Ngày hôm sau, trước giáo chức đại lâu Thiên Phong học viện, hai nữ đệ tử trẻ tuổi dắt tay nhau đi tới, trong đó một nữ tữ y phục gọn gàng tóc ngắn hết sức xinh đẹp, nữ tử còn lại mặc một chiếc áo váy vàng nhạt, mỗi bước đi đều làm chiếc váy tung bay, một cảnh tượng hết sức cuốn hút. Hai người cùng đi tới trước giáo chức đại lâu rồi dừng lại, thoáng nhìn lẫn nhau, giống như do dự có nên tiến vào hay không.
Hai người này chính là Ny Khả cùng Tô Lị. Hai người trước đại lâu thong thả đi qua đi lại, nhìn trông giống như đang tản bộ. Một khắc sau, hành động kì quái của hai người bị các giáo sư học viện phát hiện, lập tức kêu hai nàng tới.
Ny Khả lúc này thoáng giật mình, lập tức lấy một bức thư hảo hảo giao cho vị giáo sư kia, nhợt nhạt cười, rồi kéo Tô Lị chạy nhanh như chớp, trước khi đi còn với tới vị giáo sư kia nói: " Thỉnh lão sư đem bức thư này giao cho Thước Nặc viện trưởng"
Vị giáo sư kia vừa thấy các nàng nói xong liền chạy mất, nhất thời nhìn bức thư không hiểu gì, rồi sau người tiến vào đại lâu hướng phòng của viện trưởng đi tới.
Không lâu sau, một tiếng rít gào đầy giận dữ từ phòng viện trưởng truyền ra, nộ khí lên cao, âm thanh cuồng mãnh, có thể so với tiếng rống của cao giai ma thú, cơ hồ truyền khắp Thiên Phong học viện: " Tên đệ tử hỗn trướng! Hôm qua mới nói xong, dám đem lời lão phu như gió thoảng bên tai, cuối cùng dám không từ mà biệt. Ngươi nếu còn có đảm lược trở về, lão phu sẽ tự tay lột da rút gân ngưoi! A a a a a…!!!"
Ny khả cùng Tô Lị lúc này sớm đã chạy ra khỏi đại môn học viện, đột nhiên tiếng gầm từ sau truyền đến, hai người nhất thời cả kinh, hai nàng đều rõ tên đệ tử hỗn trướng trong lời viện trưởng là ai, khiếp sợ trước cơn giận của Thước Nặc viện trưởng. Hai người liếc mắt nhìn nhau, lập tức chạy ra khỏi học viện.
Toàn thể giáo sư, đệ tử Thiên Phong học viện đều biết, bình thường Thước Nặc viện trưởng nói năng điềm đạm, nhưng một khi tức giận sẽ không để ý hậu quả. Như đợt người nhà vương gia có tiếng của Kì Vũ thành, dám giảo phong giảo vũ, đem phó viện trưởng cùng hơn mười cao cấp lão sư đả thương bất tỉnh, cơ hồ mỗi lần gặp đều bị viện trưởng đem một đám người truy đánh ra khỏi Kì Vũ thành.
" Vù vù hô, nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, Thước Nặc viện trưởng bạo nộ thật đáng sợ! Nếu không cẩn thận bị ngộ thương, thì rắc rối to.", một đường chạy không biết trời đất ra ngoài thành, Ny Khả thở hổn hển, cười nói: " Hoàn hảo! may mà có thế thân, tên kia không biết viện trưởng đang hết sức giận dữ, thay ta hứng chịu nộ khí của viện trưởng đại nhân, hì hì hì."
Tô lị thở hổn hển vài tiếng, một hồi cười nói: " Lão sư kia hảo tâm giúp ngươi, đã giúp ngươi đưa thư, hiện giờ hắn xui xẻo rồi. Bà cũng thật vô tâm lại còn nói bóng nói gió, ta thực vì lão sư kia cảm thấy đau lòng thay a"
" Hì hì, chính hắn chủ động gọi chúng ta tới, không thể trách ta được "
" Đúng rồi", Tô Lị bỗng nhiên nói: " Ta biết việc quái nhân kia là đệ tử thân truyền của Thước Nặc viện trưởng là do lần trước hắn vô tình nói ra, việc này hắn cùng viện trưởng che dấu thật tốt. Đáng lý ra phải không ít người biết mới đúng. Ngươi như thế nào biết được?"
