Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 288: Không phải người

/394


Người nguy hiểm, kiếm hung mãnh, thật đúng là một con thú khát máu, Bố Lạp Tác nhận xét về thiếu niên toàn thân vấy máu này như vậy. Lão tuy cố giữ bình tĩnh nhưng thân hình không ngừng run rẩy, mồ hôi lạnh liên tục tứa ra, lão hoàn toàn không tưởng tượng được, một thiếu niên chỉ gần mười bảy tuổi mà lại có thể khiến lão cảm thấy run sợ như vậy, thực lực mới chỉ là lục tinh mà sát ý lại cuồng mãnh bá đạo như thế, y qủa thực là thú chứ không phải người, khiến trong lòng Bố Lạp Tác cảm phải thấy kinh hãi.

"Từ trường chiến đấu máu tanh này có thể thấy được, điểm đáng sợ nhất là y hạ thủ không chút do dự, mà trong lòng lại không hề thấy có chút gì ngại ngùng, hiển nhiên là y đã từng trải qua nhiều trận chiến đấu như vậy, cái lão gia hỏa Mễ Nặc này, thật không biết dạy dỗ thế nào mà xuất hiện một tên đệ tử như vậy!"

Bố Lạp Tác lẩm bẩm nói, âm thanh tuy nhỏ, nhưng lại truyền đến tai của những người xung quanh không sót một chữ. Không ai lên tiếng khiến bầu không khí trở nên ngưng trọng, im lặng rợn người, chỉ còn nghe được nhịp tim đập thình thịch của những người đứng xung quanh. Trong ánh mắt của mọi người, trong trường đấu, giữa màn mưa máu là hình ảnh của một con mãnh thú hung hãn đang vẫy vùng.

Bình! Bình! Bình! Bình! Bình!

Quang vựng của tử mang đấu khí lưu chuyển, trọng quyền liên miên ầm ầm phóng ra, nhanh như sấm vang gió giật, thủ cấp của năm tên tử sĩ chỉ trong nháy mắt nổ tung, máu từ cổ năm cỗ tử thi phun ra xối xả như mưa, cùng lúc, kiếm quang màu tím lóe lên, dưới uy thế bá đạo hung mãnh của kiếm quang, thân thể của bảy gã tử sĩ nhanh chóng bị phân ra thành từng mảnh. Mưa máu một màu đỏ hồng đầy mỹ lệ từ hơn mười mảnh thân thể còn xót lại phun xối xả, cảnh tượng giống như trong chốn địa ngục, cộng thêm một nụ cười đầy vẻ yêu dị khiến A Lý Bố run sợ,vô thức liên tiếp lùi lại phía sau.

Giết chóc! Giết chóc! Giết chóc! Toàn thân y dính đầy máu, máu tươi tuy tanh tưởi nhưng ấm nóng khiến cho máu huyết toàn thân y như sôi trào, trong một trận chiến khắc nghiệt một mất một còn như thế này, nếu nhìn lại chặng đường mà y đã đi qua, Ma Đấu Đại Hội mặc dù kịch liệt, nhưng cũng không bằng lúc này,thời khắc sinh tử quan đầu, thật không khác gì đang đi trên lưỡi đao, nếu muốn sống, bắt buộc phải vùng vẫy.

Y vùng vẫy nhưng y cũng cảm thấy vô cùng hưng phấn, cảm giác này thật vô cùng quen thuộc, giống như cá vẫy vùng trong lòng biển, chim bay liệng trên trời cao, quay đầu nhìn lại phía sau, y thật sự giống như đang ở trên chiến trường.

Trong nháy mắt, y liên tiếp trảm sát hơn hai mươi hắc y tử sĩ, bức tường người bao vây bên ngoài bị y đột phá hình thành một kẽ hở, đấu khí điên cuồng đề vận, y lao nhanh tới phía trước, nhanh chóng chạy gần tới chỗ của A Lý Bố.

