Sáng sớm, bên ngoài Thiên Phong học viện sương mù lượn lờ trong không khí, Dịch vân bước từng bậc trên thềm đá, khi đếm tới bước thứ sáu trăm thì đại môn của học viện xuất hiện ở trước mặt.
Hai đệ tử bảo vệ trước cửa học viện vừa liếc mắt đã nhận ra Dịch Vân, biểu tình mỗi người đều rất đặc sắc, nghĩ không ra đây chính là cái gã tân sinh trốn học chín tháng liền, dáng vóc này đúng là không sai đi đâu được, hôm nay thật là khác thường, sớm như vậy đã tới học viện.
Dịch Vân hướng bọn họ đánh tiếng nói chuyện, vừa đi vào học viện, tiếng nói chuyện từ phía bảo vệ đại môn truyền tới, dù cách khá xa nhưng những câu rõ ràng hắn nghe rõ từng chữ.
"Trốn học đại vương? Cái danh hào này nghe rất kêu a! Sao mà xưng hào của ngươi ở học viện này không phải là "Tàng thư quán quái nhân" thì lại là: "Trốn học đại vương" vậy?Ta tịnh không có thấy một cái tên bình thườn, xem ra đúng là ác danh lan xa rồi, ha ha ha!". Môn La cười to nói.
Dịch Vân trong lòng cũng cười khổ không thôi, vừa mới ngày thứ hai trở về học viện, thế nào lại lòi thêm ra một cái danh hào mới nữa?
Đi vào văn phòng viện trưởng, chỉ thấy Mễ Nặc đang ngồi thư thả, vẻ mặt nhàn nhã phẩm trà, thấy hắn đến, trong mắt lập tức hiện lên một tia tinh quang, biểu thị đang chờ hắn tới.
"Tiểu Dịch Vân ngươi sớm như vậy đã tới rồi, như vậy rất tốt. Có tiến bộ! Lại đây ngồi xuống, bồi vi sư tế phẩm một chén thanh trà nào". Mễ Nặc lấy thêm một chén trà đặt lên trước mặt, cười nói.
Chén trà nóng hôi hổi, Dịch Vân cầm lấy nhấp một ngụm nhỏ, ngay lập tức cảm thấy một cỗ mùi hương thơm ngát truyền xuống cổ họng, dù dòng nước ấm đã trôi đi mà hương vị vẫn còn đậm đà, thật lâu không có tiêu tan.
Dịch Vân lần đầu uống trà, nhưng cũng biết loại trà này không phải loại bình thường, thốt ra: "Thực sự là trà ngon!".
"Loại trà này là tuyết lộ trà". Mễ nặc cười nói: "Chúng sinh trưởng ở trên đỉnh núi trong hậu sơn của học viện. Trên đó quanh năm tuyết phủ, nhưng loại trà này lại có thể sinh trưởng ở đó, hấp thụ tinh hoa của tuyết, làm cho hương vị vủa nó mãi không tan, hàng năm sản lượng chỉ có khoảng một trăm cân, được xưng là một trong tam đại kỳ trà của Kỳ Võ đế quốc".
Dịch Vân nghe vậy, uống thêm một ngụm, mùi thơm vẫn như cũ, quả là khiến kẻ khác phải say mê.
"Tiểu Dịch Vân a, ngày hôm qua, sau khi ngươi đi xa tận chín tháng mới trở về, khi đó ta thấy tu vi ngươi đã tấn cấp ngũ tinh lĩnh vực, thật là thái quá, vi sư giờ vẫn còn khiếp sợ, nên chưa nói chuyện cẩn thận với ngươi". Nói đến đây Mễ Nặc dừng một chút, biểu tình bỗng chuyển thành nghiêm túc, nhìn chằm chằm Dịch Vân trầm giọng hỏi: "Ngày hôm sau khi ngươi rời khỏi, vi sư đột nhiên nhớ tới một việc, một việc vốn tuyệt đối không thể xảy ra, chính là ma lực chi luân trong khí hải của ngươi cư nhiên lại cứ chuyển động không ngừng. "
"Có thể nói cho vi sư, ngươi làm thế nào không?".
