Từ sau khi nhìn ra Khiết Tây Tạp đúng là sử dụng bí pháp cấm kỵ của Hắc Ám hệ "Tử hồn diệt linh" thì Dịch Vân hoàn toàn bỏ qua ý niệm tiến công mà lấy tốc độ nhanh nhất của mình bay ngược ra bên ngoài. Tiếng cười khàn khàn đầy khoái ý trước khi chết của Khiết Tây Tạp vẫn còn ở bên tai thì tiếng nổ mạnh kịch liệt cũng đã truyền đến.
"Trời ạ! Đúng là uy lực của thất tinh cấp bậc. Lấy thực lực lục tinh trước mắt cảu ngươi nếu bị dư chấn đập đến thì khẳng định ngay cả cặn bã cũng không lưu lại. Mau chạy ra khỏi phạm vi nổ mạnh! Mau a!" Môn La kinh hoàng rống to. Từ sau khi Dịch Vân thăng cấp lục tinh lĩnh vực, đây là lần đầu tiên hắn biểu hiện ra sự hoảng sợ như vậy.
Nhất thời, tất cả không khí trong khu rừng rậm này đều bị mãnh liệt khí xoáy tụ này cuốn tới điểm trung tâm, tập trung hấp thu sau đó trong nháy mắt lập tức đánh mở ra bốn phía xung quanh, giống như một tảng đá lớn rơi xuống biển tạo nên từng vòng chấn động lan ra bên ngoài. Toàn bộ cát đá dưới đất đều bay lên không trung, toàn bộ cây to trong vòng một trăm mét bị nhổ tận gốc vỡ thành phấn vụn. Ngay cả một con kiến, một gốc cỏ xanh cũng không chạy thoát khỏi kết cục thi cốt vô tồn. (Xương cốt không còn)
Dịch Vân lúc này đã đem Phần kiếp tử diễm đấu khí vận chuyển, ngay cả hô hấp cũng gạt bỏ mới có thể trong nháy mắt từ điểm trung tâm nổ mạnh Khiết Tây Tạp vọt ra bên ngoài 80 thước. Bây giờ mau lẹ như thế đã là cực hạn của hắn. Chỉ là hắn dù nhanh nhưng làm thể nào có thể so đươc với dư chấn.
"Trùng kích thật mạnh mẽ. Uy áp bốn phía, không khí nóng rực tiếp xúc thân thể buốt như bị đao cắt. Lực trùng kích còn chưa thực sự đánh tới đã có uy thế bá đạo mãnh liệt như vậy. Nếu thật sự bị chạm đến ta hẳn là bị tan xương nát thịt!" Dịch Vân cảm thấy hoảng sợ.
Dịch Vân vẫn đang chạy như điên nhưng mà sau lưng truyền đến dao động khủng bố, kình khí mãnh liệt chưa tới thì sau lưng hắn đã bị gió xoáy quét qua đến mức máu tươi đầm đìa. Một màng đại lượng máu tươi vừa phun ra đã bị nhiệt độ cực cao xung quanh đun thành khí đỏ tươi rồi tiêu tán.
"Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không thể không chết. Không được! Liều mạng!"
Dịch Vân cắn chặt hàm răng, đại lượng đấu khí trong cơ thể toàn bộ mãnh liệt rót vào thanh tam phẩm ma binh trên tay. Chỉ thoáng chốc thanh ma binh trên tay quang mang hỏa hồng đại thịnh, giống như một mặt trời thứ hai vừa mới dâng lên khỏi mặt đất. Đây chính là thức mở đầu của Luyện kiếm quỷ ngục, kiếm kỹ đứng đầu của Tư Đạt Đặc bộ tộc.
"Luyện kiếm quỷ ngục?" Môn La thấy thể liền hoảng loạn rống to: "Mau dừng lại! Ngươi làm như thế sẽ chỉ khiến bản thân bị chết nhanh hơn mà thôi! Mau dừng lại!"
Dịch Vân nghe thanh âm rung động liền lập tức ngừng đấu khí đang điên cuồng quán thấu vào ma binh. Hỏa hồng hào quang đang chói lọi như mặt trời lập tức ảm đạm. Dịch Vân lại một lần nữa chạy như điên.
