Hộ thuẫn huyền phù giữa không trung, phát ra hai màu lam đỏ mờ ảo thu hút ánh mắt mọi người.
Ma pháp thuẫn thủy hỏa dung hợp, kỹ năng độc đáo Dịch Vân sáng tạo, Băng sơn viêm thuẫn, có thể phòng ngự uy lực Thất tinh, đương nhiên có khả năng ngăn chặn Ma Đa chỉ vừa tới gần với Thất tinh. Kiếm kỹ sáu sao? Chỉ là chuyện bình thường.
Những người khác không biết, nhưng Dịch Vân lại hiểu rõ, Băng sơn viêm thuẫn có thể trực tiếp vượt qua một tinh cấp, uy lực nghịch thiên. Vượt xa thực lực bản thân người thi triển, đương nhiên cũng có hạn chế thật lớn, đây là thiên tắc (luật trời):
Thứ nhất, hắn chỉ có thể xuất ra lại không thể khống chế nó, hắn chỉ có thể điều khiển tối đa ma pháp sáu sao. Đối với Băng sơn viêm thuẫn, hắn vô lực điều khiển.
Thứ hai, trải qua vô số lần luyện tập, tỷ lệ hắn thi triển thành công ma pháp dung hợp đã lên tới 9 thành, nhưng sau khi thi triển nửa ngày sau nếu làm thêm một lần tỷ lệ lại rớt xuống còn không đến 3 thành. Lại càng không nói đến lần thứ 3 hoặc liên tục thi triển.
Hạn chế như vậy nên hắn không thể hoàn toàn thay đổi tình cảnh xấu hiện tại.
Vốn là vương bài ẩn dấu, Dịch Vân nhanh như vậy xuất ra kỳ thật hắn không có lựa chọn nào khác. Ma Đa thuận lợi tiến gần người, kiếm kỹ trảm vào đầu, uy lực gần với Thất tinh, ngoại trừ Băng sơn viêm thuẫn thì không còn ma pháp nào hóa giải. Tuy tạm vượt qua nguy cơ trước mắt nhưng trận đấu vẫn tiếp tục, thủy hỏa dung hợp ma pháp nếu không còn sử dụng được, ưu thế chiến cuộc vẫn thuộc về phía Ma Đa.
Trên khu ghế, Tạp Lỗ Tư nhìn ma thuẫn hai màu giữa không trung, ngẩn người cất tiếng cười to, đứng lên nói: "Ha ha ha, dị ma lực cũng có thể dung hợp? Có chuyện thái quá như vậy sao? Ngay cả ta cũng bị dọa a! Tiểu tử kia lại cất giấu chiêu thức ấy, rất ngạc nhiên, rất quỷ dị, cũng quá thú vị! Nghĩ mà xem, có ma pháp này hắn muốn thắng trận đấu này hẳn không thành vấn đề nha?"
Nhìn dưới đấu trường, A Khắc Tây cũng lần đầu tiên biến sắc: "Tiểu tử kia xác thực làm cho người ta kinh dị, hoặc là to gan lớn mật mới đúng, dám làm thử biến đổi ma lực, ngay cả ta cũng không dám làm qua, hành vi tự sát mà hắn lại thành công, sáng chế ra hệ thống ma lực dung hợp, kỳ tài có một không hai. Chỉ là, hắn muốn thắng trận đấu là không có khả năng."
"Vì sao?"
"Bởi vì cấp bậc dung hợp ma pháp rất cao, vượt xa thực lực bản thân của tiểu tử kia, ma pháp phóng ra độ khống chế luôn có hạn chế, đối mặt ma khí tu giả mà nói đó là thiên tắc (luật trời). Ta dám đánh cuộc hắn khống chế không được cái hộ thuẫn kia mảy may, cũng vô pháp xuất ra cái thứ 2 trong trận đấu này, nếu gặp kiếm kĩ đồng dạng, hắn chết chắc!