"Bố Lạp Tác viện trưởng, không biết ngài có nhận ra được điều gì khi chứng kiến đấu khí màu tím này hay không?" Lai Nhân học viện phó viện trường, Đề Đạt hỏi.

"Ừm, so với lần ở đại hội chứng kiến không hề giống, không biết vì sao lại có sự khác biệt như vậy nữa?" Bố Lạp Tác trầm ngâm nói: " Hỏa hệ thuộc tính, tử viêm liệt hỏa, không giống với những công pháp đấu khí bình thường, uy thế khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi, chỉ một lần tiếp xúc với đạo tử viêm hừng hực bốc lên này mà đám lục tinh tử sĩ chỉ trong nháy mắt đã bị thiêu sống, đấu khí uy diễm thế này lại chưa hề được nghe qua và biết đến, nghĩ đến thật khiến cho người ta kinh sợ!"

"Viện trưởng, ngài tu luyện cũng là hỏa hệ đấu khí, hơn nữa đấu viêm cũng ở trình độ cao nhất " bạch diễm '' (lửa màu trắng), so với thiếu niên này cũng không biết mạnh hơn bao nhiêu lần, đấu viêm màu tím thế này mặc dù chưa từng thấy qua, nhưng cũng không đáng để ngài đánh giá cao như vậy mới phải." Đề Đạt phó viện trường tự nhiên nói.

"Không!" Khẽ khoát tay, Bố Lạp Tác trầm giọng nói: " Bạch diễm đấu viêm của ta là do khi tới cửu tinh lĩnh vực mới tu luyện được, hiện tại, uy năng tự nhiên so với thiếu niên kia hơn rất nhiều, thế nhưng, tử diễm mà bây giờ hắn thi triển, so với " lam viêm '' của ta trong giai đoạn bát tinh lại càng hung mãnh cuồng bạo hơn! Hiện tại hắn mới chỉ gần đến lục tinh lĩnh vực đã có thể có uy năng như vậy, ông thử tưởng tượng xem, khi đấu khí của hắn đạt tới cửu tinh cấp bậc, uy thế do đấu khí phát ra còn đạt tới trình độ nào nữa?"

" Ngẫm lại, ta cũng thấy kinh ngạc vô cùng! Không thể phủ nhận, đấu khí tuyệt học mà hắn tu tập hơn xa đấu khí công pháp mà ta nắm giữ, từ khi xuất hiện đấu viêm hình thái tới giờ, công pháp đấu khí này có thể nói là đứng đầu trong số các công pháp hỏa hệ thuộc tính đấu khí trên đại lục"

Các giáo sư ở đây khi nghe thấy như vậy, không ai là không ngạc nhiên, kể cả Đề Đạt. Ai cũng biết, công pháp hỏa hệ đấu khí chia làm ba tầng, phân biệt là (Hồng diễm, Lam diễm và Bạch diễm), nếu tính theo nhiệt độ để phân cao thấp, thì hồng viêm là thấp nhất, lam viêm thứ nhì, còn bạch viêm là cao nhất, quy tắc của hỏa hệ, dù là ma pháp hay đấu khí thì nhiệt độ càng cao, uy năng lại càng cường hãn.

Lấy đó làm tiêu chuẩn, hỏa hệ công pháp đấu khí cũng được chia thành ba loại (Đấu viêm màu đỏ,công pháp đấu khí là loại bình thường; lam viêm có thể xem là công pháp tuyệt học hiếm có, còn nếu có thể thi triển ra bạch viêm có nhiệt độ siêu cao, thì cực kỳ hiếm thấy, dám chắc là một bộ tuyệt học đấu khí hỏa thuộc tính cấp cao trên đại lục. Bố Lạp Tác tu luyện, chắc hẳn là loại hình này.

