Ngoài thành Mạt Nhược Nhân.
Lúc này đã là thời gian nửa đêm, trên đỉnh Kiểu Nguyệt đầy sao nhô lên cao, trong rừng gió đêm quét qua mặt mang theo sự lạnh lẽo, đây là một đêm yên lặng, cùng cảnh tượng địa ngục núi thây biển máu vừa rồi trong phủ thành chủ so sánh thật là khác biệt, quả thực chính là hai cái thế giới hoàn toàn bất đồng.
Dịch Vân trên người vẫn còn đầy huyết tinh, hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên bầu trời đêm, thì thào lẩm bẩm: "Vừa mới bắt đầu, ta chỉ là nghĩ cứu một cái cô gái, cũng bởi vậy giết gần ngàn người, đây cũng không phải khả năng ban đầu ta muốn gặp, cứu một người, giết ngàn người ta làm sai rồi sao? "
Môn La yên lặng đi theo bên cạnh Dịch Vân, một hồi, hắn nhàn nhạt hỏi: "Ngươi hối hận cứu A Lôi Lạp sao? "
Không hề nghĩ ngợi, Dịch Vân lắc đầu: "Không có hối hận, nếu như làm lại một lần, ta cũng là quyết định đồng dạng! "
"Có thế chứ! Có cái gì phiền não nào? " Môn La cười yếu ớt nói: "Xem như lúc ấy ngươi không có đả thương thiếu gia kia cùng nhóm thị vệ của hắn, lấy tác phong làm việc của Tháp Đặc cha con, sau đó cũng nhất định sẽ không bỏ qua một nhà A Lôi Lạp, nếu không phải tại thời điểm kia nàng đúng lúc chạy ra ngoài thành, cũng nhất định sẽ giống như cha mẹ nàng, bị Tra Lý hành hạ đến chết, hơn nữa chết kiểu này càng thê thảm hơn rất nhiều
"Đối với loại người lấy thế khinh người, trời sanh tính hung tàn. Ác đồ, mặc kệ giết bao nhiêu đều cũng ngại ít, mấy cái nhóm thành vệ kia"trợ Trụ vi nghiệt" (ý chỉ:Giúp kẻ ác làm điều xấu-Chữ Trụ trong Trụ vương, là vua Đế Tân, nhà Ân, đốt chết kẻ trung lương, mổ đàn bà chửa, những kẻ tàn nhẫn bất lương thì ẩn dụ là Trụ)^^diti-2T^^ cũng là cùng tội, lấy quan điểm lão Đại của ta đến xem, ngươi giết thật là tốt! Cũng là giết đúng! "
Dừng một chút, Môn La lạnh nhạt nói: "Có chút người, tâm sớm đã biến mất, căn bản so với ma thú còn không bằng, đối với mấy người này mà nói, tử vong, là cách trừng phạt nhân từ nhất. "
Sau, Dịch Vân tìm được một dòng suối đem toàn bộ huyết tinh trên người rửa đi, thay một bộ quần áo sau, trở lại nơi lúc trước lưu lại A Lôi Lạp trong rừng rậm.
Trở về tới đó, nhìn đến A Lôi Lạp vẫn là hôn mê bất tỉnh, mà Cầu Cầu là cuộn thành một đoàn, hào phóng nằm trên ngực A Lôi Lạp ngủ gật, vừa thấy Dịch Vân trở về, Cầu Cầu hân hoan kêu tê một tiếng, nhảy bắn đến trước mặt Dịch Vân chợt dừng lại, làm như phát hiện cái gì dị thường, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Dịch Vân.
Ma thú đối mùi vị máu đặc biệt mẫn cảm, tại trong mắt Cầu Cầu, lúc này Dịch Vân tuy là mặc vào một bộ đồ mới thân trắng nõn, nhưng từ trên người hắn lại tràn một cỗ khí huyết tinh nồng đậm, làm như mới từ tắm rửa trong biển máu tắm mà ra, mùi máu cực kỳ nồng đậm, cuộc đời nó chưa bao giờ nhìn thấy.
