"Tù thần khốn ma tuyệt trận?" Dịch Vân hiển nhiên là chưa từng nghe qua, nhưng tên pháp trận tương đối bá đạo, trong tên có mang ý nghĩa lẫm liệt vô song.
Bối Lợi Mỗ gật đầu lạnh nhạt nói: "Trước khi cường giả thần bí kia rời đi đã từng nói, pháp trận này chính là pháp trận cấp bậc Tinh Vực đỉnh phong. Chỉ sau khi ta đạt tới Tinh Vực đỉnh phong thì mới có thể phá bỏ mà đi ra ngoài, muốn ta một mặt hoài niệm quốc gia Phân Tạp đã mất kia, một mặt đề cao thực lực của chính mình.
"Hiện tại ngẫm lại, thủ đoạn của hắn rất cao minh! Một mặt cho ta một tia hy vọng, để ta không đến mức không muốn sống, một mặt lại sắp xếp để ta căn bản không có khả năng đạt được mục tiêu. Lão phu tại lúc ấy đã là Tinh Vực sơ giai, qua hơn chín trăm năm, hiện giờ bất quá cũng miễn cường đạt tới cấp độ cao giai. Hiện tại, của tuổi thọ của ta chỉ còn lại không tới hai mươi năm nếu như ta không thể tiến thêm một giai để đạt tới Tinh Vực đỉnh phong!".
Dịch Vân nghe mà phát mộng. Sau một lúc, hắn mới nói:"Ta nghe nói tuổi thọ của Tinh Vực cường giả đều rất dài, hình như nhiều nhất cũng có thể sống đến ngoài hai nghìn tuổi, ngài bây giờ bao nhiêu tuổi?".
Bối Lợi Mỗ cười nhạt nói:"Tin tức của tiểu hài tử ngươi thật ra rất linh thông. Ngươi nói không sai, chỉ là hiện tại lão phu đã hơn một ngàn bảy trăm tuổi, đã sắp đạt tới giới hạn sinh mệnh của cường giả Tinh Vực cao giai. Do đó, lão phu mới nói là sống thêm cũng sẽ không vượt quá hai mươi năm.".
Hơn một ngàn bảy trăm tuổi? Dịch Vân quả thực không tin vào tai mình!
"Ngài thật sự không ra khỏi ma pháp trận này được à?" Sau một lát, Dịch Vân lại hỏi:"Nhưng trước đây không phải ngài có thể công kích vào pháp trận làm thành lối vào để ta cùng với Cầu Cầu ở ngoài cũng có thể đi vào mà?".
Bối Lợi Mỗ thở dài bằng một thanh âm già nua: "Lão phu sở dĩ có thể đưa ngươi vào được là do hơn ba trăm năm trước, sau khi ta đạt tới Tinh Vực cao giai, thì ta đã tìm được phương pháp có thể khống chế một chút thạch thất pháp trận này, mà đó cũng chính là việc làm ra cửa trận nhỏ, chỉ có thể giúp cho người khác ra vào được, trong khi chính mình lại không ra khỏi Tù thần khốn ma tuyệt trận này được.
"Về phần vừa rồi có thể công kích đến ngươi và tiểu xà là do lão phu đã dùng đến hơn năm thành ma lực mới có thể làm được. Một khi ma lực của ta không dùng ở chỗ này mà ra ngoài pháp trận thì sẽ suy yếu còn không tới một phần mười, muốn giết các ngươi thì là dễ dàng, nhưng nếu muốn phá hư thạch thất pháp trận này thì đúng là vọng tưởng!
"Việc này kỳ thật lão phu ở đây hơn chín trăm năm qua đã thử không biết bao nhiêu lần. Trong thạch thất này, chỉ cần bây giờ ngươi có thể nhìn đến nơi nào thì nơi đó đều đã từng bị lão phu dùng ma pháp mãnh liệt công kích, mỗi một kích đều đủ để làm cho một tòa núi nhỏ biến thành đất bằng, nhưng thạch thất này vẫn cứ như vậy, không hề tổn hao gì cả!".
