Có thể thấy á long tọa kỵ rất rộng rãi. Thân rồng dài hơn mười thước, trong bụng đặt năm mươi ghế ngồi. Điều này cho thấy một lần nó có thể chở được trên dưới năm mươi người, mà lúc này ngồi ở trong á long phi hành chỉ có hai người, một người là Dịch Vân, còn lại là người bình thường tại Thiên Phong học viện khó gặp, phó viện trưởng.
Nhìn núi cao sông dài vun vút trôi qua phía dưới, Dịch Vân lần đầu tiên thể nghiệm cảm giác sảng khoái được bay lượn giữa không trung, chỉ thấy trong lòng thoải mái, cười nói: "Hóa ra còn có loại á long này làm ma thú phi hành có thể trở thành phương tiện di chuyển, chỉ cần có nó thì làm gì có chỗ nào không đến được nhỉ? Sau này ta nhất định phải nghĩ biện pháp bắt lấy một con mới được. "
Môn La lắc đầu cười nói: "Tiểu tử, ngươi đừng tưởng bở! Như loại á long này có thể dễ dàng bay qua lãnh thổ một nước, với loại phương tiện di chuyển này khẳng định sẽ bị các đại đế quốc quản chế nghiêm ngặt. Hơn nữa, á long cũng không phải là một loại ma thú. Tuy rằng nó có thể bay trên trời, nhưng bay cao nhất cũng chỉ khoảng một hai trăm thước độ cao, không chỉ không thể bay qua núi quá cao, bản thân nó cũng không có bất kỳ lực công kích hoặc lực phòng ngự nào. Tùy tiện dùng một cái cung nỏ cùng ma pháp là có thể đánh hạ nó. Cho nên,nó chỉ được sử dụng bên trong các đế quốc. Cũng không có khả năng sử dụng trên chiến trường. Hơn nữa, nó tuyệt không có khả năng tiếp cận lãnh địa của bất kỳ ma thú nào. Chỉ cần một đầu á long tiếp cận, lập tức sẽ bị ma thú hệ phi hành cùng nhau tiến lên cắn xé. Ý thức lãnh địa của các ma thú lại rất mạnh, cho nên, loại phương tiện giao thông bằng á long này chỉ có thể sử dụng tại các địa phương an toàn, công dụng trên thực tế rất có hạn."
Tuy rằng Môn La nói không sai, thế nhưng, trên đại lục Á Long là một trong số ít dị thú phi hành có thể trở thành phương tiện giao thông, bình thường đều là do vương thất của đế quốc tập trung quản lý, tuy rằng cũng có một số đại thế gia cùng với học viện mượn dùng, nhưng mỗi lần ít nhất cũng phải trả giá trên một ngàn kim tệ, rốt cuộc là một phương tiện giao thông tương đối sang quý, dân chúng bỉnh thường căn bản dùng không nổi.
Dịch Vân hiện tại có thể được chiêu đãi trên á long tọa kỵ, hành khách cũng vẻn vẻn hai người, mà phó viện trưởng là đặc biệt cùng đi với hắn, cho thấy một chuyến phi hành này chỉ dành riêng cho hắn.
Nói cách khác, lần này vì muốn Dịch Vân đến đúng hạn thi đấu của Kỳ Vũ ma đấu đại hội, Mễ Nặc không chỉ chi ra rất nhiều tiền bạc, thêm nữa còn cử thêm một gã phó viện trưởng tới hộ tống, ân, có lẽ nói là áp giải, cử động hậu hĩ của hắn dành cho một mình Dịch Vân như vây, không chỉ làm cho toàn bộ giáo sư các môn phản đối, cũng làm cho các học viên khác lời ra tiếng vào.
Phó viện trưởng Thiên Phong học viện là Ca Đức, là một gã cường giả đạt đến cấp bậc bát tinh võ tướng, từ lúc hắn bắt đầu leo lên Á Long tọa kỵ này, từng phút từng khắc đều đặt ánh mắt trên người Dịch Vân, không ngừng liếc nhìn, chưa từng rời đi.
Dịch Vân cũng phát hiện ra ánh mắt sáng quắc của Ca Đức. Khó hiểu hỏi: "Ca Đức phó viện trưởng, ngài thế nào cứ nhìn ta như vậy, trên người ta có cái gì không đúng sao?"