Dịch Vân không chút để ý ánh mắt quái dị của Cầu Cầu, chỉ là thuận tay đem nó bỏ vào trong lòng ngực, ôm lấy A Lôi Lạp đang trong cơn mê ngủ, xuyên qua bóng đêm, hướng tới cánh đồng hoang vu ở Tây Bộ đi đến.
Mà ở phía sau hắn. Bên trong Mạt Nhược Nhân thành, lúc này lại sa vào hỗn loạn, toàn thành đều sa vào bên trong một loại cảm xúc cực độ khủng hoảng.
Phủ thành chủ lâm vào biển lửa, dư âm khói lửa sáng rực toàn bộ Mạt Nhược Nhân thành chiếu lên một mảnh hồng, bầu trời đêm tàn lửa bay lượn, tàn hồng như máu, dưới đất thi thể thành núi, máu chảy thành sông, giống như là địa ngục buông xuống, vô số người mang theo gia mang quyến phía sau chạy ra ngoài thành, tiếng kêu sợ hãi thảm khóc không ngừng vang bên tai
Đó là một đêm cuồng loạn, mà loạn, bất quá giờ mới bắt đầu mà thôi.
Hai ngày sau, ở nơi nào đó trên bình nguyên Tây Bộ của Kỳ Vũ Đế Quốc.
"Tiểu tử, theo tiến độ hai ngày này của ngươi, có thể phải ngoài một tháng mới có thể đến Thiên Phong thành. " Môn La nhắc nhở nói.
"Chuyện này ta cũng biết rõ mà" Dịch Vân nói xong quay đầu nhìn về cô gái ngủ bên cạnh, cười khổ nói: " trạng thái tâm lý của A Lôi Lạp cũng không ổn định, lại không thể mạnh mẽ mang nàng ra đi, ta cũng đau đầu a! "
Nguyên lai, sau khi A Lôi Lạp biết phụ mẫu nàng đều bị giết chết, hai ngày này nàng đều khóc sướt mướt, làm cho Dịch Vân chỉ có thể giảm tốc độ di chuyển, chậm rãi khuyên nàng.
A Lôi Lạp năm nay 13 tuổi, cũng không có luyện tập qua bất kỳ ma pháp vũ kỹ nào, nàng căn bản không có khả năng theo kịp tốc độ chạy trốn nhanh hơn tuấn mã của Dịch Vân, hơn nữa bọn họ cũng không có bất kỳ phương tiện giao thông nào, Dịch Vân cũng đành ôm nàng để chạy đi, tốc độ tự nhiên là giảm mạnh..
Dịch Vân từ năm ấy chín tuổi đã rời đi Ái Đạt Trấn, tơi nay đều là một mình, xem như từng được gặp Ni Tư, La Lôi vài người bằng hữu có quan hệ chặt chẽ, nhưng thời gian cũng không dài, gặp lại sau chính là chia lìa, cũng chỉ có thể là khách qua đường trong khúc nhạc đệm ngắn ngủi của cuộc đời hắn, hắn đã sớm có thói quen một thân một mình sống qua ngày.
Không nghĩ, chỉ đi chuyến tới Mạt Nhược Nhân thành, sau khi đi ra, bên người bỗng nhiên liền có hơn một cô gái đi theo, điều này làm cho hắn thập phần không thích ứng được. Hai ngày này, nàng ăn no là khóc, khóc mệt rồi ngủ, tỉnh ngủ lại bắt đầu khóc, quả thực so với Cầu Cầu còn khó hơn nuôi, làm hắn đau đầu không thôi.
