Trong tiếng phanh lại chói tai hai chiếc xe ở cơ hồ là cùng một thời gian xông qua chung điểm, thời gian ở một khắc dừng lại, đám người kia vốn huyên náo nhất thời trở nên lặng ngắt như tờ, hiện trường mấy trăm người lúc này lại yên tĩnh giống như chết.
Hiện tại tôi tuyên bố, người thắng đêm nay là ——
Kèm theo thanh âm của xướng ngôn viên, nhịp trống dày đặc Thùng thùng thùng ~~~~ vang lên, mọi người càng ở vốn là run lên trong lòng trống rỗng tăng thêm một đạo khóa.
Hỏa Tự nắm chặt tay, Hỏa Hoan răng dùng sức cắn lên môi dưới, ở phía trên để lại một đường ấn ký màu trắng, tốc độ xe vừa mới quá là nhanh, căn bản làm cho người ta phân không rõ rốt cuộc là người nào thắng.
Đừng sợ, Mặc sẽ không thua. Đem cô chậm rãi ôm vào trong ngực, trong lời nói Hỏa Tự không biết là đang an ủi cô vẫn là càng nhiều đang an ủi chính mình, chẳng qua là trong lúc mơ hồ cảm thấy trong giọng nói của anh cũng có một tia run run.
Nằm ở trong ngực của anh, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại, trong lòng cái loại cảm giác bất an này càng ngày càng thêm mãnh liệt.
Chẳng lẽ nói ——
Tiếp hiện trường mấy trăm người đều ở nín thở ngưng thần cùng đợi thời khắc kinh tâm động phách kia, trong bóng đêm núi Vô Ngần lúc này cũng rất giống ngủ thật say rồi, vừa tựa hồ đã ở cùng đợi.
Theo một tiếng trống kinh thiên địa, hiện trường lại lâm vào tĩnh mịch.
Tôi tuyên bố, người thắng cuối cùng là —— Đoan Mộc Minh tiên sinh.
Theo xướng ngôn viên một đạo tiếng thét chói tai xông thẳng lên trời, Đoan Mộc Minh từ một xe thể thao màu trắng đi xuống, trên mặt vẫn như cũ lộ vẻ cười nhạt toan tính, gió đêm từ từ thổi tới, đầu anh hỗn độn, che khuất cặp con ngươi tà mị, nhưng cũng bằng thêm một tia hơi thở mị hoặc.
Ở mấy trăm đôi mắt nhìn soi mói, anh chậm rãi đi tới trước mặt Hỏa Hoan, tao nhã giống như là một đầu báo Châu Mỹ, nhưng là Tiểu Báo lại tao nhã, cũng cuối cùng là Tiểu Báo, tùy thời tùy chỗ đều có tính công kích, như anh hiện tại.
Người đẹp, anh thắng.
Thanh âm của anh rất nhẹ rất nhạt, chính là tập trung đôi tròng mắt kia thâm thúy như nước của cô.
Tôi biết, chúc mừng anh. Hít vào một hơi thật sâu, Hỏa Hoan miễn cưỡng cố ra một tia cười, chẳng qua là khi tầm mắt chuyển hướng chỗ xe màu hồng thì trong lòng vẫn là có một tia chua xót, nhưng là cô không trách anh.
Đây là ước định của chúng tôi—— Đoan Mộc Minh nhìn cô, đường cong khóe miệng duyên dáng làm cho người ta nhịn không được thét chói tai, nếu như là dĩ vãng, Hỏa Hoan nhất định sẽ đi lên khinh bạc một phen, nhưng bây giờ, cô là thật sự không có tâm tình.
Thua phải chịu, đạo lý này tôi đồng dạng hiểu được.
Hỏa Hoan còn chưa nói xong, cả người đã bị kéo sang một bên, ngăn trở trước người của cô, con ngươi Hỏa Tự nguy hiểm híp lại thành một cái khe hở hẹp.