Về phần hình thái của tử viêm đấu khí, mọi người tới nay chưa từng chứng kiến, bây giờ nghe thấy Bố Lạp Tác viện trưởng, thẳng thắng nhận định công pháp đấu khí mà thiếu niên kia tuy luyện còn hơn xa nhất đẳng tuyệt học mà lão tu luyện, việc này chẳng phải là quá mức vô lý hay sao, nếu không phải do chính miệng Bố Lạp Tác nói ra, chắc không ai dám tin.

" Trên người thiếu niên này ẩn tàng quá nhiều bí mật, tu luyện cả ba hệ, lại còn là công pháp huyền diệu tối cao trên toàn đại lục, không biêt y từ đâu tới? Thân phận thực của y là ai? Người như vậy, nếu không phải là nhân tài của đế quốc, thì chính là đại địch của đế quốc, chuyện đã không còn chỉ gói gọn có liên quan đến Mễ Nặc hay Thiên Phong học viện nữa rồi, cần phải thận trọng đối đãi mới được!"

Vẻ mặt của Bố Lạp Tác trở nên ngưng trọng hiếm thấy, lão nhanh chóng đưa ra kết luận.

"Nghe lệnh! Huyết Ảnh Lục Sát trận!" Khi thấy Dịch Vân đột phá biển người, điên cuồng lao về phía mình, A Lý Bố không dừng lại nữa, y điên cuồng gầm lên.

Mệnh lệnh ban ra được lan truyền rõ ràng tới tai của từng người trên chiến trường, trận hình của đám tử sĩ ở xung quang bỗng nhiên biến đổi, cứ mười hai người lại kết thành một tổ, từng tầng từng tầng tạo thành những lớp hình tròn từ trong ra ngoài bao bọc nhau, khiến lỗ hổng của bức tường người nhanh chóng được lấp lại, trở thành từng lớp từng lớp lưới bao quanh kiên cố, nhanh chóng vây chặt lấy Dịch Vân.

Cùng lúc đó, một tổ ở hình tròn phía trong cùng, với một tiết tấu vô cùng quỷ dị, cùng một tốc độ cực nhanh, nhanh chóng lao về phía Dịch Vân đang bị bao vây ở trung tâm. Mười hai người hợp thành một hình tròn hoàn mĩ, từ bốn phương tám hướng, mười hai đạo kiếm quang đấu khí được dốc toàn lực giống như từ trên trời đồng loạt bổ xuống.

Nhìn đám tử sĩ lúc đầu đều tự mình chiến đấu, bỗng chuyển thành một trận hình kỳ dị vây giết hắn, Dịch Vân tuy hơi kinh ngạc, nhưng y cũng không lấy làm để tâm, trận thế tuy kỳ lại, sát cữu tuy mãnh liệt, nhưng hắn rất tự tin có thể dùng lực để phá giải, đấu khí điên cuồng vận lên, trong nháy mắt mười hai đạo kiếm quang màu tím nhạt chém ra, nhanh chóng bắn ra bốn phương tám hướng.

'' Phần Kiếp Tử Diễm '' được hắn thi triển toàn lực, khiến nhiệt độ của không khí tăng vọt, kiếm uy bá đạo hung mãnh, uy thế đủ đạt tới lục tinh đỉnh phong, đám tử sĩ ở đây chẳng ai có thể ngăn cản, nên hắn không lo lắng về kết quả.

Bình bình! Ngoài dự liệu của hắn, cùng lúc đó, thân thể của sáu người phóng tới phía trước hắn đột ngột bành trướng, đấu khí quang mang sáng rực lên, không ngờ đột nhiên tất cả bắt đầu nổ tung.