A Khắc Tây nhìn ra tình trạng chân thật, cường giả khác cũng đồng dạng hiểu được, ngay cả Ma Đa đang ở trên sàn đấu cũng có kết luận như thế, bởi vì thật sự rõ ràng.
Nhìn đối thủ không giống như vừa rồi, điều khiển ma thuẫn đập tới hắn, mà chỉ cho nó lơ lửng giữa không trung, ma lực từ từ tiêu tán, ma thuẫn biến mất, biết tình trạng mình lo lắng nhất không có xảy ra, ma thuẫn có thể bình yên chống đỡ Hồi quang lôi trảm hắn cũng thấy sợ, ma pháp cao cấp như thế, độ phòng ngự cường hãn đối thủ không thể lại xuất ra thêm, hắn vẫn chiếm thượng phong. Nghĩ đến đây Ma Đa cười cười yên lòng.
Ngẩng đầu liếc mắt lên khán đài một cái, tựa như đã quyết định, trên tay hắn đột nhiên xuất hiện một viên đá màu vàng, Ma Đa dùng sức bóp nát.
Vừa mới thi triển kiếm kĩ sáu sao cùng liên tiếp kịch chiến mấy chiêu, hắn tuyệt không thoải mái, sớm đã hao toàn bộ đấu khí trong cơ thể. Viên đá màu vàng vừa vỡ, nguyên tố lôi hệ mạnh mẽ tiến vào, một thân đấu khí hắn phục hồi toàn bộ.
"Thánh vật tổ truyền Cương luyện lôi tinh, lúc trước ông nội cho ta, không nghĩ rằng ở trận đấu này lại lấy ra. Kiếm kĩ đã sử dụng, đấu khí hết sạch mà vẫn không làm gì được hắn, đối thủ đáng sợ. Cuối cùng ta đã hiểu được vì sao ông nội kiêng kị hắn như thế, hiện tại đã vậy, huống chi về sau? Giờ này khắc này không cho hắn một chút cơ hội, phải mau chóng kết thúc trận đấu!"
Ma Đa cảm giác nguy cơ ngày càng trầm trọng, hắn hiểu được cơ hội đả bại thiếu niên này chỉ có hiện tại, chỉ cần đánh hắn xuống lôi đài. Nếu lại cho đối phương 1 năm nữa, hắn khẳng định không còn là đối thủ, hiện tại là thời khắc duy nhất. Hắn nhất định phải nắm chắc.
Bá Nạp Đốn cần, không phải ở trận đấu, mà là chiến đấu, không phải thắng bại, mà là sinh tử, Ma Đa rõ ràng vị trí của mình.
Cùng lúc đó, nổ vang một tiếng, hơi lạnh thấu xương ập vào mặt, 12 viên băng cầu theo toàn phương vị phóng đến, ở trên còn có 12 con viêm báo đứng như hổ rình mồi, vừa tiến lại gần, viêm báo như ma thú có linh tính, đều nhảy lên, tản ra tám hướng, rất nhanh vây kín, phối hợp với băng cầu không để sót một kẽ hở, cùng lúc đánh tới Ma Đa.
Hơi thở nóng lạnh cùng thời gian theo thế công bay tới. 12 con rắn nước to lớn bốc lên trên đỉnh đầu, lấy góc độ cực kỳ xảo phối hợp bên dưới cùng lao xuống.
Viêm báo, Thủy thương xà kích, Băng chi bào hao.
"36 thủy hỏa ma pháp liên phát? Đáng chết, hắn thật sự ngày càng quá đáng, cho dù là ma pháp cấp thấp cũng không nên có tốc độ như vậy, tốc độ thi pháp loại này ngay cả viện trưởng An Kiệt La cũng làm không được!" Trong lòng chấn động mạnh, Ma Đa càng đánh càng sợ.
"Aa..a!" Ma Đa quát lên một tiếng lớn, đấu khí lôi cuồng bạo khởi, ma binh Kinh Lôi hào quang đại phóng, nhanh như chớp phóng ra bốn phía hơn 30 kiếm, hơn 30 kiếm quang mang ánh vàng bắn ra, kiếm thế sắc bén, uy lực cường đại, lập tức toàn hóa giải toàn bộ ma pháp xung quanh.