Đoan Mộc Minh, đây là ân oán giữa chúng ta, không dính dáng đến cô ấy. Thanh âm của anh rất thấp, biểu tình trên mặt càng lãnh mạc.
Ha ha ~~~ Đoan Mộc Minh đột nhiên nở nụ cười, vòng hai tay trước ngực, ung dung đánh giá anh, Hỏa Tự, trình độ của anh chỉ có thể là như vầy phải không? Một phụ nữ cũng biết đạo lý thua phải chịu, vì sao anh không hiểu?
Lạnh lùng dừng ở anh, các đốt ngón tay giữa ngón tay bị anh nắm Rắc rắc. . . . . . Rung động, một hồi lâu sau, Hỏa Tự rốt cục thở ra một hơi thật dài, Tôi đáp ứng anh, tôi lúc này rời đi, chỉ cần anh buông tha cô ấy, vĩnh viễn tôi cũng sẽ không lại bước vào nơi này một bước.
Rời đi sao? Đoan Mộc Minh vẻ mặt trêu tức nhìn anh, sờ lên cằm, đôi tròng mắt kia tràn đầy tìm tòi nghiên cứu đắc ý, theo sau, hai tay nhất quán, anh làm ra một cái tư thế không thể nề hà , Làm sao bây giờ đây? Tôi hiện tại thay đổi chủ ý, anh đi hoặc không đi tôi đã lười quản, tôi muốn là cô ấy.
Ngón tay chỉ Hỏa Hoan một bên, anh vẻ mặt chắc chắc nói.
Đoan Mộc Minh, anh không cần được một tấc lại muốn tiến một thước. Thanh âm của Hỏa Tự giống như là nước đá, cả người tản mát ra sức dãn vô hình làm cho người tới gần không hiểu cảm nhận được một loại áp lực cường đại.
Ha ha ~~~, uy hiếp tôi sao? Liếc xéo anh tôi một cái, Đoan Mộc Minh thản nhiên nở nụ cười, Tôi lớn lên trong môi trường bị dọa sợ, cho nên tôi không ăn bộ dạng này, lần sau đổi lại phương thức đi. Nói xong, anh mạnh tiến lên một phen cầm cổ tay Hỏa Hoan.
Đi thôi, không phải nói thua thì phải chịu sao?
Tâm, bỗng dưng run lên, Hỏa Hoan tầm mắt theo bản năng chuyển hướng về phía chiếc xe thể thao màu đỏ kia vẫn như cũ lẳng lặng ngừng ở nơi nào.
Dưới ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, màu sắc đỏ tươi thế nhưng chậm rãi choáng váng nhuộm thành máu.
Được, tôi sẽ đi theo anh, chỉ là tôi có một điều kiện. Gian nan nuốt xuống một miếng nước bọt, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Em là một trong số những người phụ nữ tôi đã gặp, người duy nhất có thể hướng tôi năm lần bảy lượt nói điều kiện, chỉ mong em cũng là một người duy nhất có thể gây cho tôi kinh hỉ. Để sát vào tai của cô, Đoan Mộc Minh nói thật nhỏ, ngẩng đầu trong nháy mắt, môi giống như cô ý sát qua vành tai cô.
Tôi đã cho anh thất vọng sao? Đầu lông mày chau lên, trên mặt Hỏa Hoan cười diêm dúa lẳng lơ nhưng cũng mơ hồ.
Nói đi, nếu không phải yêu cầu quá phận, tôi nghĩ tôi sẽ đáp ứng em. Nhìn khắp bốn phía, Đoan Mộc Minh cau mày, bàn tay to giương lên, hiện trường đã bắt đầu tiến hành công tác don dẹp.
Hiện trường mấy trăm người tất cả đều tán đi rồi, khoảng không chân núi Vô Ngần, chỉ còn lại có năm người bọn họ.
Chờ sau khi tôi tốt nghiệp, ước định của chúng tôi chính thức có hiệu
Hiện tại tôi tuyên bố, người thắng đêm nay là ——
Kèm theo thanh âm của xướng ngôn viên, nhịp trống dày đặc Thùng thùng thùng ~~~~ vang lên, mọi người càng ở vốn là run lên trong lòng trống rỗng tăng thêm một đạo khóa.
