Editor: thanh huyền
Sẽ có người nào đến a? Anh đi mở cửa. Đưa chân đá anh, Hỏa Hoan thản nhiên nói, lấy hạt dưa tuwd trong tay của anh.
Nhìn cô, Đoan Mộc Minh dùng sức dơ quả đấm, lập tức, phẫn nộ đứng dậy đi tới cạnh cửa, ngay tại khi mở cửa trong nháy mắt, anh lập tức ngây ngẩn cả người.
Mẹ, làm sao mẹ sẽ đến nơi này ? Theo bản năng che ở cửa, cánh tay anh tại trên khung cửa, không biết tại sao, chính là không thích mẹ gặp cô.
Tôi là cái gì không thể tới nơi này? Xú tiểu tử, tránh ra. Đẩy ra anh, Phương Mỹ Linh thẳng tắp vọt tiến vào, trên mặt ẩn ẩn có một tia giận dỗi.
Mẹ, có việc chúng ta đi ra ngoài nói, nơi này có điểm không tiện. Xoay người mạnh mẽ giữ chặt tay bà, Đoan Mộc Minh vuốt ve đem bà kéo đi ra ngoài.
Đóng cửa lại một khắc, anh như trút được gánh nặng thở dài một hơi.
Con rốt cuộc đang giở trò quỷ gì a? Chẳng lẽ con nơi này thật sự ẩn dấu một nữ nhân? Nhìn nhi tử thoáng có chút kinh hoảng, Phương Mỹ Linh trên mặt nghi hoặc càng sâu.
Cái gì nữ nhân a? Không có, làm sao có thể? Chính là phòng ở có điểm loạn, sợ mẹ sẽ mắng mà thôi. Ôm eo của bà, cằm khoát lên trên vai của bà, Đoan Mộc Minh thật dài thở một hơi, Làm sao mẹ biết nơi này ? Chẳng lẽ lại là Diệp Toàn ——
Là mẹ chính mình cảm thấy kỳ quái, cho nên tìm người điều tra. Quay đầu nhìn thoáng qua cái phòng này, Phương Mỹ Linh mày hơi hơi nhíu lại, Nhà này rốt cuộc con mua khi nào? Vì sao mẹ một chút cũng không biết? khi nào thì mua?”
Nhìn hoàn cảnh không sai, cho nên liền mua. Tròng mắt đảo quanh loạn chuyển , không khỏi phức tạp, Đoan Mộc Minh liền tranh thủ nhét bà vào trong xe, Mẹ, gần nhất vừa khai trương một nhà ăn Pháp, mùi vị không tệ, con dẫn mẹ đi nếm thử.
Mẹ vào xem, liền liếc mắt một cái. Thừa dịp anh lên xe, Phương Mỹ Linh vội vàng theo một bên khác mở cửa xe đi xuống, bất chấp cái gì dáng vẻ phong độ cứ như vậy thẳng hướng hướng chạy vào trong phòng.
Mẹ Đoan Mộc Minh sắc mặt lập tức thay đổi, chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu đàn quạ cùng nhau bay qua.
Rốt cuộc là người nào a? Chẳng lẽ tình nhân già nào đã tìm tới cửa? Nghe được cửa phòng mở, Hỏa Hoan vẻ mặt trào phúng nói, đột nhiên suy nghĩ, cô là nữ nhân thứ bao nhiêu.
Tình nhân già? Cô nói tôi sao?
Một đạo thanh âm nhu hòa lại mang theo kinh ngạc theo cửa truyền đến, theo sát sau, một thân âu phục tím hồng trung niên xuất hiện ở trước mặt của cô.
Ách? Hỏa Hoan lập tức ngây ngẩn cả người, theo bản năng muốn ngồi dậy, lại không nghĩ rằng ngay tiếp theo đồ ăn vặt đổ lên trên người.
Kia ầm thanh âm cơ hồ khiến Phương Mỹ Linh hoa dung thất sắc, Cô. . . . . . Cô là ai a? Tại sao trong phòng con tôi ?
Bà là ai? Lúc đầu sau khi hốt hoảng, Hỏa Hoan bình tĩnh tự nhiên đứng lên, nhân tiện đem vỏ trái cây trên người mình dính giấy mảnh vào
Mẹ, con nói tất cả muốn đi ra ngoài nói . Mở cửa, nhìn các cô, Đoan Mộc Minh thật sâu hít vào thở ra một hơi, theo sau vẻ mặt bất đắc dĩ quay đầu.
Cô rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ chính là như người khác nói , con vẫn nuôi chính là cái nữ nhân. Quay đầu lại trừng mắt nhìn nhi tử, lại nhìn Hỏa Hoan, Phương Mỹ Linh nhíu chặc hai hàng chân mày lại, Mời cô lúc này rời đi thôi, về sau vĩnh viễn đều không cần xuất hiện tại trước mặt con.
Mẹ, đây là chuyện của con, mẹ không cần nhúng tay. Đoan Mộc Minh thanh âm của lập tức lạnh xuống, Điều kiện con đã đáp ứng rồi, chuyện của con cũng hi vọng mẹ không cần can thiệp.
Con đây là cái gì thái độ? Chẳng lẽ nói, nữ nhân này so với mẹ còn có trọng yếu không? Quay đầu nhìn về phía Hỏa Hoan, Phương Mỹ Linh vẻ mặt ghét nói, rốt cuộc là nơi nào đến vị nữ nhân như vậy a.
Cái kia. . . . . .

