Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 312: Đấu khuyển

/394


"Cầu Cầu dừng lại!" sợ rằng mình sẽ vô ý gây ra động tĩnh, Dịch Vân liền rón rén lui lại mấy bước, ôm lấy nó vào trước ngực. Nhỏ giọng thì thào: "Kế hoạch không thể thực hiện được nữa rồi!"

"Ý tiểu tử ngươi là..."

"Không thể giết nàng". Hít sâu một hơi. Dịch Vân cố trấn định lại. Nhai từng chữ một: "Nàng chính là Lan Nhi, con gái của Cáp Tu đại thúc!"

"Cáp Tu? Lan Ny?" chỉ một thoáng Môn La đã nhớ ra, thảng thốt: "Chẳng phải là tiểu cô nương mà ngày xưa lúc nào cũng lôi kéo Hán Khắc đi chơi cùng đó ư??"

Từ trong phòng không ngớt truyền ra tiếng nam nhân cười dâm đãng. Dịch Vân lúc này đã nghiến chặt răng lợi mà xám mặt lại.

"Ngươi làm sao có thể khẳng định chính xác vậy, có khi nào chỉ trùng tên họ thôi không?"

"Không thể nào sai được!" Dịch Vân thần sắc nghiêm trọng: "Có một dòng suối phía sau núi chảy qua Ái Đạt Trấn, nơi mùa hè nóng nực bọn hài tử chúng ta thường bơi lội đùa giỡn, mà ta cùng với Hán Khắc và Lan Ny hay đi chung với nhau, dù hiện tại không thấy được mặt, nhưng cái bớt hình trăng lưỡi liềm trên vai phải của nàng ta lại nhớ kỹ, trong đám hài tử ở Ải Đạt Trấn năm đó, chỉ mỗi nàng mới có dấu ấn đặc biệt như vậy!"

Dịch Vân không thể nào quên, cô bé ngày ngày thắt bím đuôi sam, má hồng phúng phính lúm đồng tiền, thường chạy nhảy tung tăng cùng Hán Khắc, hoạt bát khả ái vô cùng.

Ngày xưa thơ ấu, chuyện cũ từ lâu mờ nhạt ít nhiều, nay lần lượt hiển hiện trong tâm khảm khiến Dịch Vân quặn lòng đau đớn.

"Nếu là tiểu cô nương kia, sao lại đang thân mật cùng ai vậy nhỉ. Mà nàng ở chỗ này, vậy Hán Khắc có lẽ cũng không xa nơi đây rồi." Môn La giống như đang an ủi, nhưng ngữ khí cũng thập phần xót xa, có lẽ đang nhớ lại người con gái trước kia của lão vậy.

"Giờ là lúc nào rồi, cơ hội tốt khó có như vậy, còn ngần ngừ không chịu xuống tay. Thương tiếc chút hoa tàn bại liễu sao? Không có một chút dứt khoát cứng cỏi gì cả!" ngoài Thánh Quang Trại, A Khắc Tây như muốn chửi đổng lên.

"Không đúng!" Tạp Lỗ Tư lắc đầu: Trong sát na con Tiểu xà kia đã chuẩn bị tấn công, nếu hắn ra tay có tới bảy thành bắt sống được địch nhân, có điều hắn đột ngột dừng tay rồi ngơ ngẩn như vậy, có lẽ quen biết cô gái kia thì phải."

Tuy đứng xa ngoài dặm, nhưng với thực lực tu vi

của bọn họ, có thể dễ dàng dụng linh giác mà cảm ứng được tất cả những sự tình xảy ra xung quanh Dịch Vân, tính xác thực có khi còn lợi hại hơn cả chính mắt hắn nhìn vậy.

"Hừ! Cố nhân thì đã sao? Thất tinh cao giai cường giả, thực lực có phải chỉ hơn hắn gấp đôi đâu, thân lâm hiểm cảnh, xung quanh cường giả như mây, cho dù có con Tiểu xà kia, cũng chưa chắc an toàn. Cơ hội tuyệt hảo vậy mà không không bỏ qua, lòng dạ quá sức đàn bà đi, trong có một ngày mà nhu nhược nhiều lần như thế, chẳng lẽ tại trời sinh.

"Bạn già, ngươi thế nào lại giống như có thành kiến nặng nề với tiểu tử kia thế?"

"Ta tiếc vì không rèn được sắt thành thép thôi." A Khắc Tây thất vọng tràn trề: "Trước là do ngươi mời ta tới, rồi lại được thấy biểu hiện kiệt xuất của hắn trong trận Ma Đấu chung kết, tam hệ ma khí đồng tu, ngàn vạn năm không có lấy một người như thế, biểu hiện thâm trầm, lấy yếu thắng mạnh, chiến ý cùng thực lực đó của hắn quả làm ta tán thưởng, khiến cho ta phải đánh giá rất cao. Chỉ là từ ngày hôm qua, trước thì tổn mình hại người để thắng địch là bất trí, sau lại ngần ngừ không quyết ngu xuẩn buông tha địch nhân là bất dũng. Bất trí, bất dũng như thế quả thật không đáng nhắc tới a." Bạn đang đọc chuyện tại

/394

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status