Lúc này thì Dịch Vân mới biết rằng khi mới bắt đầu chiến đấu thì số lượng Ám Dực Ngột Ưng là hai mươi đầu. Trong đó thì có tám con đều dùng phương thức tự bạo mà đồng quy vu tận cùng các dong binh. Tràng chiến đấu này phi thường thảm liệt, hoàn toàn vượt xa dự liệu của bọn họ. Đó cũng là nguyên nhân chính khiến cho thương vong thảm trọng như thế này.
Ba Khắc tập trung di hài đồng đội trên chiến trường vào một chỗ. Trong đó có một người, chính là dong binh bị bạo tạc chấn nát hai tay. Hắn lúc này vẫn chưa chết nhưng do mất máu quá nhiều đã ngất đi. Thế nhưng Ba Khắc thừa dịp hắn không cảm giác mà một kiếm hạ sát hắn. Sau đó phóng một mồi lửa rồi tập trung tất cả thi hài lại một chỗ rồi thiêu.
Dịch Vân thấy tác phong Ba Khắc tuyệt tình như vậy thì có chút không đành lòng. Nhưng hắn cũng biết đây là hành động chính xác nhất lúc này, nhất thời trầm mặc không nói gì.
"Chỉ cần chúng ta nguyện ý cứu thì hắn cũng có thể sống sót. Thế nhưng, một võ giả mà mất đi cả hai tay thì sống liệu còn ý nghĩa nào nữa chứ? Thế nên cái chết mới là sự giải thoát đối với hắn!". Ba Khắc nói.
Dừng một lát, Ba Khắc hướng Dịch Vân cười nói: "Được rồi, ta còn chưa hảo hảo tạ ơn ngươi. Nếu không có sự tương trợ của ngươi thì thương vong của dong binh đoàn chúng ta còn muốn thảm trọng hơn nhiều".
Dịch Vân lắc đầu: "Không cần phải nói gì cả, ta cũng chỉ thuận tiện bang trợ một chút mà thôi. Ngươi trước tiên cứ đi hỗ trợ đồng đội bị thương đi. Ta thấy vết thương của bọn họ vẫn chưa được cầm máu. Nếu các ngươi thiếu thuốc trị thương thì ta có thể cung cấp một ít". Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
Ba Khắc tập trung di hài đồng đội trên chiến trường vào một chỗ. Trong đó có một người, chính là dong binh bị bạo tạc chấn nát hai tay. Hắn lúc này vẫn chưa chết nhưng do mất máu quá nhiều đã ngất đi. Thế nhưng Ba Khắc thừa dịp hắn không cảm giác mà một kiếm hạ sát hắn. Sau đó phóng một mồi lửa rồi tập trung tất cả thi hài lại một chỗ rồi thiêu.
Dịch Vân thấy tác phong Ba Khắc tuyệt tình như vậy thì có chút không đành lòng. Nhưng hắn cũng biết đây là hành động chính xác nhất lúc này, nhất thời trầm mặc không nói gì.
"Chỉ cần chúng ta nguyện ý cứu thì hắn cũng có thể sống sót. Thế nhưng, một võ giả mà mất đi cả hai tay thì sống liệu còn ý nghĩa nào nữa chứ? Thế nên cái chết mới là sự giải thoát đối với hắn!". Ba Khắc nói.
Dừng một lát, Ba Khắc hướng Dịch Vân cười nói: "Được rồi, ta còn chưa hảo hảo tạ ơn ngươi. Nếu không có sự tương trợ của ngươi thì thương vong của dong binh đoàn chúng ta còn muốn thảm trọng hơn nhiều".
Dịch Vân lắc đầu: "Không cần phải nói gì cả, ta cũng chỉ thuận tiện bang trợ một chút mà thôi. Ngươi trước tiên cứ đi hỗ trợ đồng đội bị thương đi. Ta thấy vết thương của bọn họ vẫn chưa được cầm máu. Nếu các ngươi thiếu thuốc trị thương thì ta có thể cung cấp một ít". Bạn đang xem truyện được sao chép tại:
|
/394
|

