La Tạp bực mình vô cùng, hắn không nghĩ tới mục đích lần tới này lại kích phát ý chí chiến đấu của Dịch Vân. Kết quả như thế trước đó tuyệt không dự đoán được.
"Tâm vững như bàn thạch, ý chí không thể dao động, tư chất trên người hắn hiển lộ ra không thể nghi ngờ hắn là đệ tử xuất sắc nhất mà ta đã dạy!"
Tạp La Tạp nghĩ vậy, tuy rằng lo lắng Dịch Vân có thể làm ra chuyện không thể bù đắp được nhưng đây không phải hắn có thể quản. Lời nên nói đều đã nói, hiện tại hắn cũng chỉ lẳng lặng nhìn trận đấu sắp tới, đợi xem tình hình phát triển ra sao.
"Tạp La Tạp tiên sinh đi rồi, các ngươi lần này nói chuyện khoái trá nha?" Mễ Nặc đi vào phòng, cười hỏi.
Gật nhẹ đầu, Dịch Vân cười nói: "Ờ, thật cao hứng khi thấy Tạp La Tạp lão sư, đa tạ viện trưởng!"
Đi theo Mễ Nặc vào còn có Ca Đức phó viện trưởng và Anna.
Ngồi xuống cạnh Dịch Vân, Mễ Nặc nói: "Có liên quan đến trận chung kết hai ngày sau, ta cùng phó viện trưởng đã bàn qua với Anna, theo lệ thường nếu hai người các ngươi có chạm trán thì chỉ xuất ra 5 thành lực ứng chiến, nhiều nhất là bảy thành, là để bảo tồn chiến lực cho sau này, ứng phó tới vòng chung kết!"
Dịch Vân ngạc nhiên: "Lệ thường? Không vượt qua bảy thành? Học viện có quy định này sao?"
Ca Đức giải thích: "Không chỉ Thiên Phong học viện ta, mà tất cả các cao đẳng học viện đều có quy định bất thành văn này, Ma Đấu đại hội không chỉ là vinh dự một người mà còn danh dự bài danh của học viện. Hai tên đệ tử gặp nhau đương nhiên sinh ra quy tắc mới.
"Thành tích lần này cơ bản đã có thể khẳng định, chính là gia tộc Lam Duy Nhĩ – Ma Đa đứng đầu, mà ngươi cùng Anna phân ra hạng hai và ba, cũng chỉ xem rút thăm thế nào, nói đến đó, chính là vận khí của các ngươi, đối với học viện chúng ta thì không khác nhau mấy."
Anna lúc này mới đến gần, cười nói: "Tóm lại chính là như vậy, ta thật sự không muốn đánh với ngươi, chỉ là một nửa là phải gặp rồi. Nếu thật sự đánh nhau xuất ra 5 thành lực, ờ, như vậy đi, chúng ta trước tiên nói cho tốt, cao nhất xuất ra 6 thành lực so sánh, đánh cho tận hứng. Lại không thương đến hòa khí đồng học, được không?"
Anna nói xong chìa cánh tay mềm mại ra, chờ Dịch Vân đáp lại.
"Ta không đồng ý!" lắc lắc đầu, ngoài dự liệu ba người Dịch Vân nói: "Bất kể trận đấu tiếp theo là ai, ta đều xuất toàn lực ứng chiến!"
Lời này làm cho ba người toàn bộ ngây ngẩn.
Mễ Nặc nhìn Dịch Vân không nói, Ca Đức biểu tình hờn giận, nói trước: "Dịch Vân, ngươi tại sao lại nói vậy? Trận đấu cùng học viện, vốn là chung một tổ, giảm bớt tiêu hao, đề cao chiến lực cạnh tranh với học viện khác, đây là thường lệ tồn tại ngay từ đầu đại hội. Ngươi nghĩ muốn phá hư quy củ này hả?"
Quét mắt qua ba người, cuối cùng dừng lại trên người Ca Đức, Dịch Vân đáp: "Phó viện trưởng, ta cũng không muốn phá bỏ cái lệ này, chỉ là ta một đường đi tới, mặc kệ là trận nào đều xuất toàn lực ra đánh, mục tiêu chỉ có một, chính là thắng lợi cuối cùng."
"Nguyên tắc này đối với ai đều giống nhau, Ma Đa hay Anna đều thế, tuyệt không thay đổi!"