Cảnh tượng bất ngờ khiến Dịch Vân cả kinh, cơ hồ đồng thời, sáu cỗ sóng xung kích ẩn chứa uy áp khổng lồ từ từ truyền tới, giống như mặt hồ dậy sóng, công kích lực cường đại chỉ trong nháy mắt đã phá tan mười hai đạo kiếm quang màu tím nhạt của hắn, lại thêm sóng xung kích vô hình vô chất do sự bùng nổ từ sáu phương vị khác nhau bao trùm lấy Dịch Vân ở chính giữa, khiến hắn muốn tránh không được mà đấu cũng không xong, lại không còn cách nào để ngăn cản, chỉ có thể dựa vào cường độ thân thể để ngạnh kháng.

Huyết ảnh lục sát trận, công thế hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, sát cục quả thực hoàn mỹ đến không chút sơ hở!

Ầm ầm ầm …

Không khí chấn động kịch liệt, sáu đạo xung kích hợp lại làm một, từ bốn phương tám hướng mà tới, đám tử sĩ dốc hết toàn thân công lực, liều mình phát động thế công đồng quy vu tận, khiến Dịch Vân bị chấn bay ra ngoài, mũi và miệng hắn trào máu tươi. Y hiển nhiên đã bị thương nặng, trong lúc thân hình y vẫn còn quay cuồng trong không trung, sáu tên tử sĩ hợp thành một vòng vây đuổi theo, tất cả đều dốc hết toàn lực, vận kiếm chém về phía hắn.

"Roẹt roẹt roẹt "

Trên người của Dịch Vân liên tục xuất hiện sáu vết thương sâu hoắm nhìn thấy cả xương. Hắn cố gắng áp chế thương thế, khẽ xoay người, nhanh như chớp chém ra sáu kiếm. Sáu đạo kiếm quang nhanh chóng bắn về phái đám tử sĩ, nhưng tình hình hoàn toàn giống với lúc trước, còn chưa đợi kiếm quang chạm tới người, sáu gã tử sĩ lại tiếp tục dẫn bạo đấu khí toàn thân, uy áp khổng lồ bá đạo điên cuồng bắn ra, vừa phá tan kiếm quang, còn khiến cho Dịch Vân thụ thương trầm trọng bắn văng ra ngoài.

Thương thế cứ liên tiếp chồng chất, lại thêm phải cố gắng vận kình bức ra máu huyết ứ đọng trong lồng ngực, lúc này toàn thân Dịch Vân đã đầy rẫy những vết thương, máu chảy không ngừng còn nhiễu xuống cả mặt đất. Đám tử sĩ bao vây quanh hắn lại họp thành cùng một kiểu trận hình lao về phía hắn, lần này là hai tổ nhân mã, tổng cộng có hai mươi tư người.

Thời điểm này,cục diện trận đấu đã hoàn toàn thay đổi, hắn đã triệt để rơi vào thế hạ phong.

Nhìn Dịch Vân hiện tại đã biến thành một huyết nhân, A Lý Bố điên cuồng cười lớn: "Huyết Ảnh Lục Sát trận, hiện tại vẫn còn lại năm đội nhân mã,cả thảy là hơn sáu mươi tử sĩ cả thảy, đừng nói là lục tinh, cho dù thật sự có gặp phải thất tinh cường giả thì sao, hắn không cần nghi ngờ cũng phải chết, xem nhà ngươi còn có thể kiên trì trong bao lâu, hắc hắc hắc, lúc đầu ta cũng không muốn dùng trận thức này để đối phó với ngươi, bởi vì ta cũng muốn ngươi được toàn thây, sau đó ta mới từ từ róc thịt ngươi …

"Hiện tại xem ra không còn biện pháp khác, coi như là tiện nghi cho nhà ngươi rồi. Dưới Huyết Ảnh Lục Sát, chỉ có một kết cục duy nhất: chết không toàn thây, bị nổ thành thịt vụn, chết đi, đi chết đi, ha ha ha ….!"