Xoát xoát xoát......
Lại trảm ra 20 kiếm, 20 kiếm quang hình bán nguyệt bắn ra, một đường chém tới Dịch Vân. Ma Đa dùng tốc độ nhanh nhất, như đạn pháo theo sát kiếm quang lao tới. Hắn trầm lặng tích tụ đấu khí, thân ảnh đối phương ngày càng gần, hắn đã định liều lĩnh, dùng thời gian nhanh nhất phân thắng bại.
Kiếm quang ào ạt, trong nháy mắt phóng tới, Ma Đa khai triển toàn lực, hắn quyết ý phân ra thắng bại, Dịch Vân cũng rõ ràng cảm nhận thấy điều đó, vẫn giữ bình tĩnh, đúng lúc này, hắn lại bóp nát một khối Xích luyện hỏa tinh và Băng phách vân miễu, thủy hỏa ma lực lập tức hồi phục.
Hai tay giơ ra trước, bàn tay khẽ động, 60 đạo ma pháp hỏa hệ phóng ra, hỏa diễm mỏng như tơ, áp lực lại cực mạnh, nhiệt độ kịch liệt đề thăng, không gian bốn phía vặn vẹo, hiện ra vết nứt chân không bàng bạc.
Xoát xoát xoát......
Cùng thời gian, kiếm quang oanh tới bị chiết xạ bay xéo đi, sượt qua người Dịch Vân, thế công nháy mắt bị phá, ngay sau đó, Ma Đa phóng tới.
"Sớm biết công kích từ xa không làm gì được ngươi, muốn thắng phải gần người, ma pháp sư như ngươi thật khó chơi, chênh lệch hai giai vị lại còn phát ra uy lực như thế, kinh nghiệm chiến đấu khó lường, đối thủ đáng sợ!" Trong lúc suy nghĩ, Ma Đa không chút chậm trễ, chém một kiếm phá tan khoảng chân không, nhảy tới Dịch Vân.
Trận chiến khó khăn thế này là lần đầu tiên hắn gặp trong Ma Đấu đại hội. Trên khán đài, Mặc Tây nhìn xuống sàn đấu, thần tình hoảng sợ: "Ngay cả Cương luyện lôi tinh Ma Đa cũng lấy ra, hắn là người mạnh nhất đại hội, thực lực gần tới Thất Tinh lĩnh vực, đối mặt với đối thủ chưa tới cao giai còn phải chật vật cỡ đó, quá mức đáng sợ!"
Bá Nạp Đốn sắc mặt xanh mét, trầm giọng nói: "Tên thiếu niên kia quả khó xơi! Trước dựa vào thực lực trung giai một đường đánh vào chung kết, hiện tại tăng lên một giai, trận đấu vốn nắm chắc cũng vì vậy mà phát sinh ngoài ý muốn." May mà trước đó đã chuẩn bị sung túc, thánh vật tổ truyền, thần binh gia tộc, Ma Đa vẫn yên ổn chiếm thượng phong.
"Huống chi, hắn còn có chiêu chưa xài, nội tình bảo đảm, kết quả sẽ không thay đổi! Đó là kết quả chắc chắn hắn phải đạt được, thắng lợi hoặc là một thi thể, không còn đường khác!"
Trầm mặc một hồi, Mặc Tây nói: "Phụ thân, thật sự cần phải như vậy sao? Trước ta có nói với hắn đây chỉ là việc nhỏ, cùng lắm ngày sau đến cửa bồi tội, về sau còn có cơ hội hợp tác, nếu thật sự giết hắn thì mối quan hệ với Mễ Nặc này, ta chỉ sợ … tộc ta sau này … hậu hoạn vô cùng!"
Dừng một hồi, Mặc Tây nhẹ giọng nói: "Trận đấu vẫn chưa kết thúc, hiện tại thay đổi tâm ý còn kịp!"
"Đã muộn, việc này phải làm!" Bá Nạp Đốn lắc đầu kiên quyết.
