Nơi này quân binh chỉ có 1/3, hơn nữa viện binh ngoài thành chủ phủ còn chưa có tiến vào, người ngã xuống tuy nhiều nhưng số vệ binh quay quanh hắn ngược lại nhiều hơn, nó lại khiến Dịch Vân có loại ảo giác giết một tên lại có hai tên tiến lên.
Trong chớp mắt, Dịch Vân sử ra ba đạo ma pháp Thủy thương xà kích, hơn 10 mũi tên nước hình thành bắn ra, nháy mắt lại có hơn 50 thành vệ binh kêu lên ngã xuống, chỉ là chiêu này làm cho thủy hệ ma lực của hắn rớt xuống một nửa.
Sở dĩ hắn chỉ dùng ma pháp tứ tinh mà không thi triển cao giai ma pháp đối phó là do không có thời gian ngâm tụng chú ngữ, địch nhân bốn phía không ngừng lao lên áp sát vào hắn, tuy chỉ là bốn sao ma pháp nhưng hiệu quả thu được cũng tương đối lớn.
Khi năm người bị kiếm quang phân làm hai, máu bắn tung khắp sân, thời khắc đó toàn thân hắn nhiễm máu đỏ tươi, hắn đã từng tung hoành chiến hỏa, bơi trong biển máu, mùi máu thơm như rượu, một cảm giác mê say nảy lên trong lòng, kích thích hung tính trong hắn ra.
Hắn giết địch thật sự tàn nhẫn khiến người người sợ hãi, không lưu tình chút nào, mặc kệ là ma pháp hay là đấu khí, đều chỉ có người chết ngã xuống, mà không một người bị thương nào tồn tại, đối mặt với địch nhân như vậy, thành vệ binh càng đánh càng kinh, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi khôn cùng.
Lúc này trên người Dịch Vân phủ một tầng máu huyết dày đặc, phần lớn là máu vệ binh bắn lên người hắn, còn có một chút thịt vụn, nội tạng dính trên mặt hắn, khiến cho nụ cười hắn thêm phần yêu dị, giống như mê túy, kinh kinh khủng khủng.
Tháp Đặc đứng ở ngoài chiến trường nhìn, hắn tuy kinh ngạc Dịch Vân có thể duy trì đến bây giờ còn không ngã xuống, nhưng thấy đấu khí và ma lực nhanh chóng bị tiêu hao, mặc dù hắn cũng bị thủ đoạn hung tàn của địch thủ chấn kinh nhưng nụ cười trên mặt lại càng dữ tợn.
Một đêm chết mấy trăm thành vệ binh, hắn rất đau lòng, nhưng lúc này hắn đã vào thế cưỡi hổ, không thể đổi ý, chỉ có thể kiên trì làm tiếp, hơn nữa, vừa nghĩ tới con mình bị Dịch Vân phanh thây thành khúc thịt người, phần hận này hắn nhịn xuống không nổi, nhất định phải một sống một chết mới thôi.
Còn thanh ma binh nhị phẩm đỉnh phong kia nữa, hắn đương nhiên càng không thể bỏ qua.
Khi Dịch Vân mặt không chút thay đổi chém chết người thứ 300, một kiếm xả thẳng tên lính ra làm hai, máu bắn tung đầy trời, thủ đoạn kinh dị như thế, sát ý mãnh liệt khiến vệ binh bốn phía lạnh cả tim mật, hắn y như cỗ máy chiến tranh, đi qua địa phương nào chỉ có lưu lại vô tận tử vong lạnh băng, đối mặt địch nhân như vậy, bất cứ ai cũng có cảm giác như gặp ác mộng vĩnh hằng.
Dần dần, đám thành vệ binh lui về phía sau, không còn ai dám tiến lên, trước mặt là địch nhân tử thần, mặc kệ Tháp Đặc ở phía sau gầm rú vẫn không thể sai khiến một ai tiến lên chịu chết, cứ việc hiện tại ở trong phủ đang nằm 5-600 xác thành vệ binh là chứng cứ rõ ràng nhất.
Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi, mấy trăm thi hài không trọn vẹn nằm dưới đất, hơi thở tử vong lạnh thấu xương.
Trước sau gần ngàn quân binh đối chiến với một người, lại bên ta liên tiếp bại lui, việc này nếu nói ra khẳng định không ai tin.