Anna nghe vậy kinh ngạc nói: "Đây là có ý tứ gì? Cho dù chống lại Ma Đa ngươi cũng có tin tưởng chiến thắng hắn sao?"
"Không biết!" Dịch Vân thản nhiên nói: "Chỉ là, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó, mặc kệ là ai, lên tràng đấu gặp ta đều thế. Mục tiêu của ta vĩnh viễn chỉ có một, giành lấy ngôi quán quân, dù là đồng học hay kẻ khác, cho nên xin các ngươi thứ lỗi, lệ thường này không cần nhắc lại."
Dịch Vân trả lời dứt khoát, tâm ý đã định, Ca Đức cùng Anna ngơ ngác, mà Mễ Nặc lại bình tĩnh thần kỳ, hắn đúng là ngoài ý muốn, nhưng lại tự hào, đây mới là học sinh của hắn nha, tâm ngoan thủ lạt, vững vàng như sắt đá. Tuyệt không tiếp thụ quy tắc nào, một tên đệ tử làm cho hắn kiêu ngạo, ngạc nhiên mãi không thôi.
Hai ngày sau, Kỳ Võ Ma Đấu đại hội lần thứ 13, trận chung kết bắt đầu.
Trước trận đấu hai khắc, người xem liền yên vị tại chỗ, không còn chỗ trống, hôm nay an này một khoảng không gian lớn, hai người đối chiến thực tế chỉ có đánh một trận, lại là bọn họ rất chờ mong, kỳ vọng cực cao không phải Ma Đa, lại càng không phải Anna, mà là thiếu niên tóc đen luôn ngoài dự liệu kia, hắn là điểm sáng lớn nhất ở đây.
Từ khi bắt đầu vòng trăm cường, hắn liên tục phá vỡ dự đoán của tất cả mọi người, đầu tiên là vận may cao độ, sau là thực lực mọi người công nhận, "hành hung" Phụ Á, chiến bại Cổ Lan, khinh bạc Mễ Mễ Lộ, những giấc mơ đẹp của nam nhân đều nằm trên người hắn, nhóm nữ tính tuy đều hận hắn nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng không thể phủ nhận, ấn tượng về hắn khắc sâu vô cùng, ngay cả nằm mơ đều mắng hắn, loại in sâu này theo cách nói của Môn La chính là bổn sự.
Bọn họ chờ mong trận đấu có hắn, mặc kệ là thắng hay không, người ủng hộ hắn trên khán đài luôn hơn một nửa.
Nhìn khán giả nhiệt tình, Anna đi đến bên người Dịch Vân nói: "Nghi thức rút thăm bắt đầu rồi, không biết là an bài loại gì đây, nếu thật sự gặp ngươi ta nhất định sẽ đánh toàn lực, ngươi không nên làm ta thất vọng nha!"
Khóe miệng khẽ nhếch, Dịch Vân thản nhiên cười nói: "Đây là đương nhiên! Ta sớm muốn kiến thức thực lực học tỷ, trước kia vốn không có tin tưởng. Hiện tại phải đánh một trận thống khoái, nếu thật sự giáp mặt, mời ngàn vạn lần không nên khách khí.
Anna ngốc ra trừng mắt nhìn Dịch Vân, khí khí y như hai ngày trước ở trong phòng viện trưởng, tự tin mười phần, rõ ràng tuổi tác còn ít hơn mình, lại làm cho mình có cảm giác run sợ, ngôn từ khí thế sắc bén làm cho nàng phát run. Bỗng nhiên nàng phát giác trong lòng nàng hắn đã đứng trên cùng một độ cao, thế nhưng nàng lại phải ngước lên nhìn hắn.
Chỗ cao nhất khu khách quý, bỗng nhiên xuất hiện một gian phòng được dựng từ đá đen, bịt kín lô ghế, so với kiến trúc bốn phía không hề ăn khớp, kiến trúc kỳ lạ nhưng không ai dám nhiều lời. Bởi đó là do Tạp Lỗ Tư yêu cầu tạo ra nơi đó.
Trong lô ghế đó, hai tấm da rồng trải trên ghế, ngoại trừ Tạp Lỗ Tư còn có một lão giả áo bào đen.