Một phen nói chuyện với thiếu niên kia, nhìn vẻ kiên quyết trong mắt hắn khiến Bá Nạp Đốn kinh hãi, Bá Nạp Đốn rõ ràng quan hệ song phương dĩ nhiên hoàn toàn quyết liệt, không còn đường thay đổi.
Ngoài ra, có một chuyện làm cho hắn hoàn toàn nghĩ không ra, thái độ thiếu niên kia quay ngược như trở cờ, hận ý trong con ngươi làm như muốn một phát chém chết Mặc Tây, hai người bọn họ nhất định lần đầu tiên gặp mặt, làm sao để cho hắn có thái độ biến hóa kịch liệt như thế? Vì sao? Chỉ vì một câu của Mặc Tây lúc đó?
Không có khả năng!
Hai lần gặp, thiếu niên cho hắn cảm giác là tự tin, phóng khoáng, kiên định, hắn có lý tưởng và phẩm cách như các đệ tử trong đại gia tộc, tất cả biểu hiện trên người thiếu niên tuyệt không phải là người lòng dạ hẹp hòi, Bá Nạp Đốn rất biết nhìn người.
Về phần nguyên nhân, Bá Nạp Đốn đau đầu mấy lần cũng nghĩ không ra, nhân tài quỷ kiệt tư chất vạn năm có một không nên có lý do cừu hận gia tộc mình mới đúng, lão bất đắc dĩ.
Kết luận duy nhất là hận ý sinh ra từ lợi ích gia tộc, lão thừa dịp thiếu niên còn chưa có cường đại, giết hắn, đây là kết luận của Bá Nạp Đốn, hết thảy đều chỉ vì gia tộc Lam Duy Nhĩ.
Ầm ầm choang!
10 cái ma thuẫn hiện ra che trước mặt Ma Đa, vây kín bốn phương tám hướng, tường lửa, tường băng phòng ngự cấp sáu sao. Uy lực băng hỏa giao thoa mạnh mẽ khiến Ma Đa vội vàng ngừng lại. Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
Ma pháp thuẫn thủy hỏa dung hợp, kỹ năng độc đáo Dịch Vân sáng tạo, Băng sơn viêm thuẫn, có thể phòng ngự uy lực Thất tinh, đương nhiên có khả năng ngăn chặn Ma Đa chỉ vừa tới gần với Thất tinh. Kiếm kỹ sáu sao? Chỉ là chuyện bình thường.
Những người khác không biết, nhưng Dịch Vân lại hiểu rõ, Băng sơn viêm thuẫn có thể trực tiếp vượt qua một tinh cấp, uy lực nghịch thiên. Vượt xa thực lực bản thân người thi triển, đương nhiên cũng có hạn chế thật lớn, đây là thiên tắc (luật trời):
Thứ nhất, hắn chỉ có thể xuất ra lại không thể khống chế nó, hắn chỉ có thể điều khiển tối đa ma pháp sáu sao. Đối với Băng sơn viêm thuẫn, hắn vô lực điều khiển.
Thứ hai, trải qua vô số lần luyện tập, tỷ lệ hắn thi triển thành công ma pháp dung hợp đã lên tới 9 thành, nhưng sau khi thi triển nửa ngày sau nếu làm thêm một lần tỷ lệ lại rớt xuống còn không đến 3 thành. Lại càng không nói đến lần thứ 3 hoặc liên tục thi triển.
Hạn chế như vậy nên hắn không thể hoàn toàn thay đổi tình cảnh xấu hiện tại.
Vốn là vương bài ẩn dấu, Dịch Vân nhanh như vậy xuất ra kỳ thật hắn không có lựa chọn nào khác. Ma Đa thuận lợi tiến gần người, kiếm kỹ trảm vào đầu, uy lực gần với Thất tinh, ngoại trừ Băng sơn viêm thuẫn thì không còn ma pháp nào hóa giải. Tuy tạm vượt qua nguy cơ trước mắt nhưng trận đấu vẫn tiếp tục, thủy hỏa dung hợp ma pháp nếu không còn sử dụng được, ưu thế chiến cuộc vẫn thuộc về phía Ma Đa.
