- Sau khi nhặt được khối quặng đỏ như lửa này ngoài khe suối, ta thử dùng nó để luyện khí, không ngờ hiệu quả lại thần kỳ như vậy, cho nên ta mới luyện thành thứ thần khí này. Sau đó, mấy lần ta đã trở lại con suối kia tìm kiếm, thậm chí đã gọi những người dân trong trấn đi tìm giúp, nhưng rốt cục cũng không thể tìm thấy khối quặng nào giống như vậy nữa!
Những lời của Phổ Tu Tư đều là thật, sau khi phát hiện ra tác dụng diệu kỳ của Hoả Phách Tinh Thạch, hắn đã từng phái ra hơn trăm người dân trong trấn, ra ngoài con suối tìm kiếm theo lời của Dịch Vân, rầm rộ như vậy hơn mười ngày vẫn không thu hoạch được gì!
Điều duy nhất mà hắn chưa nói chính là người phát hiện là Dịch Vân chứ không phải hắn!
Lắc lắc đầu, tên thủ lãnh áo đen đương nhiên không tin lời nói lần này, đang muốn tra khảo Phổ Tu Tư, một tên đồng bọn áo đen bỗng nhiên đi đến bên người hắn, thấp giọng nói:
- Đại nhân, hắn nói đúng là lời thật! Lúc hắn đang nói, thuộc hạ đã dùng tinh thần lực tập trung tra xét hắn, không có sinh ra chấn động khác thường gì, cho nên độ tin cậy của những lời này rất cao!
Tên thủ lãnh áo đen hơi khựng lại, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Với tinh thần của lục tinh Pháp Cuồng ngươi tra xét, đương nhiên ta tin! Nhưng làm sao giải thích được nguồn gốc của Hoả Phách Tinh Thạch đây? Cho dù hắn nói là khai thác từ trong mỏ hay là mua được ta cũng sẽ không nghi ngờ gì, nhưng tuyệt đối không thể nào xuất hiện ngoài khe suối!
- Đại nhân, khối Hoả Phách Tinh Thạch này nói không chừng có vị cao nhân nào vô ý đánh rơi, hắn bất quá cũng chỉ là may mắn nhặt được ngoài suối mà thôi! Hàm lượng của Hoả Phách Tinh Thạch bên trong thứ thần khí kia cũng không nhiều, có thể biết hắn chỉ có mỗi một khối Hoả Phách Tinh Thạch này, nếu không đã dùng nhiều Hoả Phách Tinh Thạch hơn để chế tạo ra thần khí có phẩm chất tốt hơn!
Tên thủ lãnh áo đen vỗ trán cười to, nói:
- Ngươi nói rất đúng! Xem ra, lão khốn này đã không còn giá trị lợi dụng …
Dứt lời, tay hắn chụp vào ngực Phổ Tu Tư, đấu khí màu xanh da trời liền nhập vào trong cơ thể. Phổ Tu Tư cứ như vậy không kêu được một tiếng nào gục xuống tại chỗ mà tắt thở, hai mắt mở trừng trừng, rõ ràng là chết không nhắm mắt!
Nhìn thi thể Phổ Tu Tư dưới chân, tên thủ lãnh áo đen lớn tiếng cười hắc hắc:
- Lão khốn này, xem ngươi thành thật khai báo như vậy, ta cho ngươi chết nhẹ nhàng một chút! Lời nói của ta lúc nãy vẫn có hiệu lực, trẻ con dưới mười tuổi trong trấn ta sẽ không giết, chỉ mang chúng về giúp ngươi nuôi nấng chúng thành người mà thôi! Hắc hắc hắc!
Hãy tìm cho thật kỹ từ trong ra ngoài một lần nữa, chỉ cần không phải là người của mình thì tàn sát hết cho ta, việc hôm nay không thể tiết lộ ra ngoài! Về phần bọn trẻ con, tập trung bọn chúng lại một chỗ rồi mang đi, sau này huấn luyện bọn chúng, tất cả sẽ trở thành chó giữ nhà bán mạng cho chúng ta!!"
Tên thủ lãnh áo đen cẩn thận cất Hoả Phách Tinh Thạch vào trong một cái hộp sắt, ra lệnh cho đồng bọn.
- Dạ!
Bọn áo đen sau khi nhận lệnh lập tức tản ra bốn phía, ào ạt tiến vào các ngóc ngách trong Yêu Đạt trấn.
- Ông ngoại, cậu, mợ….
Dịch Vân thấy Yêu Đạt trấn chìm trong biển lửa, cố nén nước mắt đang trào ra như suối…..
-------
Khi Dịch Vân và Môn La ra khỏi mật thất nhà tổ, đã là hai ngày sau…..
Nhìn thôn trấn đã trở thành một đống đổ nát hoang tàn ngổn ngang thi thể dân trong trấn, hắn vận hết toàn lực chạy về nhà mình.
Bọn áo đen kia không chỉ thủ đoạn tàn nhẫn, ngay cả tâm tư cũng thận trọng phi thường. Sau khi tàn sát Yêu Đạt trấn, chúng không rời đi ngay lập tức mà phân ra mai phục khắp nơi trong trấn cả một ngày, đề phòng còn có người lọt lưới, cho đến đêm hôm sau chúng mới an tâm mà rút đi.
Môn La tuy rằng đã cảm ứng được địch nhân rời đi, nhưng muốn cho cẩn thận hơn nên muốn Dịch Vân phải chờ thêm một ngày nữa mới đi ra. Dù sao, bọn họ cũng không còn gì để mất, ở trong tình huống sinh tử như vậy cũng không cần phải vội vã.
- Ông ngoại….