Liếc nhìn Dịch Vân thật sâu, Ca Đức lắc đầu than thở: "Ta vẫn không hiểu nổi toàn bộ quyết định của Mễ Nặc viện trưởng đối với ngươi: đầu tiên là dung túng cho ngươi trốn học mà không khai trừ, lại đặc cách cho ngươi một mình tiến vào cấm địa ma trận của học viện phía sau núi tu luyện, tiếp đến lại không tiếc phá hư quy củ của học viện, phủ định danh sách người dự thi đã được ấn định từ lâu, cho phép ngươi phát động thi đấu khiêu chiến với Á Các, hiện tại lại không tiếc bỏ ra rất nhiều chi phí, thuê riêng Á Long cho ngươi đến đại hội thi đấu, một loạt cử động này, hết thảy đều đã trái với viện cửu nghiêm minh của Thiên Phong học viên ta."
"Bây giờ, từ trận thi đấu khiêu chiến đêm nay, ta đã có chút lý giải được ý nghĩ của Mễ Nặc viện trưởng. Cũng chỉ ngắn ngủi một tháng thời gian, ngươi dĩ nhiên lại có chí tiến thủ, tấn cấp từ sơ giai đạt đến trình độ lục tinh trung giai! Dạng tấn cấp nhanh như vậy... Ta đảm nhận việc giảng dạy tại Thiên Phong học viện đã hơn bốn mươi năm, cái gọi là thiên tài cũng đã gặp nhiều, nhưng không một người nào có thể giống như ngươi, thật sự là bất khả tư nghị!"
Tháng trước, trên võ trường đệ nhất hào, tại trận đấu tranh đoạt tư cách thi đấu kia, Ca Đức đã có mặt để quan khán, đối với việc Dịch Vân có thể vượt giai đả bại Á Các, hắn cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, sau một phen suy tư, chỉ cảm thấy tốc độ phóng ra ma pháp của hắn nhanh một cách bất thường, trừ điều này ra cũng không có đặc điểm nào khác, chỉ vẻn vẹn như vậy mà thôi. Có thể đánh bại Á Các mạnh hơn hắn một giai, ngoại trừ đối phương khinh địch đánh mất tiên cơ, trong đó còn có vận khí cực lớn, cũng không đem chuyện này nói ra mà để ở trong lòng. Mà hiện tại. Lại kinh sợ khi thấy Dịch Vân chỉ tốn cùng một thời gian tu luyện, có thể thuận lợi từ lục tinh lĩnh vực này, vượt lên một giai, lúc này mới cảm thấy kinh ngạc, nguyên lai là mắt mình nhìn sai, đối với tầm nhìn của của Mễ Nặc đáy lòng càng thêm bội phục.
Nguyên là, trong vòng nửa tháng chỉ dạy A Lôi Lạp tu luyện tuyệt học thủy hệ đấu khí Nhất Nhu Vân Đãng Thiên Quyết, tốc độ tu luyện của Dịch Vân cũng không chậm xuống, mỗi ngày ngoại trừ dùng đại bộ phận thời gian để đả luyện ma binh ra, hắn lại ở bên cạnh A Lôi Lạp, toàn tâm toàn ý luyện hóa đấu khí và ma lực của mình.
Từ khi hắn ly khai Cổ Đàm u cốc tới nay, trước là trải qua trận chiến thảm liệt ở Mạc Nhược Nhân thành, lấy khó khăn để rèn luyện bản thân, lại được kiến thức qua thực lực mạnh mẽ của Tạ Lỗ Tư vỗn là một cường giả tinh vực đỉnh phong, cuối cùng lại đối mặt với sự ra đi khoái hoạt không chút hối hận của Bối Lợi Mỗ.
Những việc này, mỗi một kiểu đều là một đại sự đủ để chuyển biến quỹ đạo cuộc sống của một con người, không sự kiện nào là tầm thường, tất cả đều đã khiến cho nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn hắn rung động, kích thích khát cầu (từ ghép: khát vọng -nguyện cầu, khát khao) đối với lực lượng của hắn càng ngày càng mãnh liệt.
Có thể vì sự chuyển biến gấp gáp của tâm tình, không chỉ khiến cho tốc độ tu luyện ma khí của hắn nhanh phi thường, có thể thuận lợi tiến vào lục tinh trung giai, thì ngay cả trên mặt luyện khí cũng đạt được tiến triển cực lớn.