Nghĩ đến cái chết bi thảm của Dịch Vân, A Lý Bố thực sự cảm thấy hưng phấn! Bên ngoài chiến trường, Đề Đạt trầm giọng nói: " Đem đấu khí trong cơ thể nén ép tới cực hạn, sau đó một hơi phóng thích ra, thật khó tin là lại có kẻ lại sử dụng phương pháp chiến đấu này, thật sự quá điên cuồng rồi! Bằng vào thực lực của đám tử sĩ này, uy năng của một kích xả thân tự bạo này đủ đạt tới trình độ lục tinh đỉnh phong, lại do hơn mười người phát động, uy lực thậm chí còn đạt tới thất tinh lĩnh vực, hiện tại vẫn còn tới hơn sáu mươi người, thiếu niên đó đã hoàn toàn không còn khả năng chống đỡ rồi!"

Vẫn chăm chú theo dõi chiến trường, sắc mặt của Bố Lạp Tác đầy vẻ ngưng trọng: " Chiến lực của đám bộ đội này quả thực kinh người, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi lại hy sinh quyết liệt như vậy, ta bây giờ đại khái cũng có thể đoán ra bọn họ thuộc thế lực của phương nào! Thực nghĩ không ra, bọn họ lại to gan như vậy, dám cùng nhau ra tay giết chết người vừa chiến thắng trong Ma Đấu Đại Hội, một chuẩn bá tước của đế quốc. Sau chuyện này, chưa nói đến Mễ Nặc, vương thất liệu có dễ dàng bỏ qua cho bọn họ hay không …… Bá Nạp Đốn thượng tướng quân là người anh minh, vì sao lần này lại hành động ngu xuẩn như vậy?

"Không được, ta nhất định phải nhúng tay can thiệp lần này!"

"Viện trưởng, ngài muốn giúp thiếu niên đó phải không?"

" Ta và hắn có duyên gặp mặt, hơn nữa, ta cũng phải nể mặt mũi của Mễ Nặc, về tình về lý, ta không thể để hắn chết ngay trước mặt ta, vì thế ta không thể không quản!"

Khoảng cách từ chỗ lão đến chiến trường, bất quá cũng chỉ khoảng năm trăm thước, đối với cửu tinh vũ tôn cường giả mà nói, nháy mắt là tới, đang lúc Bố Lạp Tác muốn ra tay can thiệp, cục diện trận chiến lại đột nhiên thay đổi.

Vừa tiếp đất, Dịch Vân lại điên cuồng thổ huyết, liên tiếp phải chống đỡ công kích tự bạo của mười hai tên lục tinh tử sĩ, cho dù có '' Phần Kiếp Tử Diễm '' đấu khí hộ thể cũng không phải hoàn toàn bình yên vô sự.

Liếc mắt nhìn trước sau bốn phía, lại có thêm hai mươi tên tử sĩ hợp lại lao đến, Dịch Vân tự biết nếu cứ tiếp tục để bọn chúng thi triển tự bạo công kích thì hắn chắc chắn phải chết, hắn không dám do dự gì nữa, hắn đưa tay chạm vào thanh nhị phẩm ma binh đôi chỗ xuất hiện những vết nứt nhỏ do liên tiếp những trận tự bạo gây nên, hồng quang chợt lóe lên, trên tay hắn đã nắm chặt một thanh ma binh màu đỏ rực.

Sau đó, hắn đột nhiên chỉ thanh ma binh xuống đất, đấu khí toàn thân được hắn truyền vào trong ma binh, sau đó, thanh ma binh toàn thân đỏ như máu được hắn đâm thẳng vào lòng đất, cả chuôi đao cũng không còn thấy.

Ầm ầm ầm …". Một âm thanh rung trời vang lên, ma binh khi cắm vào trong lòng đất được khoảng năm thước,ngay lập tức tạo thành một trận lốc xoáy cuồng bạo, cũng vào lúc ấy, tất cả năng lượng đấu khí được tích trữ trong ma binh cuồn cuộn đổ vào trong tâm điểm của trận lốc xoáy. Bạn đang xem tại

/394

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status