Dịch Vân ôm thân thể lạnh ngắt của Phổ Tu Tư, ngược lại không khóc chút nào chỉ yên lặng lấy tay chậm rãi vuốt đôi mắt trợn trừng đầy vẻ không cam lòng, lau sạch vết máu trên mũi miệng của hắn.
Những lời của Phổ Tu Tư đều là thật, sau khi phát hiện ra tác dụng diệu kỳ của Hoả Phách Tinh Thạch, hắn đã từng phái ra hơn trăm người dân trong trấn, ra ngoài con suối tìm kiếm theo lời của Dịch Vân, rầm rộ như vậy hơn mười ngày vẫn không thu hoạch được gì!
Điều duy nhất mà hắn chưa nói chính là người phát hiện là Dịch Vân chứ không phải hắn!
Lắc lắc đầu, tên thủ lãnh áo đen đương nhiên không tin lời nói lần này, đang muốn tra khảo Phổ Tu Tư, một tên đồng bọn áo đen bỗng nhiên đi đến bên người hắn, thấp giọng nói:
- Đại nhân, hắn nói đúng là lời thật! Lúc hắn đang nói, thuộc hạ đã dùng tinh thần lực tập trung tra xét hắn, không có sinh ra chấn động khác thường gì, cho nên độ tin cậy của những lời này rất cao!
Tên thủ lãnh áo đen hơi khựng lại, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Với tinh thần của lục tinh Pháp Cuồng ngươi tra xét, đương nhiên ta tin! Nhưng làm sao giải thích được nguồn gốc của Hoả Phách Tinh Thạch đây? Cho dù hắn nói là khai thác từ trong mỏ hay là mua được ta cũng sẽ không nghi ngờ gì, nhưng tuyệt đối không thể nào xuất hiện ngoài khe suối!
- Đại nhân, khối Hoả Phách Tinh Thạch này nói không chừng có vị cao nhân nào vô ý đánh rơi, hắn bất quá cũng chỉ là may mắn nhặt được ngoài suối mà thôi! Hàm lượng của Hoả Phách Tinh Thạch bên trong thứ thần khí kia cũng không nhiều, có thể biết hắn chỉ có mỗi một khối Hoả Phách Tinh Thạch này, nếu không đã dùng nhiều Hoả Phách Tinh Thạch hơn để chế tạo ra thần khí có phẩm chất tốt hơn!
Tên thủ lãnh áo đen vỗ trán cười to, nói:
- Ngươi nói rất đúng! Xem ra, lão khốn này đã không còn giá trị lợi dụng …
Dứt lời, tay hắn chụp vào ngực Phổ Tu Tư, đấu khí màu xanh da trời liền nhập vào trong cơ thể. Phổ Tu Tư cứ như vậy không kêu được một tiếng nào gục xuống tại chỗ mà tắt thở, hai mắt mở trừng trừng, rõ ràng là chết không nhắm mắt!
Nhìn thi thể Phổ Tu Tư dưới chân, tên thủ lãnh áo đen lớn tiếng cười hắc hắc:
- Lão khốn này, xem ngươi thành thật khai báo như vậy, ta cho ngươi chết nhẹ nhàng một chút! Lời nói của ta lúc nãy vẫn có hiệu lực, trẻ con dưới mười tuổi trong trấn ta sẽ không giết, chỉ mang chúng về giúp ngươi nuôi nấng chúng thành người mà thôi! Hắc hắc hắc!
Hãy tìm cho thật kỹ từ trong ra ngoài một lần nữa, chỉ cần không phải là người của mình thì tàn sát hết cho ta, việc hôm nay không thể tiết lộ ra ngoài! Về phần bọn trẻ con, tập trung bọn chúng lại một chỗ rồi mang đi, sau này huấn luyện bọn chúng, tất cả sẽ trở thành chó giữ nhà bán mạng cho chúng ta!!"
Tên thủ lãnh áo đen cẩn thận cất Hoả Phách Tinh Thạch vào trong một cái hộp sắt, ra lệnh cho đồng bọn.
- Dạ!
Bọn áo đen sau khi nhận lệnh lập tức tản ra bốn phía, ào ạt tiến vào các ngóc ngách trong Yêu Đạt trấn.
- Ông ngoại, cậu, mợ….
Dịch Vân thấy Yêu Đạt trấn chìm trong biển lửa, cố nén nước mắt đang trào ra như suối…..
-------
Khi Dịch Vân và Môn La ra khỏi mật thất nhà tổ, đã là hai ngày sau…..
Nhìn thôn trấn đã trở thành một đống đổ nát hoang tàn ngổn ngang thi thể dân trong trấn, hắn vận hết toàn lực chạy về nhà mình.
Bọn áo đen kia không chỉ thủ đoạn tàn nhẫn, ngay cả tâm tư cũng thận trọng phi thường. Sau khi tàn sát Yêu Đạt trấn, chúng không rời đi ngay lập tức mà phân ra mai phục khắp nơi trong trấn cả một ngày, đề phòng còn có người lọt lưới, cho đến đêm hôm sau chúng mới an tâm mà rút đi.
Môn La tuy rằng đã cảm ứng được địch nhân rời đi, nhưng muốn cho cẩn thận hơn nên muốn Dịch Vân phải chờ thêm một ngày nữa mới đi ra. Dù sao, bọn họ cũng không còn gì để mất, ở trong tình huống sinh tử như vậy cũng không cần phải vội vã.
- Ông ngoại….
Dịch Vân ôm thân thể lạnh ngắt của Phổ Tu Tư, ngược lại không khóc chút nào chỉ yên lặng lấy tay chậm rãi vuốt đôi mắt trợn trừng đầy vẻ không cam lòng, lau sạch vết máu trên mũi miệng của hắn.
|
/394
|