Mặt A Lôi Lạp ngủ vẫn còn mang theo nước mắt, Dịch Vân nhìn lên mặt trời, một hồi, hắn mới lên tiếng: "Nếu ta nhớ không lầm, tại chỗ cách Mạt Nhược Nhân thành về hướng đông hai trăm dặm, có một trạm dịch chuyên cung ứng cho lữ khách nghỉ ngơi, cách vị trí chúng ta hiện giờ không xa, ở nơi đó có thể mua được ngựa, ngày mai ta sẽ đi vào trong đó mua hai con ngựa thay đi bộ đi! "
"A Lôi Lạp làm như từ Vị Ly động Mạt Nhược Nhân thành, nàng làm sao biết cưỡi ngựa? "
Lắc lắc đầu, Dịch Vân nói: "Mua hai con ngựa là muốn dung cưỡi xong rồi thay đổi, Kỳ Võ ma đấu đại hội xem ra đã bắt đầu, ta thế nào cũng phải trở lại Thiên Phong thành. Từ ngày mai trở đi, chúng ta có thể sẽ đi đường ngày đêm bằng ngựa mới có thể tại trong thời gian trở về, A Lôi Lạp cùng ta cưỡi cùng một con ngựa đi. "
Trầm ngâm một hồi, Môn La đột nhiên hỏi: "Như vậy, sau khi trở lại Thiên Phong thành, ngươi tính toán xử lý nàng như thế nào? "
Liếc mắt một cái về A Lôi Lạp đang chìm trong giấc ngủ, Dịch Vân lắc đầu cười khổ: "Ta đây tạm thời còn không nghĩ tới, chờ sau khi trở về thì tính toán tiếp đi. "
Thiên Phong thành, Kiệt Nặc Tư gia tộc.
"Ngạc Đa Đồ, bằng hữu kia của ngươi đến tột cùng khi nào mới có thể trở về? " Cát Âu uống ngụm trà, nhàn nhạt hỏi.
Lúc này, Ngạc Đa Đồ nơm nớp lo sợ đứng ở trung ương đại sảnh nghị sự, ở trước mặt hắn, chính là hơn hai mươi ghế ngồi xếp chỉnh tề, mà hơn hai mươi danh lão giả ngồi đầy trên ghế này, những người này, tất cả đều là cao tầng cầm quyền của Kiệt Nặc Tư gia tộc, cũng là lực lượng trọng yếu nhất của gia tộc bọn họ ── thành viên trường lão đoàn.
Nếu có thể ngồi trên một địa vị trưởng lão gia tộc, thực lực ít nhất phải đạt tới phía trên 6 tinh lĩnh vực, quy định này, mỗi cái đại gia tộc trên toàn bộ đại lục đều cũng giống nhau, sở dĩ mỗi cái trưởng lão đoàn tại đại thế gia lại có một tên, gọi là " Tập đoàn cuồng cấp cường giả ", là chiến lực trung kiên trọng yếu nhất của mỗi một gia tộc.
Ngạc Đa Đồ mặc dù cũng là một thành viên trong trưởng lão đoàn, nhưng chỉ là nhân viên do gia chủ Cát Âu đặc biệt tăng lên, hơn nữa cũng vẻn vẹn là cái bức trưởng lão mà thôi, mặc kệ là tại thực lực hoặc là trên chức vị, căn bản không cách nào đánh đồng cùng những người trước mắt này, hiện tại bị các trưởng lão thuộc tầng cao nhấ gia tộc nhìn chăm chú vào, với hắn mà nói, là một cỗ áp lực cực lớn.
"Tộc trưởng này, còn có các vị trưởng lão tôn kính, người bằng hữu của ta ban đầu trước khi đi, từng nói hắn nhất định trong ba tháng sẽ trở về, về phần tại sao lại trì hoãn tới hiện tại vẫn không thấy bóng dáng, ta thật sự cũng là hoàn toàn không biết gì cả a! " Ngạc Đa Đồ kiên trì nói.
