yếu dựa vào hai đóa kỳ hoa kia, ta chỉ dẫn dường, khống chế mà thôi, tốn chút thời gian chứ có mất tí sức lực nào đâu. Ngươi cảm ứng được gì, ta cũng vậy..., chỉ là ta không thể hiểu ngươi đang nghĩ gì!"

"Một là tại sao ngươi không cảnh báo cho hắn, hai là tại sao ngươi không ngăn hắn lại? Tính hắn ngươi so với ta hẳn rõ ràng hơn rồi, chỉ biết ào ào làm việc, chẳng cân nhắc thiệt hơn nguy hiểm hay bại lộ tung tích gì cả."

/394

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status