"Phụ thân, rốt cuộc đại ca hắn khi nào mới về? Ta chờ hơn 10 ngày nay rồi. Một cô gái có mái tóc dài thanh xuân đang ai oán nói với một người trung niên đối diện.
Nàng chính là La Lôi, hơn 3 năm trước rời nhà đi học ở Kỳ Vũ vương gia học viện.
"Một tháng trước đại ca ngươi gửi thư bảo sẽ về gấp, chắc mấy ngày nay có chuyện." Ni Tư uống ngụm trà, cười nói.
Vẻ mặt hắn cười cười nhìn cô con gái bên người, rời nhà ba năm không thấy, đã xinh đẹp động lòng người như thế, thiếu chút nữa khiến cho phụ thân không nhận ra, phụ nữ 18 biến đổi kinh người a.
"Phụ thân, ta thật vất vả mới thắng được kỳ tuyển chọn ở Kỳ Vũ vương gia học viện, trở thành một trong những đại biểu cho cấp bốn sao. Hiện tại lại là thời khắc mấu chốt tăng mạnh thực lực, người thế nào liên tục mấy bức thư đem ta gọi về, chuyện gì mà thúc giục vội vã thế chứ?" La Lôi đã khó hiểu, lại oán giận nói.
Ni Tư đang muốn mở miệng trả lời, bỗng nhiên ngoài thành phủ có thủ vệ báo lại, đứa con hắn đã trở lại.
Ni Tư nghe vậy mừng rỡ, rốt cục đã tới rồi, phải ra cửa nghênh đón, La Lôi cũng đứng dậy chạy vội ra ngoài.
Duy Đa sau khi thông báo cho thủ vệ, hắn đã rời nhà hơn bốn năm, nhìn quanh liền thấy bối cảnh bài trí nhà cửa so với khi xưa không khác gì lắm. Một cảm giác hoài niệm từ đáy lòng dâng lên, khi hắn đang cảm khái thì một cô gái từ cửa viện chạy vội ra, vừa thấy hắn liền cười tươi như hoa, đi đến trước mặt hắn.
"Đại ca, suốt bốn năm qua không gặp, bộ dáng ngươi y như con gấu lớn, rất hùng hổ, thay đổi nhiều a!" Cô gái mở miệng cười nói.
"La Lôi?" Duy Đa hơi sửng sốt, lúc sau mới bật thốt nên lời. Trước mặt hắn là một nữ tử thân mặc áo vàng nhạt, tóc dài mượt mà, mặt trái xoan, đang tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Là một cô gái tuyệt mỹ động lòng người, khuôn mặt có chút tương tự với cô nhóc trong trí nhớ của hắn, nhưng biến hóa cũng quá lớn, làm cho hắn mới nhìn cũng nhận không ra.
"Sao hả? Đại ca ngươi bị chính vẻ đẹp của muội muội mình dọa cho sợ hả?" La lôi thấy Duy Đa vừa thấy mình liền thất thần, mở miệng cười nói.
"Thật sự là tiểu muội ta, La Lôi? Ai, biến hóa này thật kinh người, thiếu chút nữa nhận không ra! Phụ thân, người hẳn có cảm thụ giống ta a!" Duy Đa cùng La Lôi đi vào trong phủ, hắn cảm thán nói với Ni Tư.
"Đúng rồi, phụ thân vì chuyện gì liên tục phóng cho ta mấy bức thư thúc giục về thế?" Ba người ngồi xuống, Duy Đa lập tức hỏi.
La Lôi lúc này cũng cười nói: "Ha ha, trước khi đại ca trở về ta cũng hỏi câu này!" Bạn đang xem tại
Nàng chính là La Lôi, hơn 3 năm trước rời nhà đi học ở Kỳ Vũ vương gia học viện.
"Một tháng trước đại ca ngươi gửi thư bảo sẽ về gấp, chắc mấy ngày nay có chuyện." Ni Tư uống ngụm trà, cười nói.
Vẻ mặt hắn cười cười nhìn cô con gái bên người, rời nhà ba năm không thấy, đã xinh đẹp động lòng người như thế, thiếu chút nữa khiến cho phụ thân không nhận ra, phụ nữ 18 biến đổi kinh người a.
"Phụ thân, ta thật vất vả mới thắng được kỳ tuyển chọn ở Kỳ Vũ vương gia học viện, trở thành một trong những đại biểu cho cấp bốn sao. Hiện tại lại là thời khắc mấu chốt tăng mạnh thực lực, người thế nào liên tục mấy bức thư đem ta gọi về, chuyện gì mà thúc giục vội vã thế chứ?" La Lôi đã khó hiểu, lại oán giận nói.
Ni Tư đang muốn mở miệng trả lời, bỗng nhiên ngoài thành phủ có thủ vệ báo lại, đứa con hắn đã trở lại.
Ni Tư nghe vậy mừng rỡ, rốt cục đã tới rồi, phải ra cửa nghênh đón, La Lôi cũng đứng dậy chạy vội ra ngoài.
Duy Đa sau khi thông báo cho thủ vệ, hắn đã rời nhà hơn bốn năm, nhìn quanh liền thấy bối cảnh bài trí nhà cửa so với khi xưa không khác gì lắm. Một cảm giác hoài niệm từ đáy lòng dâng lên, khi hắn đang cảm khái thì một cô gái từ cửa viện chạy vội ra, vừa thấy hắn liền cười tươi như hoa, đi đến trước mặt hắn.
"Đại ca, suốt bốn năm qua không gặp, bộ dáng ngươi y như con gấu lớn, rất hùng hổ, thay đổi nhiều a!" Cô gái mở miệng cười nói.
"La Lôi?" Duy Đa hơi sửng sốt, lúc sau mới bật thốt nên lời. Trước mặt hắn là một nữ tử thân mặc áo vàng nhạt, tóc dài mượt mà, mặt trái xoan, đang tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Là một cô gái tuyệt mỹ động lòng người, khuôn mặt có chút tương tự với cô nhóc trong trí nhớ của hắn, nhưng biến hóa cũng quá lớn, làm cho hắn mới nhìn cũng nhận không ra.
"Sao hả? Đại ca ngươi bị chính vẻ đẹp của muội muội mình dọa cho sợ hả?" La lôi thấy Duy Đa vừa thấy mình liền thất thần, mở miệng cười nói.
"Thật sự là tiểu muội ta, La Lôi? Ai, biến hóa này thật kinh người, thiếu chút nữa nhận không ra! Phụ thân, người hẳn có cảm thụ giống ta a!" Duy Đa cùng La Lôi đi vào trong phủ, hắn cảm thán nói với Ni Tư.
"Đúng rồi, phụ thân vì chuyện gì liên tục phóng cho ta mấy bức thư thúc giục về thế?" Ba người ngồi xuống, Duy Đa lập tức hỏi.
La Lôi lúc này cũng cười nói: "Ha ha, trước khi đại ca trở về ta cũng hỏi câu này!" Bạn đang xem tại
|
/394
|