Kỳ thật nói phen này, đang mấy tháng này hắn đều mỗi ngày ít nhất nói qua trước mặt Cát Âu, hiện tại bất quá cũng chỉ trước mặt các vị trưởng lão, nói lại một lần thôi.
"Ba tháng? " Địch An trưởng lão lắc đầu thở dài: "Từ ngày hắn rời đi tính tới, hiện tại đã sắp nửa năm, ngươi xác định hắn còn có thể trở về sao? "
Ngạc Đa Đồ trong lòng cười khổ, sinh ý ở trên người Dịch Vân, hắn không trở về thì làm sao quyết định?
Lắc đầu ngán ngại đáp: "Đây biết rồi! Bởi vì bên đây Kinh Lôi Ma pháp binh khí vẫn còn được bán tại còn tại gia tộc chúng ta này, không có lý do gì hắn buông tha không công, hẳn là nên trở về mới đúng. "
Nói mặc dù là nói như vậy, nhưng trong lòng Ngạc Đa Đồ thật sự là một chút hi vọng cũng không còn, nhớ tới Dịch Vân làm việc luôn thần thần bí bí, hoàn toàn làm cho người ta cân nhắc không ra, hắn đến tột cùng có hay không đặt ma binh này ở trong lòng, hắn thật sự cũng không dám khẳng định.
"Hừ!" Cả giận hừ một tiếng, Cát Âu bỗng nhiên trầm giọng nói: "Bằng hữu này của ngươi, không, nên gọi hắn là Dịch Vân Tát Nhĩ Đạt đi! Hắn thật sự còn tốt chứ, lại đem cả gia tộc chúng ta đùa giỡn xung quanh, gia tộc chúng ta vận dụng lực lượng mọi người, toàn lực hoàn thành vấn đề của hắn, đúng hạn đem Ma Pháp binh Kinh Lôi bán cho Lam Duy Nhĩ Gia Tộc, mà hắn đâu?
"Từ sau đấu giá hội Kinh Lôi Ma Binh liền bắt đầu mất tích, lúc trước ta tin tưởng lời hứa của hắn, mới không có phái ra mật thám gia tộc đi theo dõi hắn, hắn thật ra còn thiếu bổn tộc một thanh hòan hảo Nhị phẩm cao giai Ma Pháp binh Lôi thuộc tính, hay là hắn là bởi vì phát hiện mình cầm không ra Ma Pháp binh, cho nên mới trốn tránh không dám hiện thân đi?"
Ngạc Đa Đồ nghe nói "Dịch Vân Tát Nhĩ Đạt" tên này lại từ trong miệng Cát Âu tộc trưởng nói ra, toàn than hắn nhất thời mạnh mẽ run lên, mặc dù hắn sớm đoán được tộc trưởng sớm đã biết thân phận chân thật của Dịch Vân, nhưng hiện giờ chính tai nghe nói, vẫn bị giật mình.
Trong đó một vị trưởng lão lúc này cũng đã mở miệng nói: "Ta từng điều tra qua Dịch Vân Tát Nhĩ Đạt này, chỉ biết hắn là một thiên tài về tinh thần lực ma pháp, hơn nữa đồng thời cũng là đệ tử lười biếng nhất Thiên Phong Học Viện tới nay, trốn học cùng trốn học là hai chuyện hắn thường làm nhất trong học viện.
"Mà nghe nói lần này hắn chưa từng xin phép bình thường liền một mình trốn học rời viện, việc này ngay cả Mễ Nặc viện trưởng cũng rất là nổi giận, hắn có cử động như vậy, có thể đã muốn hạ quyết tâm không trở về nữa nơi này! "
Dừng một chút, trưởng lão bỗng nhiên đề cao âm điệu nói: "Xét từ suy luận này, hắn thiếu kiệt nặc tư gia tộc chúng ta thanh Nhị phẩm cao giai Ma Pháp binh Lôi thuộc tính, hẳn là không có cách nào thực hiện. " Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
Lúc này đã là thời gian nửa đêm, trên đỉnh Kiểu Nguyệt đầy sao nhô lên cao, trong rừng gió đêm quét qua mặt mang theo sự lạnh lẽo, đây là một đêm yên lặng, cùng cảnh tượng địa ngục núi thây biển máu vừa rồi trong phủ thành chủ so sánh thật là khác biệt, quả thực chính là hai cái thế giới hoàn toàn bất đồng.