"Tạp Lỗ Tư, gần 500 năm không gặp, ngươi như thế nào còn chưa có chết hả?" Bạn đang đọc chuyện tại
"Tâm vững như bàn thạch, ý chí không thể dao động, tư chất trên người hắn hiển lộ ra không thể nghi ngờ hắn là đệ tử xuất sắc nhất mà ta đã dạy!"
Tạp La Tạp nghĩ vậy, tuy rằng lo lắng Dịch Vân có thể làm ra chuyện không thể bù đắp được nhưng đây không phải hắn có thể quản. Lời nên nói đều đã nói, hiện tại hắn cũng chỉ lẳng lặng nhìn trận đấu sắp tới, đợi xem tình hình phát triển ra sao.
"Tạp La Tạp tiên sinh đi rồi, các ngươi lần này nói chuyện khoái trá nha?" Mễ Nặc đi vào phòng, cười hỏi.
Gật nhẹ đầu, Dịch Vân cười nói: "Ờ, thật cao hứng khi thấy Tạp La Tạp lão sư, đa tạ viện trưởng!"
Đi theo Mễ Nặc vào còn có Ca Đức phó viện trưởng và Anna.
Ngồi xuống cạnh Dịch Vân, Mễ Nặc nói: "Có liên quan đến trận chung kết hai ngày sau, ta cùng phó viện trưởng đã bàn qua với Anna, theo lệ thường nếu hai người các ngươi có chạm trán thì chỉ xuất ra 5 thành lực ứng chiến, nhiều nhất là bảy thành, là để bảo tồn chiến lực cho sau này, ứng phó tới vòng chung kết!"
Dịch Vân ngạc nhiên: "Lệ thường? Không vượt qua bảy thành? Học viện có quy định này sao?"
Ca Đức giải thích: "Không chỉ Thiên Phong học viện ta, mà tất cả các cao đẳng học viện đều có quy định bất thành văn này, Ma Đấu đại hội không chỉ là vinh dự một người mà còn danh dự bài danh của học viện. Hai tên đệ tử gặp nhau đương nhiên sinh ra quy tắc mới.
"Thành tích lần này cơ bản đã có thể khẳng định, chính là gia tộc Lam Duy Nhĩ – Ma Đa đứng đầu, mà ngươi cùng Anna phân ra hạng hai và ba, cũng chỉ xem rút thăm thế nào, nói đến đó, chính là vận khí của các ngươi, đối với học viện chúng ta thì không khác nhau mấy."
Anna lúc này mới đến gần, cười nói: "Tóm lại chính là như vậy, ta thật sự không muốn đánh với ngươi, chỉ là một nửa là phải gặp rồi. Nếu thật sự đánh nhau xuất ra 5 thành lực, ờ, như vậy đi, chúng ta trước tiên nói cho tốt, cao nhất xuất ra 6 thành lực so sánh, đánh cho tận hứng. Lại không thương đến hòa khí đồng học, được không?"
Anna nói xong chìa cánh tay mềm mại ra, chờ Dịch Vân đáp lại.
"Ta không đồng ý!" lắc lắc đầu, ngoài dự liệu ba người Dịch Vân nói: "Bất kể trận đấu tiếp theo là ai, ta đều xuất toàn lực ứng chiến!"
Lời này làm cho ba người toàn bộ ngây ngẩn.
Mễ Nặc nhìn Dịch Vân không nói, Ca Đức biểu tình hờn giận, nói trước: "Dịch Vân, ngươi tại sao lại nói vậy? Trận đấu cùng học viện, vốn là chung một tổ, giảm bớt tiêu hao, đề cao chiến lực cạnh tranh với học viện khác, đây là thường lệ tồn tại ngay từ đầu đại hội. Ngươi nghĩ muốn phá hư quy củ này hả?"
Quét mắt qua ba người, cuối cùng dừng lại trên người Ca Đức, Dịch Vân đáp: "Phó viện trưởng, ta cũng không muốn phá bỏ cái lệ này, chỉ là ta một đường đi tới, mặc kệ là trận nào đều xuất toàn lực ra đánh, mục tiêu chỉ có một, chính là thắng lợi cuối cùng."
"Nguyên tắc này đối với ai đều giống nhau, Ma Đa hay Anna đều thế, tuyệt không thay đổi!"