Trên khu ghế, Tạp Lỗ Tư nhìn ma thuẫn hai màu giữa không trung, ngẩn người cất tiếng cười to, đứng lên nói: "Ha ha ha, dị ma lực cũng có thể dung hợp? Có chuyện thái quá như vậy sao? Ngay cả ta cũng bị dọa a! Tiểu tử kia lại cất giấu chiêu thức ấy, rất ngạc nhiên, rất quỷ dị, cũng quá thú vị! Nghĩ mà xem, có ma pháp này hắn muốn thắng trận đấu này hẳn không thành vấn đề nha?"
Nhìn dưới đấu trường, A Khắc Tây cũng lần đầu tiên biến sắc: "Tiểu tử kia xác thực làm cho người ta kinh dị, hoặc là to gan lớn mật mới đúng, dám làm thử biến đổi ma lực, ngay cả ta cũng không dám làm qua, hành vi tự sát mà hắn lại thành công, sáng chế ra hệ thống ma lực dung hợp, kỳ tài có một không hai. Chỉ là, hắn muốn thắng trận đấu là không có khả năng."
"Vì sao?"
"Bởi vì cấp bậc dung hợp ma pháp rất cao, vượt xa thực lực bản thân của tiểu tử kia, ma pháp phóng ra độ khống chế luôn có hạn chế, đối mặt ma khí tu giả mà nói đó là thiên tắc (luật trời). Ta dám đánh cuộc hắn khống chế không được cái hộ thuẫn kia mảy may, cũng vô pháp xuất ra cái thứ 2 trong trận đấu này, nếu gặp kiếm kĩ đồng dạng, hắn chết chắc!
A Khắc Tây nhìn ra tình trạng chân thật, cường giả khác cũng đồng dạng hiểu được, ngay cả Ma Đa đang ở trên sàn đấu cũng có kết luận như thế, bởi vì thật sự rõ ràng.
Nhìn đối thủ không giống như vừa rồi, điều khiển ma thuẫn đập tới hắn, mà chỉ cho nó lơ lửng giữa không trung, ma lực từ từ tiêu tán, ma thuẫn biến mất, biết tình trạng mình lo lắng nhất không có xảy ra, ma thuẫn có thể bình yên chống đỡ Hồi quang lôi trảm hắn cũng thấy sợ, ma pháp cao cấp như thế, độ phòng ngự cường hãn đối thủ không thể lại xuất ra thêm, hắn vẫn chiếm thượng phong. Nghĩ đến đây Ma Đa cười cười yên lòng.
Ngẩng đầu liếc mắt lên khán đài một cái, tựa như đã quyết định, trên tay hắn đột nhiên xuất hiện một viên đá màu vàng, Ma Đa dùng sức bóp nát.
Vừa mới thi triển kiếm kĩ sáu sao cùng liên tiếp kịch chiến mấy chiêu, hắn tuyệt không thoải mái, sớm đã hao toàn bộ đấu khí trong cơ thể. Viên đá màu vàng vừa vỡ, nguyên tố lôi hệ mạnh mẽ tiến vào, một thân đấu khí hắn phục hồi toàn bộ.
"Thánh vật tổ truyền Cương luyện lôi tinh, lúc trước ông nội cho ta, không nghĩ rằng ở trận đấu này lại lấy ra. Kiếm kĩ đã sử dụng, đấu khí hết sạch mà vẫn không làm gì được hắn, đối thủ đáng sợ. Cuối cùng ta đã hiểu được vì sao ông nội kiêng kị hắn như thế, hiện tại đã vậy, huống chi về sau? Giờ này khắc này không cho hắn một chút cơ hội, phải mau chóng kết thúc trận đấu!"