Trong khoảng thời gian này, hắn thành công luyện tạo ra hai thanh tam phẩm trung giai ma binh, hơn nữa toàn bộ đều là những bản hoàn chỉnh không mảy mảy có chút tì vết, so với trước đây vẻn vẹn chỉ có thể rèn ra nhị phẩm đỉnh phong, luyện khí công lực đã vượt qua mảng lớn đạt tới tầm cao mới, rốt cuộc có thể bước vào cánh cửa cung điện của tam phẩm giai ma binh.
Lúc này hắn còn không biết, trong Kỳ Vũ đế quốc, cái gọi là những luyện khí thế gia được truyền thừa từ xa xưa, trăm năm qua phẩm giai ma binh cao nhất, đẳng cấp chính là tam phẩm trung giai, hơn nữa, trong cả trăm năm thời gian, cũng chỉ có một thanh phẩm giai ma binh đó xuất thế mà thôi. Ngay cả lúc trước Phổ Tu Tư phối hợp hỏa hệ phách thạch để luyện tạo ra thanh ma binh được đứng hàng thứ nhất với cái tên"Thứ thần khí", cũng chỉ miễn cưỡng đạt đến trình độ tam phẩm sơ giai. Nói cách khác, hiện tại ma binh do Dịch Vân tiện tay luyện ra, tất cả so với thanh ma binh "Thứ Thần Khí" được các thế gia trên toàn đế quốc tranh giành kia, đều là những thanh có phẩm giai cao hơn hẳn.
Đem ma binh chỉ vẻn vẹn là tam phẩm sơ giai đặt tên là "Thứ Thần Khí". Như thế, ma binh tam phẩm trung giai phẩm chất vượt qua cái gọi là "thứ thần khí" kia thì gọi là gì?
"Chân thần khí"? Vẫn còn "Chủ Thần khí" nữa sao?
Môn La nghĩ tới đây, cười ha hả trong lòng, đến khi cười đủ rồi, lúc này hắn lại như nghĩ tới cái gì, đột nhiên hỏi: "Bây giờ ngươi đã có hai thanh ma binh đẳng cấp tam phẩm giai, là định cầm đến để sử dụng trong đại hội sao? "
Lắc đầu, Dịch Vân không chút nghĩ ngợi nói: "Không phải! Đại hội lần này, ta lấy ma pháp ứng chiến là tốt rồi, trừ phi tới bước đường cùng, bằng không sẽ không nghĩ tới việc thi triển đấu khí ra, hơn nữa, cho dù thật có khi phải dùng đến ma binh, tối đa ta cũng sẽ chỉ xuất ra nhị phẩm giai đẳng cấp là được rồi. Nếu không, ma pháp binh khí trên tam phẩm giai mà hiện thế, khả năng sẽ mang đến cho ta phiền toái lớn, hai thanh tam phẩm ma binh này ta định dùng để bảo mệnh, chỉ phải dùng trên chiến trường không sống thì chết, không nhất thiết phải lấy ra tại trận đấu."
Môn La nghe vậy gật đầu. Lúc trước Dịch Vân dù chỉ hơi vận đấu khí một lần, khiến Tạp Lỗ Tư liếc mắt lập tức nhận ra, Phần Kiếp Tử Diễm đấu khí tỏa ra ánh sáng màu tím, quả thực là công pháp duy nhất trong vô số đấu khí công pháp trên đại lục, gặp qua là không thể quên nổi. Nếu Dịch Vân thi triển trước mặt nhiều người, khó bảo đảm sẽ không bị các cường giả khác nhận ra, tiếp đó làm cho hắn bại lộ thân phận Tư Đặt Đặc nhất tộc, do đó không thể không đề phòng.
"Được rồi!" Dịch Vân đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, hỏi: "Lão đại, ngươi từng nói, bộ tuyệt học thủy chúc đấu khí Như Vân Đãng Thiên Quyết có một đặc điểm cực lớn. Chính là chỉ cần có đủ ngoại lực phụ trợ để tu luyện mà nói, liền có thể duy trì phá giai tấn cấp liên tục, cũng có thể trực tiếp giảm thiểu đại lượng thời gian cần thiết mà tất cả võ giả tiêu tốn vào quá trình luyện hóa chất lượng đấu khí, có phải không?"