Lúc này, tiếng mắng chửi của Môn La truyền đến: "Ngươi ngốc a! Trận dư chấn này có uy lực cỡ Thất tinh lĩnh vực. Mà Luyện kiếm quỷ ngục chính là thất tinh kiếm kỹ. Lấy cường độ thân thể chỉ có lục tinh trung giai của ngươi bây giờ, nếu ngươi mạnh mẽ sử dụng kiếm kỹ để ngăn cản Tử hồn diệt linh, đến lúc đó ngươi sẽ bị kẹp ở giữa hai cỗ năng lượng cấp bậc thất tinh. Như vậy ngươi còn có thể sống được sao? Chỉ cần hai cỗ lực đạo đụng vào nhau, căn bản là không cần chờ đến lúc phân ra thắng bạo thì ngươi đã bị ép thành thịt nát, chết còn thảm hại hơn. Hiểu chưa? Vì vậy chạy mau lên. Hiện tại điều duy nhất ngươi có thể làm chính là trốn chạy cho mau a!"
Dịch Vân nghe xong, mồ hôi lạnh đã chảy đầy toàn thân. Nếu không có Môn La lên tiếng ngăn lại thì hiện tại hắn sẽ không hề giữ lại mà đem thi triển ra Luyện kiếm quỷ ngục. Nếu thật sự là như vậy… Nghĩ đến đây hắn không dám tiếp tục suy nghĩ tiếp, chỉ dùng toàn bộ khí lực để chạy như điên về phía trước. Hắn biết sống chết chỉ vẻn vẹn ở giữa một đường.
"Tới rồi!" Môn La rống to. Bản thân Dịch Vân đang ở trong lúc sống chết. Lúc này hắn cấp bách như kiến bò trên chảo nóng, nhưng hết lần này tới lần khác lại không thể giúp được gì. Thật giống như hắn từng tự chế giễu hắn chính là một cái cường giả Tinh Vực yếu ớt nhất từ trước cho tới nay. Cảm thụ được uy áp của năng lực khổng lồ đang mãnh liệt đánh sâu vào phía sau lưng, Dịch Vân tự biết căn bản là không có khả năng tiếp tục tránh đi. Trong lúc nguy cấp, trong lòng hắn bỗng hiện lên một tia linh quang, buông thanh tam phẩm ma binh trên tay mặc kệ cho nó rơi xuống đất. Sau đó hai tay nâng lên vận chuyển Thủy Hỏa ma lực cùng cấp bậc cùng một lượng như nhau, hợp kích tại trước ngực.
"Ba!"
Ma lực tương khắc cùng một bậc, cùng chất lượng thủy hỏa giao nhau!
Ngay lúc đó, phạm vi một thước xung quanh Dịch vân phát sinh một cái khí tràng lấy hình tiểu cầu bao phủ xung quanh hắn. Tất cả dư chấn chạm đến khí tràng này đều bị hóa giải vô hình giống như lá nhỏ giữa sóng to trùng điệp. Tuy cảnh tượng nguy hiểm nhưng lại vẫn an toàn. "Cấm ma pháp tắc? Tiểu tử, thật sự là nhờ ngươi có thể nghĩ đến phương pháp này. Thật tốt quá!" Môn La thấy thế thở dài một hơi, chỉ là hắn cao hứng quá sớm.
Cấm ma lực vực khí tràng hình cầu mới xuất hiện không đến nửa giây thì ngay lập tức đã bị khổng lồ dư chấn ở bốn phía mãnh liệt kéo đến, đè lui đến không còn nửa thước. Qua nháy mắt toàn bộ viên cầu cũng ngay lập tức bị ép biến hình, sắp bị phá vỡ. "Tại sao lại phát sinh loại sự tình này?" Môn La kinh hãi rống to, thiếu chút nữa liền muốn khóc lên. Giờ phút này mà thiếu đi sự bảo hộ của Cấm ma lĩnh vực thì chỉ có một kết quả có khả năng xảy ra, đó là Dịch Vân chết chắc rồi!