Một siêu cường giả đạt tới Tinh Vực cao giai, lấy toàn lực thi triển ma pháp công kích thì uy lực sẽ lớn chừng nào, Dịch Vân quả thực là khó có thể tưởng tượng, thế mà vẫn không thể làm tổn hại thạch thất này chút nào, so với việc vừa rồi hắn lấy ma binh chém lên vách núi bên ngoài là giống hệt nhau.
Lúc này, Dịch Vân cuối cùng đã hoàn toàn hiểu được!
Trừ phi Bối Lợi Mỗ có thể đạt tới cảnh giới Tinh Vực đỉnh phong, còn không thì tuyệt không có khả năng thoát khỏi nơi này.
"Ngài cứ chờ đợi như vậy ở thạch thất này hơn chín trăm năm, chẳng lẽ lại chưa bao giờ nghĩ tới việc tìm người đến giúp sao?".
"Nếu có người có thể giúp đở, lão phu cho dù bỏ đi mặt mũi của mình, cũng sẽ đi thỉnh cầu, nhưng Tù thần khốn ma tuyệt trận này chỉ có Tinh Vực đỉnh phong cường giả mới có thể phá giải. Không nói đến hiện tại, cho dù hơn ngàn năm trước kia thì trên đại lục cũng không có ai có thể đạt tới cảnh giới tối cường chỉ tồn tại trong truyền thuyết đó, có lẽ chỉ có cường giả thần bí kia là ngoại lệ mà thôi!".
"Nếu không ai có thể hỗ trợ lão phu thoát ra được thì lão phu cần gì phải để những người khác vào nơi này nhìn ngắm tình huống bi thảm hiện giờ của lão phu? Vô luận là năm đó hay hiện tại, lão phu đều là siêu cường giả cấp bậc Tinh Vực, ánh mắt cảm thông đối với ta chỉ có thể là vũ nhục, lòng tự tôn của ta không thể để cho bất luận kẻ nào chà đạp được!".
Bối Lợi Mỗ gật đầu lạnh nhạt nói: "Trước khi cường giả thần bí kia rời đi đã từng nói, pháp trận này chính là pháp trận cấp bậc Tinh Vực đỉnh phong. Chỉ sau khi ta đạt tới Tinh Vực đỉnh phong thì mới có thể phá bỏ mà đi ra ngoài, muốn ta một mặt hoài niệm quốc gia Phân Tạp đã mất kia, một mặt đề cao thực lực của chính mình.
"Hiện tại ngẫm lại, thủ đoạn của hắn rất cao minh! Một mặt cho ta một tia hy vọng, để ta không đến mức không muốn sống, một mặt lại sắp xếp để ta căn bản không có khả năng đạt được mục tiêu. Lão phu tại lúc ấy đã là Tinh Vực sơ giai, qua hơn chín trăm năm, hiện giờ bất quá cũng miễn cường đạt tới cấp độ cao giai. Hiện tại, của tuổi thọ của ta chỉ còn lại không tới hai mươi năm nếu như ta không thể tiến thêm một giai để đạt tới Tinh Vực đỉnh phong!".
Dịch Vân nghe mà phát mộng. Sau một lúc, hắn mới nói:"Ta nghe nói tuổi thọ của Tinh Vực cường giả đều rất dài, hình như nhiều nhất cũng có thể sống đến ngoài hai nghìn tuổi, ngài bây giờ bao nhiêu tuổi?".
Bối Lợi Mỗ cười nhạt nói:"Tin tức của tiểu hài tử ngươi thật ra rất linh thông. Ngươi nói không sai, chỉ là hiện tại lão phu đã hơn một ngàn bảy trăm tuổi, đã sắp đạt tới giới hạn sinh mệnh của cường giả Tinh Vực cao giai. Do đó, lão phu mới nói là sống thêm cũng sẽ không vượt quá hai mươi năm.".