"Không sai! Chính là như thế! Ta từng xem qua ít nhất cũng mấy trăm bộ đấu khí điển tịch, nếu như so sánh về mặt tốc độ, Nhu Vân Đãng Thiên Quyết có thể nói là loại nhanh nhất, tuy rằng vô pháp tránh khỏi chướng ngại lớn nhỏ giữa các tinh cấp, thế nhưng còn hơn các đấu khi công pháp khác, nó lại có cơ hội lớn hơn để từng bước vượt qua những bình cảnh lớn nhỏ, cho nên, ta mới có thể nói, đó là bộ khó gặp, là một nhất đẳng tuyệt học đáng kiêu ngạo! "
Suy nghĩ một chút, Dịch Vân nói tiếp: "Ta vừa mới nghĩ đến, thủy hệ phách thạch của ta nhiều đến mức dùng không hết, có thể cung cấp không hạn chế cho A Lôi Lạp dùng cho việc tu luyện, nhưng mà, hỗ trợ của nguyên tố phách thạch đối với tu luyện đấu khí, không phải chỉ có tác dụng lĩnh vực dưới lục tinh cấp sao. Nói cách khác, một ngày nào đó sau khi A Lôi Lạp tấn cấp lục tinh lĩnh vực, thủy hệ phách thạch sẽ không còn bất kỳ tác dụng nào đối với nàng."
Sở dĩ phải hỏi vấn đề này, là vì khi Dịch Vân nghĩ đến: từ khi hắn bắt đầu tiến vào lục tinh sơ giai, còn có thể như trước đây, cứ thể hấp thu năng lượng nguyên tố từ thủy, hỏa phách thạch, có thể nhờ vào việc này mà luyện hóa ra đấu khí chất lượng, nhưng rõ ràng chất lượng thấp hơn một mảng lớn so với đấu khí hiện có trong cơ thể mình, không còn có thể sản sinh ra bất kỳ trợ giúp nào đối với việc tu luyện đấu khí. Mà loại tình huống này, cũng giống hệt với việc luyện hóa ma lực.
Trước đây từng nghe Môn Lan nói qua, nguyên tố phách thạch đối với sự tu luyện của ma khí tu giả có tác dụng rất lớn, đơn thuần chỉ có tác dụng với giai đoạn ngũ tinh đỉnh phong mà thôi. Hiện tại hắn trải qua kinh lịch của bản thân, cuối cùng cũng minh bạch nguyên nhân trong đó.
Hiện giờ, nếu như hắn còn muốn dùng sự hỗ trợ của nguyên tố phách thạch để tu luyện, cũng chỉ có thể như tại Cổ Đàm U cốc, lấy ra nguyên tố phách từ các mỏ trực tiếp giải phóng cùng một chỗ, làm cho hàng loạt những hệ nguyên tố trộn lẫn vào nhau. Hình thành một cỗ năng lượng mới tinh thuần hơn mới có thể đủ.
Nhưng là, phương pháp này vô cùng phiền phức, ngoại trừ phải có một địa điểm phi thường ẩn mật, cùng với, còn phải có một tòa câu linh pháp đại trận(đại trận dùng để trói giữ) mới có thể làm được. Hiện tại thạch thật Bối Lợi Mỗ vẫn ngồi đã phong bế vĩnh viễn, chung quy không thể dùng để tu luyện được. Sau khi A Lôi Lạp đạt đến lục tinh lĩnh vực, thì đưa nàng tới Cổ Đàm u cốc, hay là đưa nàng đến tổ ốc của bộ tộc Tư Đạt Đặc chứ?
Môn La cười nói: "Không sai! Nguyên tố phách thạch đối với sự tu luyện của võ giả đính xác là có hạn chế này. Thế nhưng, ngươi có thể dùng ma thú tinh hạch để thay thế mà. Hàm lượng nguyên tố của ma hạch tuy rằng thua kém nguyên tố phách thạch, nhưng đây chỉ là đối với ma hạch thấp hơn ngũ giai mới như vậy."