Chiến ý bọn họ hỏng mất, chỉ vì bị cảnh tượng trước mắt dọa vỡ mật.
Đúng lúc này, thủy nguyên tố dày đặc hướng Dịch Vân bay vào, chỉ thấy trên hai tay hắn, đồng loạt xoay chuyển một viên quang cầu màu lam, tản phát ra lam quang dày đặc, sáng lóa, một màn cảnh tượng dọa cả đám sợ hãi.
"Là đại hình ma pháp! Hắn phát ra ma pháp phạm vi lớn! Mau a! Không thể để cho hắn hoàn thành ma pháp này!" Mọi người kinh hoảng kêu lên, toàn bộ lại hướng Dịch Vân xung phong liều chết.
Bọn họ phản ứng mặc dù mau, nhưng vẫn muộn một bước, hai tay Dịch Vân đã hình thành một quả cầu nước to ba thước, hắn lập tức hai tay trái phải vung, quả cầu nước bay nhanh đụng vào biển người, chỉ cần bị quả cầu đụng vào hoặc nước bắn trúng người, chính là kết cục gân đoạn xương nát, hữu tử vô sinh.
Quả bóng nước một đường bay vào đám địch nhân, ngay khi vọt tới trung tâm thành vệ binh, đột ngột bạo phá.
Mọi người chỉ nghe hai tiếng thanh thúy, sau đó liền cảm thấy một cỗ lạnh lẽo mạnh mẽ xâm nhập thân thể, bao phủ toàn thân họ, tức thì cả đám giống như bị cố định, ngay cả động tác đơn giản kiểm tra làm cũng không được, một chút không thể động đậy.
Một hồi qua đi, những người này phát hiện trên người một khoản da thịt bị đông cứng, sau đó không ngừng bóc ra rơi xuống, đầu tiên là làn da, rồi tới thịt gân, cuối cùng ngay cả tứ chi cũng giống như băng nứt, vỡ vụn rời ra.
Khi thân thể bọn hắn ngã xuống mặt đất, thân thể y như băng khối vỡ tan thành từng mảnh, tình cảnh đáng sợ.
Thời điểm hai quả băng cầu bạo liệt, trong phạm vi 30 thước, không ai may mắn thoát khỏi, không người còn sống. Truyện được copy tại
Trong chớp mắt, Dịch Vân sử ra ba đạo ma pháp Thủy thương xà kích, hơn 10 mũi tên nước hình thành bắn ra, nháy mắt lại có hơn 50 thành vệ binh kêu lên ngã xuống, chỉ là chiêu này làm cho thủy hệ ma lực của hắn rớt xuống một nửa.
Sở dĩ hắn chỉ dùng ma pháp tứ tinh mà không thi triển cao giai ma pháp đối phó là do không có thời gian ngâm tụng chú ngữ, địch nhân bốn phía không ngừng lao lên áp sát vào hắn, tuy chỉ là bốn sao ma pháp nhưng hiệu quả thu được cũng tương đối lớn.
Khi năm người bị kiếm quang phân làm hai, máu bắn tung khắp sân, thời khắc đó toàn thân hắn nhiễm máu đỏ tươi, hắn đã từng tung hoành chiến hỏa, bơi trong biển máu, mùi máu thơm như rượu, một cảm giác mê say nảy lên trong lòng, kích thích hung tính trong hắn ra.
Hắn giết địch thật sự tàn nhẫn khiến người người sợ hãi, không lưu tình chút nào, mặc kệ là ma pháp hay là đấu khí, đều chỉ có người chết ngã xuống, mà không một người bị thương nào tồn tại, đối mặt với địch nhân như vậy, thành vệ binh càng đánh càng kinh, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi khôn cùng.
Lúc này trên người Dịch Vân phủ một tầng máu huyết dày đặc, phần lớn là máu vệ binh bắn lên người hắn, còn có một chút thịt vụn, nội tạng dính trên mặt hắn, khiến cho nụ cười hắn thêm phần yêu dị, giống như mê túy, kinh kinh khủng khủng.
Tháp Đặc đứng ở ngoài chiến trường nhìn, hắn tuy kinh ngạc Dịch Vân có thể duy trì đến bây giờ còn không ngã xuống, nhưng thấy đấu khí và ma lực nhanh chóng bị tiêu hao, mặc dù hắn cũng bị thủ đoạn hung tàn của địch thủ chấn kinh nhưng nụ cười trên mặt lại càng dữ tợn.