Ma Đa cảm giác nguy cơ ngày càng trầm trọng, hắn hiểu được cơ hội đả bại thiếu niên này chỉ có hiện tại, chỉ cần đánh hắn xuống lôi đài. Nếu lại cho đối phương 1 năm nữa, hắn khẳng định không còn là đối thủ, hiện tại là thời khắc duy nhất. Hắn nhất định phải nắm chắc.
Bá Nạp Đốn cần, không phải ở trận đấu, mà là chiến đấu, không phải thắng bại, mà là sinh tử, Ma Đa rõ ràng vị trí của mình.
Cùng lúc đó, nổ vang một tiếng, hơi lạnh thấu xương ập vào mặt, 12 viên băng cầu theo toàn phương vị phóng đến, ở trên còn có 12 con viêm báo đứng như hổ rình mồi, vừa tiến lại gần, viêm báo như ma thú có linh tính, đều nhảy lên, tản ra tám hướng, rất nhanh vây kín, phối hợp với băng cầu không để sót một kẽ hở, cùng lúc đánh tới Ma Đa.
Hơi thở nóng lạnh cùng thời gian theo thế công bay tới. 12 con rắn nước to lớn bốc lên trên đỉnh đầu, lấy góc độ cực kỳ xảo phối hợp bên dưới cùng lao xuống.
Viêm báo, Thủy thương xà kích, Băng chi bào hao.
"36 thủy hỏa ma pháp liên phát? Đáng chết, hắn thật sự ngày càng quá đáng, cho dù là ma pháp cấp thấp cũng không nên có tốc độ như vậy, tốc độ thi pháp loại này ngay cả viện trưởng An Kiệt La cũng làm không được!" Trong lòng chấn động mạnh, Ma Đa càng đánh càng sợ.
"Aa..a!" Ma Đa quát lên một tiếng lớn, đấu khí lôi cuồng bạo khởi, ma binh Kinh Lôi hào quang đại phóng, nhanh như chớp phóng ra bốn phía hơn 30 kiếm, hơn 30 kiếm quang mang ánh vàng bắn ra, kiếm thế sắc bén, uy lực cường đại, lập tức toàn hóa giải toàn bộ ma pháp xung quanh.
Xoát xoát xoát......
Lại trảm ra 20 kiếm, 20 kiếm quang hình bán nguyệt bắn ra, một đường chém tới Dịch Vân. Ma Đa dùng tốc độ nhanh nhất, như đạn pháo theo sát kiếm quang lao tới. Hắn trầm lặng tích tụ đấu khí, thân ảnh đối phương ngày càng gần, hắn đã định liều lĩnh, dùng thời gian nhanh nhất phân thắng bại.
Kiếm quang ào ạt, trong nháy mắt phóng tới, Ma Đa khai triển toàn lực, hắn quyết ý phân ra thắng bại, Dịch Vân cũng rõ ràng cảm nhận thấy điều đó, vẫn giữ bình tĩnh, đúng lúc này, hắn lại bóp nát một khối Xích luyện hỏa tinh và Băng phách vân miễu, thủy hỏa ma lực lập tức hồi phục.
Hai tay giơ ra trước, bàn tay khẽ động, 60 đạo ma pháp hỏa hệ phóng ra, hỏa diễm mỏng như tơ, áp lực lại cực mạnh, nhiệt độ kịch liệt đề thăng, không gian bốn phía vặn vẹo, hiện ra vết nứt chân không bàng bạc.
Xoát xoát xoát......
Cùng thời gian, kiếm quang oanh tới bị chiết xạ bay xéo đi, sượt qua người Dịch Vân, thế công nháy mắt bị phá, ngay sau đó, Ma Đa phóng tới.
"Sớm biết công kích từ xa không làm gì được ngươi, muốn thắng phải gần người, ma pháp sư như ngươi thật khó chơi, chênh lệch hai giai vị lại còn phát ra uy lực như thế, kinh nghiệm chiến đấu khó lường, đối thủ đáng sợ!" Trong lúc suy nghĩ, Ma Đa không chút chậm trễ, chém một kiếm phá tan khoảng chân không, nhảy tới Dịch Vân.
