Anh thật sự cứ như vậy để cô đi?
Quay đầu nhìn anh, Diệp Toàn nhẹ giọng hỏi, không rõ lúc trước người thề sống chết cũng muốn đoạt tới tay có thể khinh địch như vậy liền buông tha.
Cô là một con chim, trời xanh mới là bầu trời của cô, nếu tôi ngạnh sinh bẻ gẫy cánh của cô, không có cánh điểu còn có thể được xưng tụng là điểu chân chính sao?
Uống một ngụm cà phê trên bàn sớm lạnh, Đoan Mộc Minh đi đến phía trước cửa sổ đứng lại, hai tay cắm ở trong túi quần, tấm lưng kia thoạt nhìn đúng là như vậy cô độc cùng tịch liêu.
Nhưng là anh sẽ không sợ chim bay đi rồi sẽ không trở lại sao? Đối với anh khó được nhân từ, Diệp Toàn vẻ mặt hồ nghi hỏi, nếu anh thực sự thiện lương như vậy lời mà nói..., vậy anh cũng không gọi Đoan Mộc Minh rồi, tối thiểu không phải Đoan Mộc Minh anh nhận thức.
Vô luận cô bay chạy đi đâu, đều vẫn là ở trong lưới của tôi. Nói xong, Đoan Mộc Minh xoay người qua, Được rồi, chuyện này dừng ở đây. Trở lại chỗ ngồi ngồi xuống, anh mở ra phần văn kiện.
Mới một ngày cứ như vậy từ từ trôi qua.
Tiếp trên đường cái, Hỏa Hoan bước chậm mục đích là đi tới, dĩ vãng nhiều việc vui như vậy, nay lại cảm thấy hết thảy đều vô vị, đem bao vác trước ngực, cô lảo đảo tiêu sái , ngẫu nhiên nghỉ chân, theo sau cũng chỉ là lắc đầu lại đi ra.
Điện thoại lại một lần nữa vang lên, ở dưới một cây đại thụ dừng lại, tựa trên cây khô, cô mở điện thoại.
Tiểu Ái, là tôi. Cô nhẹ giọng nói, cảm giác, cảm thấy hiện tại Tiểu Ái không hạnh phúc đều là cô một tay tạo thành .
Tôi không giết bá nhân, bá nhân lại vì tôi mà chết. Cô không phải trực tiếp làm cho Tiểu Ái bất hạnh , khả truy nguyên, cũng là bởi vì có cô, hết thảy mới loạn cả lên.
Hoan Hoan, cậu ở đâu ? Tớ muốn gạp cậu.”
Phone kia, Tiểu Ái thanh âm không hiểu ưu thương, cùng dĩ vãng trong sáng quả thực chính là như hai người.
Tớ ở trên đường, cậu
Quay đầu nhìn anh, Diệp Toàn nhẹ giọng hỏi, không rõ lúc trước người thề sống chết cũng muốn đoạt tới tay có thể khinh địch như vậy liền buông tha.
Cô là một con chim, trời xanh mới là bầu trời của cô, nếu tôi ngạnh sinh bẻ gẫy cánh của cô, không có cánh điểu còn có thể được xưng tụng là điểu chân chính sao?
Uống một ngụm cà phê trên bàn sớm lạnh, Đoan Mộc Minh đi đến phía trước cửa sổ đứng lại, hai tay cắm ở trong túi quần, tấm lưng kia thoạt nhìn đúng là như vậy cô độc cùng tịch liêu.
Nhưng là anh sẽ không sợ chim bay đi rồi sẽ không trở lại sao? Đối với anh khó được nhân từ, Diệp Toàn vẻ mặt hồ nghi hỏi, nếu anh thực sự thiện lương như vậy lời mà nói..., vậy anh cũng không gọi Đoan Mộc Minh rồi, tối thiểu không phải Đoan Mộc Minh anh nhận thức.
Vô luận cô bay chạy đi đâu, đều vẫn là ở trong lưới của tôi. Nói xong, Đoan Mộc Minh xoay người qua, Được rồi, chuyện này dừng ở đây. Trở lại chỗ ngồi ngồi xuống, anh mở ra phần văn kiện.
Mới một ngày cứ như vậy từ từ trôi qua.
Tiếp trên đường cái, Hỏa Hoan bước chậm mục đích là đi tới, dĩ vãng nhiều việc vui như vậy, nay lại cảm thấy hết thảy đều vô vị, đem bao vác trước ngực, cô lảo đảo tiêu sái , ngẫu nhiên nghỉ chân, theo sau cũng chỉ là lắc đầu lại đi ra.
Điện thoại lại một lần nữa vang lên, ở dưới một cây đại thụ dừng lại, tựa trên cây khô, cô mở điện thoại.
Tiểu Ái, là tôi. Cô nhẹ giọng nói, cảm giác, cảm thấy hiện tại Tiểu Ái không hạnh phúc đều là cô một tay tạo thành .
Tôi không giết bá nhân, bá nhân lại vì tôi mà chết. Cô không phải trực tiếp làm cho Tiểu Ái bất hạnh , khả truy nguyên, cũng là bởi vì có cô, hết thảy mới loạn cả lên.
Hoan Hoan, cậu ở đâu ? Tớ muốn gạp cậu.”
Phone kia, Tiểu Ái thanh âm không hiểu ưu thương, cùng dĩ vãng trong sáng quả thực chính là như hai người.
Tớ ở trên đường, cậu
|
/131
|