"Như ma hạch có phẩm giai cao hơn lục giai. Chỉ cần một viên, hàm lượng nguyên tố của nó lại vượt xa một khổ phách thạch cùng đẳng cấp tới mười lần,đây đã không phải là chênh lệch trên số lượng nguyên tố, mà căn bản là khác biệt trên chất lượng." Truyện được copy tại
Nhìn núi cao sông dài vun vút trôi qua phía dưới, Dịch Vân lần đầu tiên thể nghiệm cảm giác sảng khoái được bay lượn giữa không trung, chỉ thấy trong lòng thoải mái, cười nói: "Hóa ra còn có loại á long này làm ma thú phi hành có thể trở thành phương tiện di chuyển, chỉ cần có nó thì làm gì có chỗ nào không đến được nhỉ? Sau này ta nhất định phải nghĩ biện pháp bắt lấy một con mới được. "
Môn La lắc đầu cười nói: "Tiểu tử, ngươi đừng tưởng bở! Như loại á long này có thể dễ dàng bay qua lãnh thổ một nước, với loại phương tiện di chuyển này khẳng định sẽ bị các đại đế quốc quản chế nghiêm ngặt. Hơn nữa, á long cũng không phải là một loại ma thú. Tuy rằng nó có thể bay trên trời, nhưng bay cao nhất cũng chỉ khoảng một hai trăm thước độ cao, không chỉ không thể bay qua núi quá cao, bản thân nó cũng không có bất kỳ lực công kích hoặc lực phòng ngự nào. Tùy tiện dùng một cái cung nỏ cùng ma pháp là có thể đánh hạ nó. Cho nên,nó chỉ được sử dụng bên trong các đế quốc. Cũng không có khả năng sử dụng trên chiến trường. Hơn nữa, nó tuyệt không có khả năng tiếp cận lãnh địa của bất kỳ ma thú nào. Chỉ cần một đầu á long tiếp cận, lập tức sẽ bị ma thú hệ phi hành cùng nhau tiến lên cắn xé. Ý thức lãnh địa của các ma thú lại rất mạnh, cho nên, loại phương tiện giao thông bằng á long này chỉ có thể sử dụng tại các địa phương an toàn, công dụng trên thực tế rất có hạn."
Tuy rằng Môn La nói không sai, thế nhưng, trên đại lục Á Long là một trong số ít dị thú phi hành có thể trở thành phương tiện giao thông, bình thường đều là do vương thất của đế quốc tập trung quản lý, tuy rằng cũng có một số đại thế gia cùng với học viện mượn dùng, nhưng mỗi lần ít nhất cũng phải trả giá trên một ngàn kim tệ, rốt cuộc là một phương tiện giao thông tương đối sang quý, dân chúng bỉnh thường căn bản dùng không nổi.
Dịch Vân hiện tại có thể được chiêu đãi trên á long tọa kỵ, hành khách cũng vẻn vẻn hai người, mà phó viện trưởng là đặc biệt cùng đi với hắn, cho thấy một chuyến phi hành này chỉ dành riêng cho hắn.
Nói cách khác, lần này vì muốn Dịch Vân đến đúng hạn thi đấu của Kỳ Vũ ma đấu đại hội, Mễ Nặc không chỉ chi ra rất nhiều tiền bạc, thêm nữa còn cử thêm một gã phó viện trưởng tới hộ tống, ân, có lẽ nói là áp giải, cử động hậu hĩ của hắn dành cho một mình Dịch Vân như vây, không chỉ làm cho toàn bộ giáo sư các môn phản đối, cũng làm cho các học viên khác lời ra tiếng vào.
Phó viện trưởng Thiên Phong học viện là Ca Đức, là một gã cường giả đạt đến cấp bậc bát tinh võ tướng, từ lúc hắn bắt đầu leo lên Á Long tọa kỵ này, từng phút từng khắc đều đặt ánh mắt trên người Dịch Vân, không ngừng liếc nhìn, chưa từng rời đi.
Dịch Vân cũng phát hiện ra ánh mắt sáng quắc của Ca Đức. Khó hiểu hỏi: "Ca Đức phó viện trưởng, ngài thế nào cứ nhìn ta như vậy, trên người ta có cái gì không đúng sao?"