Trận chiến khó khăn thế này là lần đầu tiên hắn gặp trong Ma Đấu đại hội. Trên khán đài, Mặc Tây nhìn xuống sàn đấu, thần tình hoảng sợ: "Ngay cả Cương luyện lôi tinh Ma Đa cũng lấy ra, hắn là người mạnh nhất đại hội, thực lực gần tới Thất Tinh lĩnh vực, đối mặt với đối thủ chưa tới cao giai còn phải chật vật cỡ đó, quá mức đáng sợ!"
Bá Nạp Đốn sắc mặt xanh mét, trầm giọng nói: "Tên thiếu niên kia quả khó xơi! Trước dựa vào thực lực trung giai một đường đánh vào chung kết, hiện tại tăng lên một giai, trận đấu vốn nắm chắc cũng vì vậy mà phát sinh ngoài ý muốn." May mà trước đó đã chuẩn bị sung túc, thánh vật tổ truyền, thần binh gia tộc, Ma Đa vẫn yên ổn chiếm thượng phong.
"Huống chi, hắn còn có chiêu chưa xài, nội tình bảo đảm, kết quả sẽ không thay đổi! Đó là kết quả chắc chắn hắn phải đạt được, thắng lợi hoặc là một thi thể, không còn đường khác!"
Trầm mặc một hồi, Mặc Tây nói: "Phụ thân, thật sự cần phải như vậy sao? Trước ta có nói với hắn đây chỉ là việc nhỏ, cùng lắm ngày sau đến cửa bồi tội, về sau còn có cơ hội hợp tác, nếu thật sự giết hắn thì mối quan hệ với Mễ Nặc này, ta chỉ sợ … tộc ta sau này … hậu hoạn vô cùng!"
Dừng một hồi, Mặc Tây nhẹ giọng nói: "Trận đấu vẫn chưa kết thúc, hiện tại thay đổi tâm ý còn kịp!"
"Đã muộn, việc này phải làm!" Bá Nạp Đốn lắc đầu kiên quyết.
Một phen nói chuyện với thiếu niên kia, nhìn vẻ kiên quyết trong mắt hắn khiến Bá Nạp Đốn kinh hãi, Bá Nạp Đốn rõ ràng quan hệ song phương dĩ nhiên hoàn toàn quyết liệt, không còn đường thay đổi.
Ngoài ra, có một chuyện làm cho hắn hoàn toàn nghĩ không ra, thái độ thiếu niên kia quay ngược như trở cờ, hận ý trong con ngươi làm như muốn một phát chém chết Mặc Tây, hai người bọn họ nhất định lần đầu tiên gặp mặt, làm sao để cho hắn có thái độ biến hóa kịch liệt như thế? Vì sao? Chỉ vì một câu của Mặc Tây lúc đó?
Không có khả năng!
Hai lần gặp, thiếu niên cho hắn cảm giác là tự tin, phóng khoáng, kiên định, hắn có lý tưởng và phẩm cách như các đệ tử trong đại gia tộc, tất cả biểu hiện trên người thiếu niên tuyệt không phải là người lòng dạ hẹp hòi, Bá Nạp Đốn rất biết nhìn người.
Về phần nguyên nhân, Bá Nạp Đốn đau đầu mấy lần cũng nghĩ không ra, nhân tài quỷ kiệt tư chất vạn năm có một không nên có lý do cừu hận gia tộc mình mới đúng, lão bất đắc dĩ.
Kết luận duy nhất là hận ý sinh ra từ lợi ích gia tộc, lão thừa dịp thiếu niên còn chưa có cường đại, giết hắn, đây là kết luận của Bá Nạp Đốn, hết thảy đều chỉ vì gia tộc Lam Duy Nhĩ.
Ầm ầm choang!
10 cái ma thuẫn hiện ra che trước mặt Ma Đa, vây kín bốn phương tám hướng, tường lửa, tường băng phòng ngự cấp sáu sao. Uy lực băng hỏa giao thoa mạnh mẽ khiến Ma Đa vội vàng ngừng lại. Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
|
/394
|