Một đêm chết mấy trăm thành vệ binh, hắn rất đau lòng, nhưng lúc này hắn đã vào thế cưỡi hổ, không thể đổi ý, chỉ có thể kiên trì làm tiếp, hơn nữa, vừa nghĩ tới con mình bị Dịch Vân phanh thây thành khúc thịt người, phần hận này hắn nhịn xuống không nổi, nhất định phải một sống một chết mới thôi.
Còn thanh ma binh nhị phẩm đỉnh phong kia nữa, hắn đương nhiên càng không thể bỏ qua.
Khi Dịch Vân mặt không chút thay đổi chém chết người thứ 300, một kiếm xả thẳng tên lính ra làm hai, máu bắn tung đầy trời, thủ đoạn kinh dị như thế, sát ý mãnh liệt khiến vệ binh bốn phía lạnh cả tim mật, hắn y như cỗ máy chiến tranh, đi qua địa phương nào chỉ có lưu lại vô tận tử vong lạnh băng, đối mặt địch nhân như vậy, bất cứ ai cũng có cảm giác như gặp ác mộng vĩnh hằng.
Dần dần, đám thành vệ binh lui về phía sau, không còn ai dám tiến lên, trước mặt là địch nhân tử thần, mặc kệ Tháp Đặc ở phía sau gầm rú vẫn không thể sai khiến một ai tiến lên chịu chết, cứ việc hiện tại ở trong phủ đang nằm 5-600 xác thành vệ binh là chứng cứ rõ ràng nhất.
Trong không khí tràn ngập mùi máu tươi, mấy trăm thi hài không trọn vẹn nằm dưới đất, hơi thở tử vong lạnh thấu xương.
Trước sau gần ngàn quân binh đối chiến với một người, lại bên ta liên tiếp bại lui, việc này nếu nói ra khẳng định không ai tin.
Chiến ý bọn họ hỏng mất, chỉ vì bị cảnh tượng trước mắt dọa vỡ mật.
Đúng lúc này, thủy nguyên tố dày đặc hướng Dịch Vân bay vào, chỉ thấy trên hai tay hắn, đồng loạt xoay chuyển một viên quang cầu màu lam, tản phát ra lam quang dày đặc, sáng lóa, một màn cảnh tượng dọa cả đám sợ hãi.
"Là đại hình ma pháp! Hắn phát ra ma pháp phạm vi lớn! Mau a! Không thể để cho hắn hoàn thành ma pháp này!" Mọi người kinh hoảng kêu lên, toàn bộ lại hướng Dịch Vân xung phong liều chết.
Bọn họ phản ứng mặc dù mau, nhưng vẫn muộn một bước, hai tay Dịch Vân đã hình thành một quả cầu nước to ba thước, hắn lập tức hai tay trái phải vung, quả cầu nước bay nhanh đụng vào biển người, chỉ cần bị quả cầu đụng vào hoặc nước bắn trúng người, chính là kết cục gân đoạn xương nát, hữu tử vô sinh.
Quả bóng nước một đường bay vào đám địch nhân, ngay khi vọt tới trung tâm thành vệ binh, đột ngột bạo phá.
Mọi người chỉ nghe hai tiếng thanh thúy, sau đó liền cảm thấy một cỗ lạnh lẽo mạnh mẽ xâm nhập thân thể, bao phủ toàn thân họ, tức thì cả đám giống như bị cố định, ngay cả động tác đơn giản kiểm tra làm cũng không được, một chút không thể động đậy.
Một hồi qua đi, những người này phát hiện trên người một khoản da thịt bị đông cứng, sau đó không ngừng bóc ra rơi xuống, đầu tiên là làn da, rồi tới thịt gân, cuối cùng ngay cả tứ chi cũng giống như băng nứt, vỡ vụn rời ra.
Khi thân thể bọn hắn ngã xuống mặt đất, thân thể y như băng khối vỡ tan thành từng mảnh, tình cảnh đáng sợ.
Thời điểm hai quả băng cầu bạo liệt, trong phạm vi 30 thước, không ai may mắn thoát khỏi, không người còn sống. Truyện được copy tại
|
/394
|