Chu chu cái miệng nhỏ nhắn, Ny Khả nói: " Việc đó cũng phải hỏi sao? Ta luôn luôn chú ý hành tung của hắn, mỗi lần hắn đi vào học viện ta đều lén lút theo sau. Tháng trước, nhiều lần ta thấy hắn tiến vào hậu sơn cấm địa của học viện mà thủ vệ đều cho hắn thông qua, nơi đó là cấm địa học viện a, trừ bản thân viện trưởng ra, ngay cả giáo sư học viện cũng không thể tiến vào a! Từ đầu ta cũng không nghĩ ra, sau khi nghe lời đồn huyên náo trong học viên, ta lập tức hiểu ra toàn bộ."
" Thì ra là thế!", Tô Lị như đại ngộ bừng tỉnh, rồi nhìn Ny Khả, biểu tình như cười như không nói: " Bà thế nào lại làm cái việc vụng trộm đi theo nam nhân như vậy. Làm tỉ muội với bà nhiều năm, tôi tưởng đã nhìn thấu bà, nhưng lần này vẫn bị hành động này của bà doạ người đó, không ngượng gì sao?".
" Có gì mà ngượng chứ?", Ny Khả mặt không chút đỏ nói: "Một con sói mà muốn bắt được một con dê, đều phải trốn một bên quan sát con dê đó, đây là cách săn bắn, có gì kì lạ đâu."
Tô Lị nghe vậy sửng sốt, chột " Phốc xuy!!!", một tiếng cười khanh khách vang lên: " Lời này đúng, cực kì đúng. Lời này vốn phải do bọn nam nhân nói ra mới đúng. Từ một cô gái nhõng nhẽo như bà chính mồm nói ra, như thế nào nghe thật kì quái a!"
Dừng một chút, Tô Lị nhìn Ny Khả, vẻ mặt như cười như không: " Nói đi cũng phải nói lại, bà hôm nay mạo hiểm giúp tên quái nhân kia xin phép, thật khiến ta ngạc nhiên, Hắn là con dê, bà không phải là con sói sao?"
Ny Khả nghe vậy, thân thể mềm mại khẽ run lên, kinh hô: " Việc này sao bà biết? Hôm qua, bà vụng trộm theo sau tôi sao?" Bạn đang xem tại
Hai người này chính là Ny Khả cùng Tô Lị. Hai người trước đại lâu thong thả đi qua đi lại, nhìn trông giống như đang tản bộ. Một khắc sau, hành động kì quái của hai người bị các giáo sư học viện phát hiện, lập tức kêu hai nàng tới.
Ny Khả lúc này thoáng giật mình, lập tức lấy một bức thư hảo hảo giao cho vị giáo sư kia, nhợt nhạt cười, rồi kéo Tô Lị chạy nhanh như chớp, trước khi đi còn với tới vị giáo sư kia nói: " Thỉnh lão sư đem bức thư này giao cho Thước Nặc viện trưởng"
Vị giáo sư kia vừa thấy các nàng nói xong liền chạy mất, nhất thời nhìn bức thư không hiểu gì, rồi sau người tiến vào đại lâu hướng phòng của viện trưởng đi tới.
Không lâu sau, một tiếng rít gào đầy giận dữ từ phòng viện trưởng truyền ra, nộ khí lên cao, âm thanh cuồng mãnh, có thể so với tiếng rống của cao giai ma thú, cơ hồ truyền khắp Thiên Phong học viện: " Tên đệ tử hỗn trướng! Hôm qua mới nói xong, dám đem lời lão phu như gió thoảng bên tai, cuối cùng dám không từ mà biệt. Ngươi nếu còn có đảm lược trở về, lão phu sẽ tự tay lột da rút gân ngưoi! A a a a a…!!!"
Ny khả cùng Tô Lị lúc này sớm đã chạy ra khỏi đại môn học viện, đột nhiên tiếng gầm từ sau truyền đến, hai người nhất thời cả kinh, hai nàng đều rõ tên đệ tử hỗn trướng trong lời viện trưởng là ai, khiếp sợ trước cơn giận của Thước Nặc viện trưởng. Hai người liếc mắt nhìn nhau, lập tức chạy ra khỏi học viện.