Khiết Tây Tạp không tiếc đem bản thân bồi vào để thi triển ra cấm kị bí pháp Tử hồn diệt linh, uy lực quả thật đã đạt tới Thất tinh giai vị. Trước mắt thực lực của Dịch Vân là Lục tinh trung giai, sử dụng ra cấm ma lĩnh vực cũng chỉ chống đỡ hóa giải được ma pháp cao nhất là từ Lục tinh đỉnh phong trở xuống. Tuyệt đối chênh lệch tinh cấp, xuất hiện kết quả như vậy là điều đương nhiên.
Cảm thụ được khí tràng viên cầu bị đè ép biến hình, cấm ma lĩnh vực sẽ bị phá vỡ trong nháy mắt. Một cỗ cảm giác âm hàn cực độ, lạnh như băng bỗng dưng nảy lên toàn thân. Dịch Vân đã đoán được kết quả hắn sẽ chết!
Khóe miệng hiện lên một nụ cười khổ, trong phút chốc hồi ức như cưỡi ngựa lướt qua trong đầu. Một khu nhà tổ, một mảnh quang ảnh màu trắng Tế đàn, đó là giấc mơ vĩnh hằng trong lòng hắn. Năm ấy, hắn ba tuổi thì bị gia tộc gắn cho cái tên Phế vật. Từ đó hắn cùng mẫu thân bị Lam Duy Nhĩ gia tộc lạnh nhạt. Một gian trạch viên rách nát cùng với mẫu thân buồn bã không vui chính là toàn bộ thế giới của hắn.
Thời điểm sáu tuổi, mẫu thân đau buồn qua đời, hắn được ông ngoại Phổ Tu Tư nhận về Ái Đạt Trấn. Ở Tư Đạt Đặc trang viên nơi đó có ông ngoại, cậu mợ cùng tiểu Hán Khắc rồi một tên lão Đại thích nghe chuyện xưa đầu giường. Rốt cục hắn đã tìm được ngôi nhà đầu tiên ở kiếp này. Hắn nguyện ý vì những người này, vì cái nơi này mà dùng hết thảy mọi thứ đến thủ hộ.
Chỉ là ngay lúc đó hắn quá nhỏ tuồi còn không biết tại sao khi con người sống, sung sướng hiện ra rồi lại biến mất, đi rất nhanh chóng. Cuối cùng ba năm thời gian đẹp nhất kia trở thành hồi ức đẹp nhất trong cuộc đời hắn.
Sau ngày nào đó, hắn bỏ qua dòng họ vốn có, chỉ có một cái mục tiêu duy nhất là hoàn thành mục tiêu báo thù sau đó phục hưng Tư Đạt Đặc gia tộc.
Sau đó, hắn bắt đầu lưu lạc.
Đầu tiên là Đa Ni Tạp học viện. Ở nơi đó hắn gặp một số người, đụng tới một số việc. Trải qua những ngày bình tĩnh như mặt nước êm. Sau đó rời đi không có một tia tưởng niệm.
Sau đó lại đến Thiên Phong thành cùng Thiên Phong học viện, đồng dạng là một số người một số việc. Hắn kiến thức đến những cường giả trên đại lục Mễ Nặc, Bối Lợi Mỗ, Tạp Lỗ Tư. Nhìn bọn hắn rồi ngẫm lại bản thân, hắn cảm thấy chính mình có cơ hội đứng trên một cái võ đài đồng dạng với bọn họ.
Hắn hy vọng như thế!
Một từ thích hợp nhất để hình dung chính là: Hy vọng đẹp. Người khác khiêu chiến với Thần, hắn chỉ muốn khiêu chiến với chính bản thân hắn.
Ở trên lôi đài ngày đó, hoàn toàn đánh bại Phụ Á, hắn cảm thấy được tự hào. "Cuối cùng ta đã không còn là phế vật của ngày xưa." Trong giây phút đó hắn tự nhủ với chính mình như vậy.