Liếc nhìn Dịch Vân thật sâu, Ca Đức lắc đầu than thở: "Ta vẫn không hiểu nổi toàn bộ quyết định của Mễ Nặc viện trưởng đối với ngươi: đầu tiên là dung túng cho ngươi trốn học mà không khai trừ, lại đặc cách cho ngươi một mình tiến vào cấm địa ma trận của học viện phía sau núi tu luyện, tiếp đến lại không tiếc phá hư quy củ của học viện, phủ định danh sách người dự thi đã được ấn định từ lâu, cho phép ngươi phát động thi đấu khiêu chiến với Á Các, hiện tại lại không tiếc bỏ ra rất nhiều chi phí, thuê riêng Á Long cho ngươi đến đại hội thi đấu, một loạt cử động này, hết thảy đều đã trái với viện cửu nghiêm minh của Thiên Phong học viên ta."
"Bây giờ, từ trận thi đấu khiêu chiến đêm nay, ta đã có chút lý giải được ý nghĩ của Mễ Nặc viện trưởng. Cũng chỉ ngắn ngủi một tháng thời gian, ngươi dĩ nhiên lại có chí tiến thủ, tấn cấp từ sơ giai đạt đến trình độ lục tinh trung giai! Dạng tấn cấp nhanh như vậy... Ta đảm nhận việc giảng dạy tại Thiên Phong học viện đã hơn bốn mươi năm, cái gọi là thiên tài cũng đã gặp nhiều, nhưng không một người nào có thể giống như ngươi, thật sự là bất khả tư nghị!"
Tháng trước, trên võ trường đệ nhất hào, tại trận đấu tranh đoạt tư cách thi đấu kia, Ca Đức đã có mặt để quan khán, đối với việc Dịch Vân có thể vượt giai đả bại Á Các, hắn cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, sau một phen suy tư, chỉ cảm thấy tốc độ phóng ra ma pháp của hắn nhanh một cách bất thường, trừ điều này ra cũng không có đặc điểm nào khác, chỉ vẻn vẹn như vậy mà thôi. Có thể đánh bại Á Các mạnh hơn hắn một giai, ngoại trừ đối phương khinh địch đánh mất tiên cơ, trong đó còn có vận khí cực lớn, cũng không đem chuyện này nói ra mà để ở trong lòng. Mà hiện tại. Lại kinh sợ khi thấy Dịch Vân chỉ tốn cùng một thời gian tu luyện, có thể thuận lợi từ lục tinh lĩnh vực này, vượt lên một giai, lúc này mới cảm thấy kinh ngạc, nguyên lai là mắt mình nhìn sai, đối với tầm nhìn của của Mễ Nặc đáy lòng càng thêm bội phục.
Nguyên là, trong vòng nửa tháng chỉ dạy A Lôi Lạp tu luyện tuyệt học thủy hệ đấu khí Nhất Nhu Vân Đãng Thiên Quyết, tốc độ tu luyện của Dịch Vân cũng không chậm xuống, mỗi ngày ngoại trừ dùng đại bộ phận thời gian để đả luyện ma binh ra, hắn lại ở bên cạnh A Lôi Lạp, toàn tâm toàn ý luyện hóa đấu khí và ma lực của mình.
Từ khi hắn ly khai Cổ Đàm u cốc tới nay, trước là trải qua trận chiến thảm liệt ở Mạc Nhược Nhân thành, lấy khó khăn để rèn luyện bản thân, lại được kiến thức qua thực lực mạnh mẽ của Tạ Lỗ Tư vỗn là một cường giả tinh vực đỉnh phong, cuối cùng lại đối mặt với sự ra đi khoái hoạt không chút hối hận của Bối Lợi Mỗ.
Những việc này, mỗi một kiểu đều là một đại sự đủ để chuyển biến quỹ đạo cuộc sống của một con người, không sự kiện nào là tầm thường, tất cả đều đã khiến cho nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn hắn rung động, kích thích khát cầu (từ ghép: khát vọng -nguyện cầu, khát khao) đối với lực lượng của hắn càng ngày càng mãnh liệt.
Có thể vì sự chuyển biến gấp gáp của tâm tình, không chỉ khiến cho tốc độ tu luyện ma khí của hắn nhanh phi thường, có thể thuận lợi tiến vào lục tinh trung giai, thì ngay cả trên mặt luyện khí cũng đạt được tiến triển cực lớn.
