Dịch Vân lúc thu hồi bảy phần lực trở về, trong ngực khí huyết bốc lên, đang muốn điều tức thì một cổ uy áp đáng sợ từ ngoài vọt tới, một trận tiếng gió chói tay phát động, Dịch Vân chưa có phản ứng, Môn La thanh âm sốt ruột truyền đến: "Lục tinh cường giả? Ba Khắc tới!"
Gió chưa đến, kiếm đã tới người, Dịch Vân vừa kịp nhấc ma binh, Ba Khắc một kiếm đã bổ về cái cổ yếu đuối của hắn, tốc độ cực nhanh, thời cơ cực xảo, có thể nói không hề có kẽ hở, làm Dịch Vân tình cảnh không ổn, chỉ có thể đưa mắt trừng trừng nhìn lợi kiếm phách lên cổ hắn.
"Đương!" một cổ trùng kích thật lớn đánh bay Dịch Vân, thân thể đau đớn, lăng không phun ra một ngụm máu đen, đầu Dịch Vân choáng váng, ngực cực kỳ khó thở, căn bản không rõ xảy ra chuyện gì, một hồi mới nghe Cầu Cầu khé rít, chính đang quấn trên cổ hắn, lập tức hiểu thì ra một kiếm vốn phải chết may Cầu Cầu đỡ giúp hắn.
"Vì sao Khiết Tây Tạp cùng Ba Khắc muốn giết ta?" Bức ra một ngụm trọc khí, cấp tốc vận đấu khí điều tức, thân thể cuộn giữa không trung, Dịch Vân không thể giải thích được, tìm hiểu chuyện bất thình lình này.
Lúc này hắn toàn thân đều đã tê dại, da thịt dần dần đen xạm, lấy tốc độ ăn mòn tiếp tục như vậy, chỉ cần qua một đoạn thời gian chỉ sợ cơ quan nội tạng, khớp xương cũng gặp tao ương.
Hắn thấy thế kinh hãi, Hắc Ám ma pháp thực sự ác độc, đã dùng tới 5 thành đấu khí trừ độc, cũng chỉ có thể trì hoãn tốc độ khuêch tán, nhưng không cách nào chân chính đuổi độc ra ngoài, hiện tại thân đang trong hoàn cảnh nguy nan, làm sao toàn lực chuyên tâm hóa giải kỳ độc quỷ dị này?
"Dịch Vân, Kim Ngạc Bạch Liên, mau ăn!" Môn La sốt ruột hô lớn.
Dịch Vân vừa nghe liền minh bạch, lập tức từ Hồng Liên lấy ra một đóa Bạch Liên nuốt vào.
Kim Ngạc Bạch Liên vừa vào miệng liền hóa thành làn khí trắng lượn lờ, dũng mạnh tiến vào cơ thể hắn theo kinh mạch chạy khắp toàn thân, y như giọt nước rơi trên mặt hồ, tạo nên một trận rung động.
Trong phút chốc, trên người hắn toàn bộ cảm giác tê dại liền biến mất, các bộ vị ăn mòn cũng bắt đầu chuyển biến tốt đẹp. Hiệu quả cực nhanh, quả thực làm Dịch Vân không thể tin được.
Kỳ hoa như vậy, thảo nào ban đầu Môn La biểu tình lưu luyến, quả nhiên là thiên tài địa bảo.
Từ khi Dịch Vân bị Ba Khắc đánh bay đến lúc hắn ăn Kim ngạc bạch liên giải độc, chỉ qua vài cái nháy mắt, khi Ba Khắc từ doanh trướng đuổi theo chỉ thấy Dịch Vân ở giữa không trung xoay nhẹ người, an toàn rơi xuống cách mười thước trên mặt đất, mới phát hiện Dịch Vân dĩ nhiên còn chưa chết.
Lúc rơi xuống đất Dịch Vân kinh ngạc nhìn biển người bốn phía, lấy hắn làm trung tâm, hơn trăm người bao quanh hắn, hoàn toàn phong kín đường lui.
Hắn nhìn quanh một lần, những người này ai ai cũng vũ trang hạng nặng, trên tay đều cầm binh khí, tất cả đều là thành viên Ba Bố Á dong binh đoàn từng ăn chung bữa cơm chiều nay.
"Đội hình chỉnh tề như vậy, trang bị khôi giáp hoàn hảo, binh khí trên tay đã ra khỏi vỏ, thì ra bọn họ đã dự mưu trước rồi, đã sớm dự định muốn giết ta!" Dịch Vân kinh hãi không thôi.
Môn La lúc này cũng ão não nói: "Ài, nếu không phải lúc xú nữ câu dẫn ngươi, ta không muốn quấy rối nhã hứng của ngươi, sớm quay về Hồng Liên, động thái những người này ta có thể sớm phát hiện, sao có thể để cho bọn họ nhẹ nhàng thiết lập sát cục hoàn mỹ như vậy đối phó ngươi?"
Thì ra, lúc Khiết Tây Tạp đi vào doanh trướng, Môn La đã đoán trước thị muốn câu dẫn Dịch Vân, Dịch Vân là một thiếu niên còn nai, da mặt còn mỏng, hắn không muốn vì hắn mà Dịch Vân bối rối trước mặt nữ nhân này, nên hắn rất tự giác trốn vào Hồng Liên.