Từ trước đến nay, thế gian chỉ nhìn kết quả mà không hỏi quá trình. Kết quả thật sự để hắn có thể tự hào nói với chính mình như vậy. Những lời này hắn đợi chờ khổ sở mười bốn năm cuối cùng cũng có thể nói ra miệng.
Cuối cùng hắn cũng có thể chứng minh sự hiện hữu của mình! Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
"Trời ạ! Đúng là uy lực của thất tinh cấp bậc. Lấy thực lực lục tinh trước mắt cảu ngươi nếu bị dư chấn đập đến thì khẳng định ngay cả cặn bã cũng không lưu lại. Mau chạy ra khỏi phạm vi nổ mạnh! Mau a!" Môn La kinh hoàng rống to. Từ sau khi Dịch Vân thăng cấp lục tinh lĩnh vực, đây là lần đầu tiên hắn biểu hiện ra sự hoảng sợ như vậy.
Nhất thời, tất cả không khí trong khu rừng rậm này đều bị mãnh liệt khí xoáy tụ này cuốn tới điểm trung tâm, tập trung hấp thu sau đó trong nháy mắt lập tức đánh mở ra bốn phía xung quanh, giống như một tảng đá lớn rơi xuống biển tạo nên từng vòng chấn động lan ra bên ngoài. Toàn bộ cát đá dưới đất đều bay lên không trung, toàn bộ cây to trong vòng một trăm mét bị nhổ tận gốc vỡ thành phấn vụn. Ngay cả một con kiến, một gốc cỏ xanh cũng không chạy thoát khỏi kết cục thi cốt vô tồn. (Xương cốt không còn)
Dịch Vân lúc này đã đem Phần kiếp tử diễm đấu khí vận chuyển, ngay cả hô hấp cũng gạt bỏ mới có thể trong nháy mắt từ điểm trung tâm nổ mạnh Khiết Tây Tạp vọt ra bên ngoài 80 thước. Bây giờ mau lẹ như thế đã là cực hạn của hắn. Chỉ là hắn dù nhanh nhưng làm thể nào có thể so đươc với dư chấn.
"Trùng kích thật mạnh mẽ. Uy áp bốn phía, không khí nóng rực tiếp xúc thân thể buốt như bị đao cắt. Lực trùng kích còn chưa thực sự đánh tới đã có uy thế bá đạo mãnh liệt như vậy. Nếu thật sự bị chạm đến ta hẳn là bị tan xương nát thịt!" Dịch Vân cảm thấy hoảng sợ.
Dịch Vân vẫn đang chạy như điên nhưng mà sau lưng truyền đến dao động khủng bố, kình khí mãnh liệt chưa tới thì sau lưng hắn đã bị gió xoáy quét qua đến mức máu tươi đầm đìa. Một màng đại lượng máu tươi vừa phun ra đã bị nhiệt độ cực cao xung quanh đun thành khí đỏ tươi rồi tiêu tán.
"Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không thể không chết. Không được! Liều mạng!"
Dịch Vân cắn chặt hàm răng, đại lượng đấu khí trong cơ thể toàn bộ mãnh liệt rót vào thanh tam phẩm ma binh trên tay. Chỉ thoáng chốc thanh ma binh trên tay quang mang hỏa hồng đại thịnh, giống như một mặt trời thứ hai vừa mới dâng lên khỏi mặt đất. Đây chính là thức mở đầu của Luyện kiếm quỷ ngục, kiếm kỹ đứng đầu của Tư Đạt Đặc bộ tộc.
"Luyện kiếm quỷ ngục?" Môn La thấy thể liền hoảng loạn rống to: "Mau dừng lại! Ngươi làm như thế sẽ chỉ khiến bản thân bị chết nhanh hơn mà thôi! Mau dừng lại!"
Dịch Vân nghe thanh âm rung động liền lập tức ngừng đấu khí đang điên cuồng quán thấu vào ma binh. Hỏa hồng hào quang đang chói lọi như mặt trời lập tức ảm đạm. Dịch Vân lại một lần nữa chạy như điên.
