Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 132: Huyệt động dưới cổ đầm

/394


Đi tới cạnh đầm nhìn xuống, chỉ thấy nước trong đầm trong vắt, liếc sơ qua là thấy sâu hơn 10 thước, một đầu rắn xanh đang bơi trong đó, như vật nặng rơi dưới nước, không ngừng lặn sâu xuống dưới.

"Là Cầu Cầu!"

Dịch Vân vừa thấy Cầu Cầu tại đó, đang không ngừng lặn xuống, thoáng cái không còn thấy bóng dáng, không nghĩ ngợi nữa, buông người nhảy vào trong đầm.

Nước trong đầm trong và rất lạnh, Dịch Vân tay chân cùng động, rất nhanh bơi xuống dưới, nháy mắt liền hạ trăm mét, nhưng vẫn không thấy thân ảnh Cầu Cầu, hắn trong lòng tức giận, lặn xuống sâu hơn nữa.

Đầm nước càng sâu càng lạnh, lặn khoảng 300 thước thì bốn phía có băng nhỏ bồng bềnh, càng xuống thể tích băng càng lớn, nước càng lạnh, Dịch Vân không sợ lạnh chỉ là kinh ngạc đầm nhỏ như thế mà lặn sâu hơn vài trăm thước lại chưa thấy đáy, ra ngoài ý liệu của hắn.

Chìm xuống dưới 1 đường thẳng tắp, khi tiếp cận 400 thước thì rốt cục hắn nhìn thấy phía trước bóng dáng đầu rắn xanh dưới đáy, duy trì lặn xuống, Dịch Vân vui mừng đang muốn tăng tốc đuổi theo chỉ là hơi thở dần đến cực hạn, khí tức không thông, đành thả lỏng thân thể hướng lên trên phóng đi.

"Lang Lang, ngươi đi phụ cận tìm một viên nham thạch nặng nặng một chút!"

Khi Dịch Vân trở lại trên mặt đầm, một bên hít thở từng dồn dập, một bên bảo Lang Lang.

"Cầu Cầu tên này nếu tìm được nhất định phải cho ăn roi!" Dịch Vân thở dài một hơi nói.

Môn La đi tới cạnh đầm nhìn xuống trầm giọng nói: "Chỉ là một đầm nước nhỏ mà lặn xuống 3-400 thước còn không thấy đáy, việc này kỳ lạ! Còn có, rắn là loài ma thú tuy rằng kỹ năng bơi không kém nhưng không có khả năng ở trong nước hít thở, không biết vì sao Cầu Cầu lại lặn xuống đó?"

Không lâu sau, Lang Lang dùng đầu lăn một tảng đá lớn về, Dịch Vân lập tức đem quần áo và đồ dùng hàng ngày cởi sạch, ôm tảng nham thạch lại nhảy vào trong đầm, hắn căn dặn Lang Lang: "Ta xuống dưới kéo Cầu Cầu lên, ngươi ở chỗ này chờ!"

Lang Lang gật đầu, ghé lại ven đầm, nhìn Dịch Vân lần thứ hai nhảy xuống.

Lúc này tốc độ trầm xuống nhanh hơn rất nhiều, tới chỗ mảnh băng, lại xuống chút nữa, xung quanh băng lớn di động ngày càng nhiều, theo chiều sâu đi xuống lát sau tảng đá đụng đáy ngừng rơi.

Chiều sâu lúc này đã hơn 600 thước, quay đầu tìm kiếm Cầu Cầu chỉ thấy bốn phía phát ra tia sáng yếu ớt, hai mắt có thể thấy sự vật, nhưng không thấy hình bóng Cầu Cầu, Dịch Vân liền tìm bốn phía, trong lòng khẩn trương.

"Thế nào tìm không thấy? Ở đâu đã là đáy rồi mà?"

Tay chạm mặt đầm truyền đến cảm giác lạnh lẽo, cúi đầu nhìn kỹ thì ra là một khối huyền băng to lớn, bốn phía nhìn lại, phát hiện khối băng này bao trùm toàn bộ đáy đầm, dưới băng tầng mơ hồ còn thấy nước gợn lưu động.

Dịch Vân dưới một góc huyền băng, tìm được một cửa động người có thể đi qua, phát hiện vết tích Cầu Cầu hắn ngây người một chút lập tức suy nghĩ cẩn thận:

"Thì ra chỗ này là chỗ này là do hàn khí ngưng kết thành một tầng huyền băng, không phải đáy đầm, Cầu Cầu nhất định lặn xuống dưới!" Dịch Vân lúc này cũng hiểu: "Cầu Cầu rõ ràng đoán được ta sẽ đuổi theo, mới đục ra một cửa động cho một người đi qua, không phải như thế thì chỉ cần một lỗ nhỏ cũng đủ cho nó rồi!"

Đi qua chừng hơn 10 thước tường băng cứng rắn, tại phía dưới tường băng quả nhiên là một đầm nước khác, lần này không có đá lớn lặn xuống hắn không thể khác hơn là tay chân cùng quẫy lặn xuống phía dưới.

Môn La lúc này cũng sợ hãi than: "Dưới mặt nước sáu trăm mét lại có một phiến tường băng to như vậy, việc này không bình thường, cực kỳ kỳ quái, ta rốt cục mở rộng nhãn giới." Bạn đang xem tại

/394

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status