Anna nghe vậy kinh ngạc nói: "Đây là có ý tứ gì? Cho dù chống lại Ma Đa ngươi cũng có tin tưởng chiến thắng hắn sao?"
"Không biết!" Dịch Vân thản nhiên nói: "Chỉ là, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó, mặc kệ là ai, lên tràng đấu gặp ta đều thế. Mục tiêu của ta vĩnh viễn chỉ có một, giành lấy ngôi quán quân, dù là đồng học hay kẻ khác, cho nên xin các ngươi thứ lỗi, lệ thường này không cần nhắc lại."
Dịch Vân trả lời dứt khoát, tâm ý đã định, Ca Đức cùng Anna ngơ ngác, mà Mễ Nặc lại bình tĩnh thần kỳ, hắn đúng là ngoài ý muốn, nhưng lại tự hào, đây mới là học sinh của hắn nha, tâm ngoan thủ lạt, vững vàng như sắt đá. Tuyệt không tiếp thụ quy tắc nào, một tên đệ tử làm cho hắn kiêu ngạo, ngạc nhiên mãi không thôi.
Hai ngày sau, Kỳ Võ Ma Đấu đại hội lần thứ 13, trận chung kết bắt đầu.
Trước trận đấu hai khắc, người xem liền yên vị tại chỗ, không còn chỗ trống, hôm nay an này một khoảng không gian lớn, hai người đối chiến thực tế chỉ có đánh một trận, lại là bọn họ rất chờ mong, kỳ vọng cực cao không phải Ma Đa, lại càng không phải Anna, mà là thiếu niên tóc đen luôn ngoài dự liệu kia, hắn là điểm sáng lớn nhất ở đây.
Từ khi bắt đầu vòng trăm cường, hắn liên tục phá vỡ dự đoán của tất cả mọi người, đầu tiên là vận may cao độ, sau là thực lực mọi người công nhận, "hành hung" Phụ Á, chiến bại Cổ Lan, khinh bạc Mễ Mễ Lộ, những giấc mơ đẹp của nam nhân đều nằm trên người hắn, nhóm nữ tính tuy đều hận hắn nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng không thể phủ nhận, ấn tượng về hắn khắc sâu vô cùng, ngay cả nằm mơ đều mắng hắn, loại in sâu này theo cách nói của Môn La chính là bổn sự.
Bọn họ chờ mong trận đấu có hắn, mặc kệ là thắng hay không, người ủng hộ hắn trên khán đài luôn hơn một nửa.
Nhìn khán giả nhiệt tình, Anna đi đến bên người Dịch Vân nói: "Nghi thức rút thăm bắt đầu rồi, không biết là an bài loại gì đây, nếu thật sự gặp ngươi ta nhất định sẽ đánh toàn lực, ngươi không nên làm ta thất vọng nha!"
Khóe miệng khẽ nhếch, Dịch Vân thản nhiên cười nói: "Đây là đương nhiên! Ta sớm muốn kiến thức thực lực học tỷ, trước kia vốn không có tin tưởng. Hiện tại phải đánh một trận thống khoái, nếu thật sự giáp mặt, mời ngàn vạn lần không nên khách khí.
Anna ngốc ra trừng mắt nhìn Dịch Vân, khí khí y như hai ngày trước ở trong phòng viện trưởng, tự tin mười phần, rõ ràng tuổi tác còn ít hơn mình, lại làm cho mình có cảm giác run sợ, ngôn từ khí thế sắc bén làm cho nàng phát run. Bỗng nhiên nàng phát giác trong lòng nàng hắn đã đứng trên cùng một độ cao, thế nhưng nàng lại phải ngước lên nhìn hắn.
Chỗ cao nhất khu khách quý, bỗng nhiên xuất hiện một gian phòng được dựng từ đá đen, bịt kín lô ghế, so với kiến trúc bốn phía không hề ăn khớp, kiến trúc kỳ lạ nhưng không ai dám nhiều lời. Bởi đó là do Tạp Lỗ Tư yêu cầu tạo ra nơi đó.
Trong lô ghế đó, hai tấm da rồng trải trên ghế, ngoại trừ Tạp Lỗ Tư còn có một lão giả áo bào đen.
"Tạp Lỗ Tư, gần 500 năm không gặp, ngươi như thế nào còn chưa có chết hả?" Bạn đang đọc chuyện tại
|
/394
|