Lúc này, tiếng mắng chửi của Môn La truyền đến: "Ngươi ngốc a! Trận dư chấn này có uy lực cỡ Thất tinh lĩnh vực. Mà Luyện kiếm quỷ ngục chính là thất tinh kiếm kỹ. Lấy cường độ thân thể chỉ có lục tinh trung giai của ngươi bây giờ, nếu ngươi mạnh mẽ sử dụng kiếm kỹ để ngăn cản Tử hồn diệt linh, đến lúc đó ngươi sẽ bị kẹp ở giữa hai cỗ năng lượng cấp bậc thất tinh. Như vậy ngươi còn có thể sống được sao? Chỉ cần hai cỗ lực đạo đụng vào nhau, căn bản là không cần chờ đến lúc phân ra thắng bạo thì ngươi đã bị ép thành thịt nát, chết còn thảm hại hơn. Hiểu chưa? Vì vậy chạy mau lên. Hiện tại điều duy nhất ngươi có thể làm chính là trốn chạy cho mau a!"
Dịch Vân nghe xong, mồ hôi lạnh đã chảy đầy toàn thân. Nếu không có Môn La lên tiếng ngăn lại thì hiện tại hắn sẽ không hề giữ lại mà đem thi triển ra Luyện kiếm quỷ ngục. Nếu thật sự là như vậy… Nghĩ đến đây hắn không dám tiếp tục suy nghĩ tiếp, chỉ dùng toàn bộ khí lực để chạy như điên về phía trước. Hắn biết sống chết chỉ vẻn vẹn ở giữa một đường.
"Tới rồi!" Môn La rống to. Bản thân Dịch Vân đang ở trong lúc sống chết. Lúc này hắn cấp bách như kiến bò trên chảo nóng, nhưng hết lần này tới lần khác lại không thể giúp được gì. Thật giống như hắn từng tự chế giễu hắn chính là một cái cường giả Tinh Vực yếu ớt nhất từ trước cho tới nay. Cảm thụ được uy áp của năng lực khổng lồ đang mãnh liệt đánh sâu vào phía sau lưng, Dịch Vân tự biết căn bản là không có khả năng tiếp tục tránh đi. Trong lúc nguy cấp, trong lòng hắn bỗng hiện lên một tia linh quang, buông thanh tam phẩm ma binh trên tay mặc kệ cho nó rơi xuống đất. Sau đó hai tay nâng lên vận chuyển Thủy Hỏa ma lực cùng cấp bậc cùng một lượng như nhau, hợp kích tại trước ngực.
"Ba!"
Ma lực tương khắc cùng một bậc, cùng chất lượng thủy hỏa giao nhau!
Ngay lúc đó, phạm vi một thước xung quanh Dịch vân phát sinh một cái khí tràng lấy hình tiểu cầu bao phủ xung quanh hắn. Tất cả dư chấn chạm đến khí tràng này đều bị hóa giải vô hình giống như lá nhỏ giữa sóng to trùng điệp. Tuy cảnh tượng nguy hiểm nhưng lại vẫn an toàn. "Cấm ma pháp tắc? Tiểu tử, thật sự là nhờ ngươi có thể nghĩ đến phương pháp này. Thật tốt quá!" Môn La thấy thế thở dài một hơi, chỉ là hắn cao hứng quá sớm.
Cấm ma lực vực khí tràng hình cầu mới xuất hiện không đến nửa giây thì ngay lập tức đã bị khổng lồ dư chấn ở bốn phía mãnh liệt kéo đến, đè lui đến không còn nửa thước. Qua nháy mắt toàn bộ viên cầu cũng ngay lập tức bị ép biến hình, sắp bị phá vỡ. "Tại sao lại phát sinh loại sự tình này?" Môn La kinh hãi rống to, thiếu chút nữa liền muốn khóc lên. Giờ phút này mà thiếu đi sự bảo hộ của Cấm ma lĩnh vực thì chỉ có một kết quả có khả năng xảy ra, đó là Dịch Vân chết chắc rồi!