Dịch Vân trên người vẫn còn đầy huyết tinh, hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên bầu trời đêm, thì thào lẩm bẩm: "Vừa mới bắt đầu, ta chỉ là nghĩ cứu một cái cô gái, cũng bởi vậy giết gần ngàn người, đây cũng không phải khả năng ban đầu ta muốn gặp, cứu một người, giết ngàn người ta làm sai rồi sao? "
Môn La yên lặng đi theo bên cạnh Dịch Vân, một hồi, hắn nhàn nhạt hỏi: "Ngươi hối hận cứu A Lôi Lạp sao? "
Không hề nghĩ ngợi, Dịch Vân lắc đầu: "Không có hối hận, nếu như làm lại một lần, ta cũng là quyết định đồng dạng! "
"Có thế chứ! Có cái gì phiền não nào? " Môn La cười yếu ớt nói: "Xem như lúc ấy ngươi không có đả thương thiếu gia kia cùng nhóm thị vệ của hắn, lấy tác phong làm việc của Tháp Đặc cha con, sau đó cũng nhất định sẽ không bỏ qua một nhà A Lôi Lạp, nếu không phải tại thời điểm kia nàng đúng lúc chạy ra ngoài thành, cũng nhất định sẽ giống như cha mẹ nàng, bị Tra Lý hành hạ đến chết, hơn nữa chết kiểu này càng thê thảm hơn rất nhiều
"Đối với loại người lấy thế khinh người, trời sanh tính hung tàn. Ác đồ, mặc kệ giết bao nhiêu đều cũng ngại ít, mấy cái nhóm thành vệ kia"trợ Trụ vi nghiệt" (ý chỉ:Giúp kẻ ác làm điều xấu-Chữ Trụ trong Trụ vương, là vua Đế Tân, nhà Ân, đốt chết kẻ trung lương, mổ đàn bà chửa, những kẻ tàn nhẫn bất lương thì ẩn dụ là Trụ)^^diti-2T^^ cũng là cùng tội, lấy quan điểm lão Đại của ta đến xem, ngươi giết thật là tốt! Cũng là giết đúng! "
Dừng một chút, Môn La lạnh nhạt nói: "Có chút người, tâm sớm đã biến mất, căn bản so với ma thú còn không bằng, đối với mấy người này mà nói, tử vong, là cách trừng phạt nhân từ nhất. "
Sau, Dịch Vân tìm được một dòng suối đem toàn bộ huyết tinh trên người rửa đi, thay một bộ quần áo sau, trở lại nơi lúc trước lưu lại A Lôi Lạp trong rừng rậm.
Trở về tới đó, nhìn đến A Lôi Lạp vẫn là hôn mê bất tỉnh, mà Cầu Cầu là cuộn thành một đoàn, hào phóng nằm trên ngực A Lôi Lạp ngủ gật, vừa thấy Dịch Vân trở về, Cầu Cầu hân hoan kêu tê một tiếng, nhảy bắn đến trước mặt Dịch Vân chợt dừng lại, làm như phát hiện cái gì dị thường, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Dịch Vân.
Ma thú đối mùi vị máu đặc biệt mẫn cảm, tại trong mắt Cầu Cầu, lúc này Dịch Vân tuy là mặc vào một bộ đồ mới thân trắng nõn, nhưng từ trên người hắn lại tràn một cỗ khí huyết tinh nồng đậm, làm như mới từ tắm rửa trong biển máu tắm mà ra, mùi máu cực kỳ nồng đậm, cuộc đời nó chưa bao giờ nhìn thấy.