Trong khoảng thời gian này, hắn thành công luyện tạo ra hai thanh tam phẩm trung giai ma binh, hơn nữa toàn bộ đều là những bản hoàn chỉnh không mảy mảy có chút tì vết, so với trước đây vẻn vẹn chỉ có thể rèn ra nhị phẩm đỉnh phong, luyện khí công lực đã vượt qua mảng lớn đạt tới tầm cao mới, rốt cuộc có thể bước vào cánh cửa cung điện của tam phẩm giai ma binh.
Lúc này hắn còn không biết, trong Kỳ Vũ đế quốc, cái gọi là những luyện khí thế gia được truyền thừa từ xa xưa, trăm năm qua phẩm giai ma binh cao nhất, đẳng cấp chính là tam phẩm trung giai, hơn nữa, trong cả trăm năm thời gian, cũng chỉ có một thanh phẩm giai ma binh đó xuất thế mà thôi. Ngay cả lúc trước Phổ Tu Tư phối hợp hỏa hệ phách thạch để luyện tạo ra thanh ma binh được đứng hàng thứ nhất với cái tên"Thứ thần khí", cũng chỉ miễn cưỡng đạt đến trình độ tam phẩm sơ giai. Nói cách khác, hiện tại ma binh do Dịch Vân tiện tay luyện ra, tất cả so với thanh ma binh "Thứ Thần Khí" được các thế gia trên toàn đế quốc tranh giành kia, đều là những thanh có phẩm giai cao hơn hẳn.
Đem ma binh chỉ vẻn vẹn là tam phẩm sơ giai đặt tên là "Thứ Thần Khí". Như thế, ma binh tam phẩm trung giai phẩm chất vượt qua cái gọi là "thứ thần khí" kia thì gọi là gì?
"Chân thần khí"? Vẫn còn "Chủ Thần khí" nữa sao?
Môn La nghĩ tới đây, cười ha hả trong lòng, đến khi cười đủ rồi, lúc này hắn lại như nghĩ tới cái gì, đột nhiên hỏi: "Bây giờ ngươi đã có hai thanh ma binh đẳng cấp tam phẩm giai, là định cầm đến để sử dụng trong đại hội sao? "
Lắc đầu, Dịch Vân không chút nghĩ ngợi nói: "Không phải! Đại hội lần này, ta lấy ma pháp ứng chiến là tốt rồi, trừ phi tới bước đường cùng, bằng không sẽ không nghĩ tới việc thi triển đấu khí ra, hơn nữa, cho dù thật có khi phải dùng đến ma binh, tối đa ta cũng sẽ chỉ xuất ra nhị phẩm giai đẳng cấp là được rồi. Nếu không, ma pháp binh khí trên tam phẩm giai mà hiện thế, khả năng sẽ mang đến cho ta phiền toái lớn, hai thanh tam phẩm ma binh này ta định dùng để bảo mệnh, chỉ phải dùng trên chiến trường không sống thì chết, không nhất thiết phải lấy ra tại trận đấu."
Môn La nghe vậy gật đầu. Lúc trước Dịch Vân dù chỉ hơi vận đấu khí một lần, khiến Tạp Lỗ Tư liếc mắt lập tức nhận ra, Phần Kiếp Tử Diễm đấu khí tỏa ra ánh sáng màu tím, quả thực là công pháp duy nhất trong vô số đấu khí công pháp trên đại lục, gặp qua là không thể quên nổi. Nếu Dịch Vân thi triển trước mặt nhiều người, khó bảo đảm sẽ không bị các cường giả khác nhận ra, tiếp đó làm cho hắn bại lộ thân phận Tư Đặt Đặc nhất tộc, do đó không thể không đề phòng.
"Được rồi!" Dịch Vân đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, hỏi: "Lão đại, ngươi từng nói, bộ tuyệt học thủy chúc đấu khí Như Vân Đãng Thiên Quyết có một đặc điểm cực lớn. Chính là chỉ cần có đủ ngoại lực phụ trợ để tu luyện mà nói, liền có thể duy trì phá giai tấn cấp liên tục, cũng có thể trực tiếp giảm thiểu đại lượng thời gian cần thiết mà tất cả võ giả tiêu tốn vào quá trình luyện hóa chất lượng đấu khí, có phải không?"