Cho đến khi cảm ứng được phản ứng kỳ dị của Dịch Vân, tựa như khống chế tâm thần không được, mới có thể lập tức vọt ra, nhưng vừa kịp lúc nhìn Khiết Tây Tạp muốn ám sát Dịch Vân.
Gió chưa đến, kiếm đã tới người, Dịch Vân vừa kịp nhấc ma binh, Ba Khắc một kiếm đã bổ về cái cổ yếu đuối của hắn, tốc độ cực nhanh, thời cơ cực xảo, có thể nói không hề có kẽ hở, làm Dịch Vân tình cảnh không ổn, chỉ có thể đưa mắt trừng trừng nhìn lợi kiếm phách lên cổ hắn.
"Đương!" một cổ trùng kích thật lớn đánh bay Dịch Vân, thân thể đau đớn, lăng không phun ra một ngụm máu đen, đầu Dịch Vân choáng váng, ngực cực kỳ khó thở, căn bản không rõ xảy ra chuyện gì, một hồi mới nghe Cầu Cầu khé rít, chính đang quấn trên cổ hắn, lập tức hiểu thì ra một kiếm vốn phải chết may Cầu Cầu đỡ giúp hắn.
"Vì sao Khiết Tây Tạp cùng Ba Khắc muốn giết ta?" Bức ra một ngụm trọc khí, cấp tốc vận đấu khí điều tức, thân thể cuộn giữa không trung, Dịch Vân không thể giải thích được, tìm hiểu chuyện bất thình lình này.
Lúc này hắn toàn thân đều đã tê dại, da thịt dần dần đen xạm, lấy tốc độ ăn mòn tiếp tục như vậy, chỉ cần qua một đoạn thời gian chỉ sợ cơ quan nội tạng, khớp xương cũng gặp tao ương.
Hắn thấy thế kinh hãi, Hắc Ám ma pháp thực sự ác độc, đã dùng tới 5 thành đấu khí trừ độc, cũng chỉ có thể trì hoãn tốc độ khuêch tán, nhưng không cách nào chân chính đuổi độc ra ngoài, hiện tại thân đang trong hoàn cảnh nguy nan, làm sao toàn lực chuyên tâm hóa giải kỳ độc quỷ dị này?
"Dịch Vân, Kim Ngạc Bạch Liên, mau ăn!" Môn La sốt ruột hô lớn.
Dịch Vân vừa nghe liền minh bạch, lập tức từ Hồng Liên lấy ra một đóa Bạch Liên nuốt vào.
Kim Ngạc Bạch Liên vừa vào miệng liền hóa thành làn khí trắng lượn lờ, dũng mạnh tiến vào cơ thể hắn theo kinh mạch chạy khắp toàn thân, y như giọt nước rơi trên mặt hồ, tạo nên một trận rung động.
Trong phút chốc, trên người hắn toàn bộ cảm giác tê dại liền biến mất, các bộ vị ăn mòn cũng bắt đầu chuyển biến tốt đẹp. Hiệu quả cực nhanh, quả thực làm Dịch Vân không thể tin được.
Kỳ hoa như vậy, thảo nào ban đầu Môn La biểu tình lưu luyến, quả nhiên là thiên tài địa bảo.
Từ khi Dịch Vân bị Ba Khắc đánh bay đến lúc hắn ăn Kim ngạc bạch liên giải độc, chỉ qua vài cái nháy mắt, khi Ba Khắc từ doanh trướng đuổi theo chỉ thấy Dịch Vân ở giữa không trung xoay nhẹ người, an toàn rơi xuống cách mười thước trên mặt đất, mới phát hiện Dịch Vân dĩ nhiên còn chưa chết.
Lúc rơi xuống đất Dịch Vân kinh ngạc nhìn biển người bốn phía, lấy hắn làm trung tâm, hơn trăm người bao quanh hắn, hoàn toàn phong kín đường lui.
Hắn nhìn quanh một lần, những người này ai ai cũng vũ trang hạng nặng, trên tay đều cầm binh khí, tất cả đều là thành viên Ba Bố Á dong binh đoàn từng ăn chung bữa cơm chiều nay.
"Đội hình chỉnh tề như vậy, trang bị khôi giáp hoàn hảo, binh khí trên tay đã ra khỏi vỏ, thì ra bọn họ đã dự mưu trước rồi, đã sớm dự định muốn giết ta!" Dịch Vân kinh hãi không thôi.
Môn La lúc này cũng ão não nói: "Ài, nếu không phải lúc xú nữ câu dẫn ngươi, ta không muốn quấy rối nhã hứng của ngươi, sớm quay về Hồng Liên, động thái những người này ta có thể sớm phát hiện, sao có thể để cho bọn họ nhẹ nhàng thiết lập sát cục hoàn mỹ như vậy đối phó ngươi?"
Thì ra, lúc Khiết Tây Tạp đi vào doanh trướng, Môn La đã đoán trước thị muốn câu dẫn Dịch Vân, Dịch Vân là một thiếu niên còn nai, da mặt còn mỏng, hắn không muốn vì hắn mà Dịch Vân bối rối trước mặt nữ nhân này, nên hắn rất tự giác trốn vào Hồng Liên.
Cho đến khi cảm ứng được phản ứng kỳ dị của Dịch Vân, tựa như khống chế tâm thần không được, mới có thể lập tức vọt ra, nhưng vừa kịp lúc nhìn Khiết Tây Tạp muốn ám sát Dịch Vân.
|
/394
|

