Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ

Chương 93 - Chương 93

/131


editor: thanh huyền

Ngoài cửa, nghe thanh âm kỳ quái truyền đến, Hỏa Hoan trên mặt lộ ra một chút tự giễu cười, xoay người, cô đẩy ra cánh cửa kia đi ra ngoài.

Một cánh cửa, bên ngoài ấm áp , gió từ từ vung lên sợi tóc vung quá hai má, thật sâu hít vào một hơi, cô chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Đúng lúc này, điện thoại của cô lại vang lên, lấy ra vừa thấy, đúng là một cái số điện thoại lạ hoắc.

Alo, tôi là Hỏa Hoan. Nghiêng dựa vào trụ hành lang, Hỏa Hoan lười biếng nói, cả người thoạt nhìn vô tình .

Ha sao, em gái, còn nhớ rõ tôi sao? Kia đoan truyền đến một trận Trung văn sứt sẹo .

Thật xin lỗi, không nhớ rõ. Nhìn trời, Hỏa Hoan bất đắc dĩ đảo cặp mắt trắng dã.

Phải không? Xem ra tôi đưa cho em trí nhớ còn chưa đủ khắc sâu a. Nói xong, kia đoan mạnh mẽ cúp điện thoại, theo sát sau, ngừng ở trước mặt cô ? Chiếc xe kia đột nhiên phát ra một trận tiếng kèn chói tai.

Tiếp nhìn chiếc xe kia, Hỏa Hoan thu hồi điện thoại, khi thấy người theo trong xe đi ra thì cô lập tức ngây ngẩn cả người.

Tại sao là anh? Trước mắt trí nhớ soái ca mời cô vẫn khắc sâu .

Vì sao không thể là tôi? Nhìn xem trước mắt tiệm chụp ảnh áo cưới xa hoa, soái ca tóc trắng mày lập tức nhíu lại, Em muốn kết hôn?

Nói những lời này, giọng nói kia rõ ràng lạnh buốt , vì sao khi anh bắt được tình báo, không có tin này.

Không phải, tôi bồi bằng hữu tới thử lễ phục. Nhìn anh, Hỏa Hoan thản nhiên nở nụ cười.

Vậy tốt rồi, hiện tại tôi trịnh trọng giới thiệu, tôi gọi Joy. Khi nói chuyện, anh đã đưa tay ra.

Tôi gọi Hỏa Hoan

Nhẹ nhàng cầm tay anh, đón ánh mặt trời ấm áp, Hỏa Hoan hơi hơi nheo lại mắt.

Hiện tại có rảnh không? Tôi mời em uống cà phê. Joy nho nhã lễ độ nói, vừa thấy Tây Phương chính thống giáo dục bồi dưỡng ra được thân sĩ.

Tốt, vừa vặn hiện tại có thời gian. Ngẩng đầu nhìn cửa sổ lầu 3, Hỏa Hoan khóe môi giơ lên một chút độ cong, Chúng ta đi thôi.

Không cần cùng bằng hữu của em chào hỏi sao? Theo ánh mắt của cô nhìn sang, khi thấy ảnh ngược ra bóng dáng rộng thùng thình trên cửa sổ sát đất thì con ngươi Joy híp lại thành một cái khe hở tinh tế .

Không cần, bọn họ bề bộn nhiều việc, không thời gian quan tâm chúng ta. Hỏa Hoan thản nhiên nói, khóe miệng có một chút khẽ, chính là kia ý cười rõ ràng không có đạt tới trong ánh mắt đi.

Chúng ta đi thôi. Khi nói chuyện, cánh tay Joy vòng ở bả vai của cô, nghiêng đầu sang chỗ khác, như thị uy như nhìn thoáng qua trên lầu.

Chỉ một ánh mắt, Đoan Mộc Minh tóm được từ bản thân một tia ý thức xông về đỉnh đầu, mặt trướng đến hồng hồng , hai tay gắt gao nắm thành hình quả đấm.

Anh. . . . . . Anh làm sao vậy? Nhìn anh, Tiểu Ái lập tức ngây ngẩn cả người, lập tức, trong con ngươi như bịt kín một tầng tro tàn, khóe miệng lộ ra một chút tự giễu, cô chậm rãi lui qua một bên sô pha, theo gương phòng thử đồ, nhìn mình lấy bộ dáng làm dung động lòng người .

Tôi không sao, cô trước thử đi, tôi có chút việc gấp muốn lập tức đi ra ngoài. Nói xong, không đợi cô trả lời, Đoan Mộc Minh liền xông ra ngoài.

Lên xe đi, nghe nói nơi đó cà phê thuần chánh nhất , tôi nghĩ em nhất định sẽ thích. Ân cần mở cửa xe cho cô, Joy cười nói, kia Trung văn sứt sẹo nghe vào tai cũng không làm cho người ta khó chịu.

Cám ơn hơi hơi gật gật đầu, Hỏa Hoan một chân đã đạp đến trong xe.

Hỏa Hoan, em đứng lại đó cho tôi.

Phía sau đột nhiên truyền đến một đạo thanh âm lạnh buốt, rõ ràng ánh mặt trời ấm áp, lúc này lại cảm thấy không khí lạnh trôi qua.

Thân mình ngẩn ra, Hỏa Hoan chậm rãi vừa quay đầu, Anh thì thế nào? Tôi cùng bằng hữu đi uống ly cà phê cũng e ngại anh?

Bằng hữu? Đoan Mộc Minh vẻ mặt trào




/131

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status