Toàn thể giáo sư, đệ tử Thiên Phong học viện đều biết, bình thường Thước Nặc viện trưởng nói năng điềm đạm, nhưng một khi tức giận sẽ không để ý hậu quả. Như đợt người nhà vương gia có tiếng của Kì Vũ thành, dám giảo phong giảo vũ, đem phó viện trưởng cùng hơn mười cao cấp lão sư đả thương bất tỉnh, cơ hồ mỗi lần gặp đều bị viện trưởng đem một đám người truy đánh ra khỏi Kì Vũ thành.
" Vù vù hô, nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, Thước Nặc viện trưởng bạo nộ thật đáng sợ! Nếu không cẩn thận bị ngộ thương, thì rắc rối to.", một đường chạy không biết trời đất ra ngoài thành, Ny Khả thở hổn hển, cười nói: " Hoàn hảo! may mà có thế thân, tên kia không biết viện trưởng đang hết sức giận dữ, thay ta hứng chịu nộ khí của viện trưởng đại nhân, hì hì hì."
Tô lị thở hổn hển vài tiếng, một hồi cười nói: " Lão sư kia hảo tâm giúp ngươi, đã giúp ngươi đưa thư, hiện giờ hắn xui xẻo rồi. Bà cũng thật vô tâm lại còn nói bóng nói gió, ta thực vì lão sư kia cảm thấy đau lòng thay a"
" Hì hì, chính hắn chủ động gọi chúng ta tới, không thể trách ta được "
" Đúng rồi", Tô Lị bỗng nhiên nói: " Ta biết việc quái nhân kia là đệ tử thân truyền của Thước Nặc viện trưởng là do lần trước hắn vô tình nói ra, việc này hắn cùng viện trưởng che dấu thật tốt. Đáng lý ra phải không ít người biết mới đúng. Ngươi như thế nào biết được?"
Chu chu cái miệng nhỏ nhắn, Ny Khả nói: " Việc đó cũng phải hỏi sao? Ta luôn luôn chú ý hành tung của hắn, mỗi lần hắn đi vào học viện ta đều lén lút theo sau. Tháng trước, nhiều lần ta thấy hắn tiến vào hậu sơn cấm địa của học viện mà thủ vệ đều cho hắn thông qua, nơi đó là cấm địa học viện a, trừ bản thân viện trưởng ra, ngay cả giáo sư học viện cũng không thể tiến vào a! Từ đầu ta cũng không nghĩ ra, sau khi nghe lời đồn huyên náo trong học viên, ta lập tức hiểu ra toàn bộ."
" Thì ra là thế!", Tô Lị như đại ngộ bừng tỉnh, rồi nhìn Ny Khả, biểu tình như cười như không nói: " Bà thế nào lại làm cái việc vụng trộm đi theo nam nhân như vậy. Làm tỉ muội với bà nhiều năm, tôi tưởng đã nhìn thấu bà, nhưng lần này vẫn bị hành động này của bà doạ người đó, không ngượng gì sao?".
" Có gì mà ngượng chứ?", Ny Khả mặt không chút đỏ nói: "Một con sói mà muốn bắt được một con dê, đều phải trốn một bên quan sát con dê đó, đây là cách săn bắn, có gì kì lạ đâu."
Tô Lị nghe vậy sửng sốt, chột " Phốc xuy!!!", một tiếng cười khanh khách vang lên: " Lời này đúng, cực kì đúng. Lời này vốn phải do bọn nam nhân nói ra mới đúng. Từ một cô gái nhõng nhẽo như bà chính mồm nói ra, như thế nào nghe thật kì quái a!"
Dừng một chút, Tô Lị nhìn Ny Khả, vẻ mặt như cười như không: " Nói đi cũng phải nói lại, bà hôm nay mạo hiểm giúp tên quái nhân kia xin phép, thật khiến ta ngạc nhiên, Hắn là con dê, bà không phải là con sói sao?"
Ny Khả nghe vậy, thân thể mềm mại khẽ run lên, kinh hô: " Việc này sao bà biết? Hôm qua, bà vụng trộm theo sau tôi sao?" Bạn đang xem tại
|
/394
|