Dịch Vân không chút để ý ánh mắt quái dị của Cầu Cầu, chỉ là thuận tay đem nó bỏ vào trong lòng ngực, ôm lấy A Lôi Lạp đang trong cơn mê ngủ, xuyên qua bóng đêm, hướng tới cánh đồng hoang vu ở Tây Bộ đi đến.
Mà ở phía sau hắn. Bên trong Mạt Nhược Nhân thành, lúc này lại sa vào hỗn loạn, toàn thành đều sa vào bên trong một loại cảm xúc cực độ khủng hoảng.
Phủ thành chủ lâm vào biển lửa, dư âm khói lửa sáng rực toàn bộ Mạt Nhược Nhân thành chiếu lên một mảnh hồng, bầu trời đêm tàn lửa bay lượn, tàn hồng như máu, dưới đất thi thể thành núi, máu chảy thành sông, giống như là địa ngục buông xuống, vô số người mang theo gia mang quyến phía sau chạy ra ngoài thành, tiếng kêu sợ hãi thảm khóc không ngừng vang bên tai
Đó là một đêm cuồng loạn, mà loạn, bất quá giờ mới bắt đầu mà thôi.
Hai ngày sau, ở nơi nào đó trên bình nguyên Tây Bộ của Kỳ Vũ Đế Quốc.
"Tiểu tử, theo tiến độ hai ngày này của ngươi, có thể phải ngoài một tháng mới có thể đến Thiên Phong thành. " Môn La nhắc nhở nói.
"Chuyện này ta cũng biết rõ mà" Dịch Vân nói xong quay đầu nhìn về cô gái ngủ bên cạnh, cười khổ nói: " trạng thái tâm lý của A Lôi Lạp cũng không ổn định, lại không thể mạnh mẽ mang nàng ra đi, ta cũng đau đầu a! "
Nguyên lai, sau khi A Lôi Lạp biết phụ mẫu nàng đều bị giết chết, hai ngày này nàng đều khóc sướt mướt, làm cho Dịch Vân chỉ có thể giảm tốc độ di chuyển, chậm rãi khuyên nàng.
A Lôi Lạp năm nay 13 tuổi, cũng không có luyện tập qua bất kỳ ma pháp vũ kỹ nào, nàng căn bản không có khả năng theo kịp tốc độ chạy trốn nhanh hơn tuấn mã của Dịch Vân, hơn nữa bọn họ cũng không có bất kỳ phương tiện giao thông nào, Dịch Vân cũng đành ôm nàng để chạy đi, tốc độ tự nhiên là giảm mạnh..
Dịch Vân từ năm ấy chín tuổi đã rời đi Ái Đạt Trấn, tơi nay đều là một mình, xem như từng được gặp Ni Tư, La Lôi vài người bằng hữu có quan hệ chặt chẽ, nhưng thời gian cũng không dài, gặp lại sau chính là chia lìa, cũng chỉ có thể là khách qua đường trong khúc nhạc đệm ngắn ngủi của cuộc đời hắn, hắn đã sớm có thói quen một thân một mình sống qua ngày.
Không nghĩ, chỉ đi chuyến tới Mạt Nhược Nhân thành, sau khi đi ra, bên người bỗng nhiên liền có hơn một cô gái đi theo, điều này làm cho hắn thập phần không thích ứng được. Hai ngày này, nàng ăn no là khóc, khóc mệt rồi ngủ, tỉnh ngủ lại bắt đầu khóc, quả thực so với Cầu Cầu còn khó hơn nuôi, làm hắn đau đầu không thôi.