Sẽ có người nào đến a? Anh đi mở cửa. Đưa chân đá anh, Hỏa Hoan thản nhiên nói, lấy hạt dưa tuwd trong tay của anh.
Nhìn cô, Đoan Mộc Minh dùng sức dơ quả đấm, lập tức, phẫn nộ đứng dậy đi tới cạnh cửa, ngay tại khi mở cửa trong nháy mắt, anh lập tức ngây ngẩn cả người.
Mẹ, làm sao mẹ sẽ đến nơi này ? Theo bản năng che ở cửa, cánh tay anh tại trên khung cửa, không biết tại sao, chính là không thích mẹ gặp cô.
Tôi là cái gì không thể tới nơi này? Xú tiểu tử, tránh ra. Đẩy ra anh, Phương Mỹ Linh thẳng tắp vọt tiến vào, trên mặt ẩn ẩn có một tia giận dỗi.
Mẹ, có việc chúng ta đi ra ngoài nói, nơi này có điểm không tiện. Xoay người mạnh mẽ giữ chặt tay bà, Đoan Mộc Minh vuốt ve đem bà kéo đi ra ngoài.
Đóng cửa lại một khắc, anh như trút được gánh nặng thở dài một hơi.
Con rốt cuộc đang giở trò quỷ gì a? Chẳng lẽ con nơi này thật sự ẩn dấu một nữ nhân? Nhìn nhi tử thoáng có chút kinh hoảng, Phương Mỹ Linh trên mặt nghi hoặc càng sâu.
Cái gì nữ nhân a? Không có, làm sao có thể? Chính là phòng ở có điểm loạn, sợ mẹ sẽ mắng mà thôi. Ôm eo của bà, cằm khoát lên trên vai của bà, Đoan Mộc Minh thật dài thở một hơi, Làm sao mẹ biết nơi này ? Chẳng lẽ lại là Diệp Toàn ——
Là mẹ chính mình cảm thấy kỳ quái, cho nên tìm người điều tra. Quay đầu nhìn thoáng qua cái phòng này, Phương Mỹ Linh mày hơi hơi nhíu lại, Nhà này rốt cuộc con mua khi nào? Vì sao mẹ một chút cũng không biết? khi nào thì mua?”
Nhìn hoàn cảnh không sai, cho nên liền mua. Tròng mắt đảo quanh loạn chuyển , không khỏi phức tạp, Đoan Mộc Minh liền tranh thủ nhét bà vào trong xe, Mẹ, gần nhất vừa khai trương một nhà ăn Pháp, mùi vị không tệ, con dẫn mẹ đi nếm thử.
Mẹ vào xem, liền liếc mắt một cái. Thừa dịp anh lên xe, Phương Mỹ Linh vội vàng theo một bên khác mở cửa xe đi xuống, bất chấp cái gì dáng vẻ phong độ cứ như vậy thẳng hướng hướng chạy vào trong phòng.
Mẹ Đoan Mộc Minh sắc mặt lập tức thay đổi, chỉ cảm thấy trên đỉnh đầu đàn quạ cùng nhau bay qua.
Rốt cuộc là người nào a? Chẳng lẽ tình nhân già nào đã tìm tới cửa? Nghe được cửa phòng mở, Hỏa Hoan vẻ mặt trào phúng nói, đột nhiên suy nghĩ, cô là nữ nhân thứ bao nhiêu.
Tình nhân già? Cô nói tôi sao?
Một đạo thanh âm nhu hòa lại mang theo kinh ngạc theo cửa truyền đến, theo sát sau, một thân âu phục tím hồng trung niên xuất hiện ở trước mặt của cô.
Ách? Hỏa Hoan lập tức ngây ngẩn cả người, theo bản năng muốn ngồi dậy, lại không nghĩ rằng ngay tiếp theo đồ ăn vặt đổ lên trên người.
Kia ầm thanh âm cơ hồ khiến Phương Mỹ Linh hoa dung thất sắc, Cô. . . . . . Cô là ai a? Tại sao trong phòng con tôi ?
Bà là ai? Lúc đầu sau khi hốt hoảng, Hỏa Hoan bình tĩnh tự nhiên đứng lên, nhân tiện đem vỏ trái cây trên người mình dính giấy mảnh vào
Mẹ, con nói tất cả muốn đi ra ngoài nói . Mở cửa, nhìn các cô, Đoan Mộc Minh thật sâu hít vào thở ra một hơi, theo sau vẻ mặt bất đắc dĩ quay đầu.
Cô rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ chính là như người khác nói , con vẫn nuôi chính là cái nữ nhân. Quay đầu lại trừng mắt nhìn nhi tử, lại nhìn Hỏa Hoan, Phương Mỹ Linh nhíu chặc hai hàng chân mày lại, Mời cô lúc này rời đi thôi, về sau vĩnh viễn đều không cần xuất hiện tại trước mặt con.
Mẹ, đây là chuyện của con, mẹ không cần nhúng tay. Đoan Mộc Minh thanh âm của lập tức lạnh xuống, Điều kiện con đã đáp ứng rồi, chuyện của con cũng hi vọng mẹ không cần can thiệp.
Con đây là cái gì thái độ? Chẳng lẽ nói, nữ nhân này so với mẹ còn có trọng yếu không? Quay đầu nhìn về phía Hỏa Hoan, Phương Mỹ Linh vẻ mặt ghét nói, rốt cuộc là nơi nào đến vị nữ nhân như vậy a.
Cái kia. . . . . .

|
/131
|