Dịch Vân nhất chinh! (ko bít dịch thế nào)
Hai đệ tử bảo vệ trước cửa học viện vừa liếc mắt đã nhận ra Dịch Vân, biểu tình mỗi người đều rất đặc sắc, nghĩ không ra đây chính là cái gã tân sinh trốn học chín tháng liền, dáng vóc này đúng là không sai đi đâu được, hôm nay thật là khác thường, sớm như vậy đã tới học viện.
Dịch Vân hướng bọn họ đánh tiếng nói chuyện, vừa đi vào học viện, tiếng nói chuyện từ phía bảo vệ đại môn truyền tới, dù cách khá xa nhưng những câu rõ ràng hắn nghe rõ từng chữ.
"Trốn học đại vương? Cái danh hào này nghe rất kêu a! Sao mà xưng hào của ngươi ở học viện này không phải là "Tàng thư quán quái nhân" thì lại là: "Trốn học đại vương" vậy?Ta tịnh không có thấy một cái tên bình thườn, xem ra đúng là ác danh lan xa rồi, ha ha ha!". Môn La cười to nói.
Dịch Vân trong lòng cũng cười khổ không thôi, vừa mới ngày thứ hai trở về học viện, thế nào lại lòi thêm ra một cái danh hào mới nữa?
Đi vào văn phòng viện trưởng, chỉ thấy Mễ Nặc đang ngồi thư thả, vẻ mặt nhàn nhã phẩm trà, thấy hắn đến, trong mắt lập tức hiện lên một tia tinh quang, biểu thị đang chờ hắn tới.
"Tiểu Dịch Vân ngươi sớm như vậy đã tới rồi, như vậy rất tốt. Có tiến bộ! Lại đây ngồi xuống, bồi vi sư tế phẩm một chén thanh trà nào". Mễ Nặc lấy thêm một chén trà đặt lên trước mặt, cười nói.
Chén trà nóng hôi hổi, Dịch Vân cầm lấy nhấp một ngụm nhỏ, ngay lập tức cảm thấy một cỗ mùi hương thơm ngát truyền xuống cổ họng, dù dòng nước ấm đã trôi đi mà hương vị vẫn còn đậm đà, thật lâu không có tiêu tan.
Dịch Vân lần đầu uống trà, nhưng cũng biết loại trà này không phải loại bình thường, thốt ra: "Thực sự là trà ngon!".
"Loại trà này là tuyết lộ trà". Mễ nặc cười nói: "Chúng sinh trưởng ở trên đỉnh núi trong hậu sơn của học viện. Trên đó quanh năm tuyết phủ, nhưng loại trà này lại có thể sinh trưởng ở đó, hấp thụ tinh hoa của tuyết, làm cho hương vị vủa nó mãi không tan, hàng năm sản lượng chỉ có khoảng một trăm cân, được xưng là một trong tam đại kỳ trà của Kỳ Võ đế quốc".
Dịch Vân nghe vậy, uống thêm một ngụm, mùi thơm vẫn như cũ, quả là khiến kẻ khác phải say mê.
"Tiểu Dịch Vân a, ngày hôm qua, sau khi ngươi đi xa tận chín tháng mới trở về, khi đó ta thấy tu vi ngươi đã tấn cấp ngũ tinh lĩnh vực, thật là thái quá, vi sư giờ vẫn còn khiếp sợ, nên chưa nói chuyện cẩn thận với ngươi". Nói đến đây Mễ Nặc dừng một chút, biểu tình bỗng chuyển thành nghiêm túc, nhìn chằm chằm Dịch Vân trầm giọng hỏi: "Ngày hôm sau khi ngươi rời khỏi, vi sư đột nhiên nhớ tới một việc, một việc vốn tuyệt đối không thể xảy ra, chính là ma lực chi luân trong khí hải của ngươi cư nhiên lại cứ chuyển động không ngừng. "
"Có thể nói cho vi sư, ngươi làm thế nào không?".
Dịch Vân nhất chinh! (ko bít dịch thế nào)
|
/394
|