Mặt A Lôi Lạp ngủ vẫn còn mang theo nước mắt, Dịch Vân nhìn lên mặt trời, một hồi, hắn mới lên tiếng: "Nếu ta nhớ không lầm, tại chỗ cách Mạt Nhược Nhân thành về hướng đông hai trăm dặm, có một trạm dịch chuyên cung ứng cho lữ khách nghỉ ngơi, cách vị trí chúng ta hiện giờ không xa, ở nơi đó có thể mua được ngựa, ngày mai ta sẽ đi vào trong đó mua hai con ngựa thay đi bộ đi! "
"A Lôi Lạp làm như từ Vị Ly động Mạt Nhược Nhân thành, nàng làm sao biết cưỡi ngựa? "
Lắc lắc đầu, Dịch Vân nói: "Mua hai con ngựa là muốn dung cưỡi xong rồi thay đổi, Kỳ Võ ma đấu đại hội xem ra đã bắt đầu, ta thế nào cũng phải trở lại Thiên Phong thành. Từ ngày mai trở đi, chúng ta có thể sẽ đi đường ngày đêm bằng ngựa mới có thể tại trong thời gian trở về, A Lôi Lạp cùng ta cưỡi cùng một con ngựa đi. "
Trầm ngâm một hồi, Môn La đột nhiên hỏi: "Như vậy, sau khi trở lại Thiên Phong thành, ngươi tính toán xử lý nàng như thế nào? "
Liếc mắt một cái về A Lôi Lạp đang chìm trong giấc ngủ, Dịch Vân lắc đầu cười khổ: "Ta đây tạm thời còn không nghĩ tới, chờ sau khi trở về thì tính toán tiếp đi. "
Thiên Phong thành, Kiệt Nặc Tư gia tộc.
"Ngạc Đa Đồ, bằng hữu kia của ngươi đến tột cùng khi nào mới có thể trở về? " Cát Âu uống ngụm trà, nhàn nhạt hỏi.
Lúc này, Ngạc Đa Đồ nơm nớp lo sợ đứng ở trung ương đại sảnh nghị sự, ở trước mặt hắn, chính là hơn hai mươi ghế ngồi xếp chỉnh tề, mà hơn hai mươi danh lão giả ngồi đầy trên ghế này, những người này, tất cả đều là cao tầng cầm quyền của Kiệt Nặc Tư gia tộc, cũng là lực lượng trọng yếu nhất của gia tộc bọn họ ── thành viên trường lão đoàn.
Nếu có thể ngồi trên một địa vị trưởng lão gia tộc, thực lực ít nhất phải đạt tới phía trên 6 tinh lĩnh vực, quy định này, mỗi cái đại gia tộc trên toàn bộ đại lục đều cũng giống nhau, sở dĩ mỗi cái trưởng lão đoàn tại đại thế gia lại có một tên, gọi là " Tập đoàn cuồng cấp cường giả ", là chiến lực trung kiên trọng yếu nhất của mỗi một gia tộc.
Ngạc Đa Đồ mặc dù cũng là một thành viên trong trưởng lão đoàn, nhưng chỉ là nhân viên do gia chủ Cát Âu đặc biệt tăng lên, hơn nữa cũng vẻn vẹn là cái bức trưởng lão mà thôi, mặc kệ là tại thực lực hoặc là trên chức vị, căn bản không cách nào đánh đồng cùng những người trước mắt này, hiện tại bị các trưởng lão thuộc tầng cao nhấ gia tộc nhìn chăm chú vào, với hắn mà nói, là một cỗ áp lực cực lớn.
"Tộc trưởng này, còn có các vị trưởng lão tôn kính, người bằng hữu của ta ban đầu trước khi đi, từng nói hắn nhất định trong ba tháng sẽ trở về, về phần tại sao lại trì hoãn tới hiện tại vẫn không thấy bóng dáng, ta thật sự cũng là hoàn toàn không biết gì cả a! " Ngạc Đa Đồ kiên trì nói.