"Không sai! Chính là như thế! Ta từng xem qua ít nhất cũng mấy trăm bộ đấu khí điển tịch, nếu như so sánh về mặt tốc độ, Nhu Vân Đãng Thiên Quyết có thể nói là loại nhanh nhất, tuy rằng vô pháp tránh khỏi chướng ngại lớn nhỏ giữa các tinh cấp, thế nhưng còn hơn các đấu khi công pháp khác, nó lại có cơ hội lớn hơn để từng bước vượt qua những bình cảnh lớn nhỏ, cho nên, ta mới có thể nói, đó là bộ khó gặp, là một nhất đẳng tuyệt học đáng kiêu ngạo! "
Suy nghĩ một chút, Dịch Vân nói tiếp: "Ta vừa mới nghĩ đến, thủy hệ phách thạch của ta nhiều đến mức dùng không hết, có thể cung cấp không hạn chế cho A Lôi Lạp dùng cho việc tu luyện, nhưng mà, hỗ trợ của nguyên tố phách thạch đối với tu luyện đấu khí, không phải chỉ có tác dụng lĩnh vực dưới lục tinh cấp sao. Nói cách khác, một ngày nào đó sau khi A Lôi Lạp tấn cấp lục tinh lĩnh vực, thủy hệ phách thạch sẽ không còn bất kỳ tác dụng nào đối với nàng."
Sở dĩ phải hỏi vấn đề này, là vì khi Dịch Vân nghĩ đến: từ khi hắn bắt đầu tiến vào lục tinh sơ giai, còn có thể như trước đây, cứ thể hấp thu năng lượng nguyên tố từ thủy, hỏa phách thạch, có thể nhờ vào việc này mà luyện hóa ra đấu khí chất lượng, nhưng rõ ràng chất lượng thấp hơn một mảng lớn so với đấu khí hiện có trong cơ thể mình, không còn có thể sản sinh ra bất kỳ trợ giúp nào đối với việc tu luyện đấu khí. Mà loại tình huống này, cũng giống hệt với việc luyện hóa ma lực.
Trước đây từng nghe Môn Lan nói qua, nguyên tố phách thạch đối với sự tu luyện của ma khí tu giả có tác dụng rất lớn, đơn thuần chỉ có tác dụng với giai đoạn ngũ tinh đỉnh phong mà thôi. Hiện tại hắn trải qua kinh lịch của bản thân, cuối cùng cũng minh bạch nguyên nhân trong đó.
Hiện giờ, nếu như hắn còn muốn dùng sự hỗ trợ của nguyên tố phách thạch để tu luyện, cũng chỉ có thể như tại Cổ Đàm U cốc, lấy ra nguyên tố phách từ các mỏ trực tiếp giải phóng cùng một chỗ, làm cho hàng loạt những hệ nguyên tố trộn lẫn vào nhau. Hình thành một cỗ năng lượng mới tinh thuần hơn mới có thể đủ.
Nhưng là, phương pháp này vô cùng phiền phức, ngoại trừ phải có một địa điểm phi thường ẩn mật, cùng với, còn phải có một tòa câu linh pháp đại trận(đại trận dùng để trói giữ) mới có thể làm được. Hiện tại thạch thật Bối Lợi Mỗ vẫn ngồi đã phong bế vĩnh viễn, chung quy không thể dùng để tu luyện được. Sau khi A Lôi Lạp đạt đến lục tinh lĩnh vực, thì đưa nàng tới Cổ Đàm u cốc, hay là đưa nàng đến tổ ốc của bộ tộc Tư Đạt Đặc chứ?
Môn La cười nói: "Không sai! Nguyên tố phách thạch đối với sự tu luyện của võ giả đính xác là có hạn chế này. Thế nhưng, ngươi có thể dùng ma thú tinh hạch để thay thế mà. Hàm lượng nguyên tố của ma hạch tuy rằng thua kém nguyên tố phách thạch, nhưng đây chỉ là đối với ma hạch thấp hơn ngũ giai mới như vậy."
"Như ma hạch có phẩm giai cao hơn lục giai. Chỉ cần một viên, hàm lượng nguyên tố của nó lại vượt xa một khổ phách thạch cùng đẳng cấp tới mười lần,đây đã không phải là chênh lệch trên số lượng nguyên tố, mà căn bản là khác biệt trên chất lượng." Truyện được copy tại
|
/394
|