Khiết Tây Tạp không tiếc đem bản thân bồi vào để thi triển ra cấm kị bí pháp Tử hồn diệt linh, uy lực quả thật đã đạt tới Thất tinh giai vị. Trước mắt thực lực của Dịch Vân là Lục tinh trung giai, sử dụng ra cấm ma lĩnh vực cũng chỉ chống đỡ hóa giải được ma pháp cao nhất là từ Lục tinh đỉnh phong trở xuống. Tuyệt đối chênh lệch tinh cấp, xuất hiện kết quả như vậy là điều đương nhiên.
Cảm thụ được khí tràng viên cầu bị đè ép biến hình, cấm ma lĩnh vực sẽ bị phá vỡ trong nháy mắt. Một cỗ cảm giác âm hàn cực độ, lạnh như băng bỗng dưng nảy lên toàn thân. Dịch Vân đã đoán được kết quả hắn sẽ chết!
Khóe miệng hiện lên một nụ cười khổ, trong phút chốc hồi ức như cưỡi ngựa lướt qua trong đầu. Một khu nhà tổ, một mảnh quang ảnh màu trắng Tế đàn, đó là giấc mơ vĩnh hằng trong lòng hắn. Năm ấy, hắn ba tuổi thì bị gia tộc gắn cho cái tên Phế vật. Từ đó hắn cùng mẫu thân bị Lam Duy Nhĩ gia tộc lạnh nhạt. Một gian trạch viên rách nát cùng với mẫu thân buồn bã không vui chính là toàn bộ thế giới của hắn.
Thời điểm sáu tuổi, mẫu thân đau buồn qua đời, hắn được ông ngoại Phổ Tu Tư nhận về Ái Đạt Trấn. Ở Tư Đạt Đặc trang viên nơi đó có ông ngoại, cậu mợ cùng tiểu Hán Khắc rồi một tên lão Đại thích nghe chuyện xưa đầu giường. Rốt cục hắn đã tìm được ngôi nhà đầu tiên ở kiếp này. Hắn nguyện ý vì những người này, vì cái nơi này mà dùng hết thảy mọi thứ đến thủ hộ.
Chỉ là ngay lúc đó hắn quá nhỏ tuồi còn không biết tại sao khi con người sống, sung sướng hiện ra rồi lại biến mất, đi rất nhanh chóng. Cuối cùng ba năm thời gian đẹp nhất kia trở thành hồi ức đẹp nhất trong cuộc đời hắn.
Sau ngày nào đó, hắn bỏ qua dòng họ vốn có, chỉ có một cái mục tiêu duy nhất là hoàn thành mục tiêu báo thù sau đó phục hưng Tư Đạt Đặc gia tộc.
Sau đó, hắn bắt đầu lưu lạc.
Đầu tiên là Đa Ni Tạp học viện. Ở nơi đó hắn gặp một số người, đụng tới một số việc. Trải qua những ngày bình tĩnh như mặt nước êm. Sau đó rời đi không có một tia tưởng niệm.
Sau đó lại đến Thiên Phong thành cùng Thiên Phong học viện, đồng dạng là một số người một số việc. Hắn kiến thức đến những cường giả trên đại lục Mễ Nặc, Bối Lợi Mỗ, Tạp Lỗ Tư. Nhìn bọn hắn rồi ngẫm lại bản thân, hắn cảm thấy chính mình có cơ hội đứng trên một cái võ đài đồng dạng với bọn họ.
Hắn hy vọng như thế!
Một từ thích hợp nhất để hình dung chính là: Hy vọng đẹp. Người khác khiêu chiến với Thần, hắn chỉ muốn khiêu chiến với chính bản thân hắn.
Ở trên lôi đài ngày đó, hoàn toàn đánh bại Phụ Á, hắn cảm thấy được tự hào. "Cuối cùng ta đã không còn là phế vật của ngày xưa." Trong giây phút đó hắn tự nhủ với chính mình như vậy.
Từ trước đến nay, thế gian chỉ nhìn kết quả mà không hỏi quá trình. Kết quả thật sự để hắn có thể tự hào nói với chính mình như vậy. Những lời này hắn đợi chờ khổ sở mười bốn năm cuối cùng cũng có thể nói ra miệng.
Cuối cùng hắn cũng có thể chứng minh sự hiện hữu của mình! Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
|
/394
|