Kỳ thật nói phen này, đang mấy tháng này hắn đều mỗi ngày ít nhất nói qua trước mặt Cát Âu, hiện tại bất quá cũng chỉ trước mặt các vị trưởng lão, nói lại một lần thôi.
"Ba tháng? " Địch An trưởng lão lắc đầu thở dài: "Từ ngày hắn rời đi tính tới, hiện tại đã sắp nửa năm, ngươi xác định hắn còn có thể trở về sao? "
Ngạc Đa Đồ trong lòng cười khổ, sinh ý ở trên người Dịch Vân, hắn không trở về thì làm sao quyết định?
Lắc đầu ngán ngại đáp: "Đây biết rồi! Bởi vì bên đây Kinh Lôi Ma pháp binh khí vẫn còn được bán tại còn tại gia tộc chúng ta này, không có lý do gì hắn buông tha không công, hẳn là nên trở về mới đúng. "
Nói mặc dù là nói như vậy, nhưng trong lòng Ngạc Đa Đồ thật sự là một chút hi vọng cũng không còn, nhớ tới Dịch Vân làm việc luôn thần thần bí bí, hoàn toàn làm cho người ta cân nhắc không ra, hắn đến tột cùng có hay không đặt ma binh này ở trong lòng, hắn thật sự cũng không dám khẳng định.
"Hừ!" Cả giận hừ một tiếng, Cát Âu bỗng nhiên trầm giọng nói: "Bằng hữu này của ngươi, không, nên gọi hắn là Dịch Vân Tát Nhĩ Đạt đi! Hắn thật sự còn tốt chứ, lại đem cả gia tộc chúng ta đùa giỡn xung quanh, gia tộc chúng ta vận dụng lực lượng mọi người, toàn lực hoàn thành vấn đề của hắn, đúng hạn đem Ma Pháp binh Kinh Lôi bán cho Lam Duy Nhĩ Gia Tộc, mà hắn đâu?
"Từ sau đấu giá hội Kinh Lôi Ma Binh liền bắt đầu mất tích, lúc trước ta tin tưởng lời hứa của hắn, mới không có phái ra mật thám gia tộc đi theo dõi hắn, hắn thật ra còn thiếu bổn tộc một thanh hòan hảo Nhị phẩm cao giai Ma Pháp binh Lôi thuộc tính, hay là hắn là bởi vì phát hiện mình cầm không ra Ma Pháp binh, cho nên mới trốn tránh không dám hiện thân đi?"
Ngạc Đa Đồ nghe nói "Dịch Vân Tát Nhĩ Đạt" tên này lại từ trong miệng Cát Âu tộc trưởng nói ra, toàn than hắn nhất thời mạnh mẽ run lên, mặc dù hắn sớm đoán được tộc trưởng sớm đã biết thân phận chân thật của Dịch Vân, nhưng hiện giờ chính tai nghe nói, vẫn bị giật mình.
Trong đó một vị trưởng lão lúc này cũng đã mở miệng nói: "Ta từng điều tra qua Dịch Vân Tát Nhĩ Đạt này, chỉ biết hắn là một thiên tài về tinh thần lực ma pháp, hơn nữa đồng thời cũng là đệ tử lười biếng nhất Thiên Phong Học Viện tới nay, trốn học cùng trốn học là hai chuyện hắn thường làm nhất trong học viện.
"Mà nghe nói lần này hắn chưa từng xin phép bình thường liền một mình trốn học rời viện, việc này ngay cả Mễ Nặc viện trưởng cũng rất là nổi giận, hắn có cử động như vậy, có thể đã muốn hạ quyết tâm không trở về nữa nơi này! "
Dừng một chút, trưởng lão bỗng nhiên đề cao âm điệu nói: "Xét từ suy luận này, hắn thiếu kiệt nặc tư gia tộc chúng ta thanh Nhị phẩm cao giai Ma Pháp binh Lôi thuộc tính, hẳn là không có cách nào thực hiện. " Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
|
/394
|