Hơn một ngàn bảy trăm tuổi? Dịch Vân quả thực không tin vào tai mình!
"Ngài thật sự không ra khỏi ma pháp trận này được à?" Sau một lát, Dịch Vân lại hỏi:"Nhưng trước đây không phải ngài có thể công kích vào pháp trận làm thành lối vào để ta cùng với Cầu Cầu ở ngoài cũng có thể đi vào mà?".
Bối Lợi Mỗ thở dài bằng một thanh âm già nua: "Lão phu sở dĩ có thể đưa ngươi vào được là do hơn ba trăm năm trước, sau khi ta đạt tới Tinh Vực cao giai, thì ta đã tìm được phương pháp có thể khống chế một chút thạch thất pháp trận này, mà đó cũng chính là việc làm ra cửa trận nhỏ, chỉ có thể giúp cho người khác ra vào được, trong khi chính mình lại không ra khỏi Tù thần khốn ma tuyệt trận này được.
"Về phần vừa rồi có thể công kích đến ngươi và tiểu xà là do lão phu đã dùng đến hơn năm thành ma lực mới có thể làm được. Một khi ma lực của ta không dùng ở chỗ này mà ra ngoài pháp trận thì sẽ suy yếu còn không tới một phần mười, muốn giết các ngươi thì là dễ dàng, nhưng nếu muốn phá hư thạch thất pháp trận này thì đúng là vọng tưởng!
"Việc này kỳ thật lão phu ở đây hơn chín trăm năm qua đã thử không biết bao nhiêu lần. Trong thạch thất này, chỉ cần bây giờ ngươi có thể nhìn đến nơi nào thì nơi đó đều đã từng bị lão phu dùng ma pháp mãnh liệt công kích, mỗi một kích đều đủ để làm cho một tòa núi nhỏ biến thành đất bằng, nhưng thạch thất này vẫn cứ như vậy, không hề tổn hao gì cả!".
Một siêu cường giả đạt tới Tinh Vực cao giai, lấy toàn lực thi triển ma pháp công kích thì uy lực sẽ lớn chừng nào, Dịch Vân quả thực là khó có thể tưởng tượng, thế mà vẫn không thể làm tổn hại thạch thất này chút nào, so với việc vừa rồi hắn lấy ma binh chém lên vách núi bên ngoài là giống hệt nhau.
Lúc này, Dịch Vân cuối cùng đã hoàn toàn hiểu được!
Trừ phi Bối Lợi Mỗ có thể đạt tới cảnh giới Tinh Vực đỉnh phong, còn không thì tuyệt không có khả năng thoát khỏi nơi này.
"Ngài cứ chờ đợi như vậy ở thạch thất này hơn chín trăm năm, chẳng lẽ lại chưa bao giờ nghĩ tới việc tìm người đến giúp sao?".
"Nếu có người có thể giúp đở, lão phu cho dù bỏ đi mặt mũi của mình, cũng sẽ đi thỉnh cầu, nhưng Tù thần khốn ma tuyệt trận này chỉ có Tinh Vực đỉnh phong cường giả mới có thể phá giải. Không nói đến hiện tại, cho dù hơn ngàn năm trước kia thì trên đại lục cũng không có ai có thể đạt tới cảnh giới tối cường chỉ tồn tại trong truyền thuyết đó, có lẽ chỉ có cường giả thần bí kia là ngoại lệ mà thôi!".
"Nếu không ai có thể hỗ trợ lão phu thoát ra được thì lão phu cần gì phải để những người khác vào nơi này nhìn ngắm tình huống bi thảm hiện giờ của lão phu? Vô luận là năm đó hay hiện tại, lão phu đều là siêu cường giả cấp bậc Tinh Vực, ánh mắt cảm thông đối với ta chỉ có thể là vũ nhục, lòng tự tôn của ta không thể để cho bất luận kẻ nào chà đạp được!".
|
/394
|