Hỏa Tự nắm chặt tay, Hỏa Hoan răng dùng sức cắn lên môi dưới, ở phía trên để lại một đường ấn ký màu trắng, tốc độ xe vừa mới quá là nhanh, căn bản làm cho người ta phân không rõ rốt cuộc là người nào thắng.
Đừng sợ, Mặc sẽ không thua. Đem cô chậm rãi ôm vào trong ngực, trong lời nói Hỏa Tự không biết là đang an ủi cô vẫn là càng nhiều đang an ủi chính mình, chẳng qua là trong lúc mơ hồ cảm thấy trong giọng nói của anh cũng có một tia run run.
Nằm ở trong ngực của anh, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại, trong lòng cái loại cảm giác bất an này càng ngày càng thêm mãnh liệt.
Chẳng lẽ nói ——
Tiếp hiện trường mấy trăm người đều ở nín thở ngưng thần cùng đợi thời khắc kinh tâm động phách kia, trong bóng đêm núi Vô Ngần lúc này cũng rất giống ngủ thật say rồi, vừa tựa hồ đã ở cùng đợi.
Theo một tiếng trống kinh thiên địa, hiện trường lại lâm vào tĩnh mịch.
Tôi tuyên bố, người thắng cuối cùng là —— Đoan Mộc Minh tiên sinh.
Theo xướng ngôn viên một đạo tiếng thét chói tai xông thẳng lên trời, Đoan Mộc Minh từ một xe thể thao màu trắng đi xuống, trên mặt vẫn như cũ lộ vẻ cười nhạt toan tính, gió đêm từ từ thổi tới, đầu anh hỗn độn, che khuất cặp con ngươi tà mị, nhưng cũng bằng thêm một tia hơi thở mị hoặc.
Ở mấy trăm đôi mắt nhìn soi mói, anh chậm rãi đi tới trước mặt Hỏa Hoan, tao nhã giống như là một đầu báo Châu Mỹ, nhưng là Tiểu Báo lại tao nhã, cũng cuối cùng là Tiểu Báo, tùy thời tùy chỗ đều có tính công kích, như anh hiện tại.
Người đẹp, anh thắng.
Thanh âm của anh rất nhẹ rất nhạt, chính là tập trung đôi tròng mắt kia thâm thúy như nước của cô.
Tôi biết, chúc mừng anh. Hít vào một hơi thật sâu, Hỏa Hoan miễn cưỡng cố ra một tia cười, chẳng qua là khi tầm mắt chuyển hướng chỗ xe màu hồng thì trong lòng vẫn là có một tia chua xót, nhưng là cô không trách anh.
Đây là ước định của chúng tôi—— Đoan Mộc Minh nhìn cô, đường cong khóe miệng duyên dáng làm cho người ta nhịn không được thét chói tai, nếu như là dĩ vãng, Hỏa Hoan nhất định sẽ đi lên khinh bạc một phen, nhưng bây giờ, cô là thật sự không có tâm tình.
Thua phải chịu, đạo lý này tôi đồng dạng hiểu được.
Hỏa Hoan còn chưa nói xong, cả người đã bị kéo sang một bên, ngăn trở trước người của cô, con ngươi Hỏa Tự nguy hiểm híp lại thành một cái khe hở hẹp.
Đoan Mộc Minh, đây là ân oán giữa chúng ta, không dính dáng đến cô ấy. Thanh âm của anh rất thấp, biểu tình trên mặt càng lãnh mạc.
Ha ha ~~~ Đoan Mộc Minh đột nhiên nở nụ cười, vòng hai tay trước ngực, ung dung đánh giá anh, Hỏa Tự, trình độ của anh chỉ có thể là như vầy phải không? Một phụ nữ cũng biết đạo lý thua phải chịu, vì sao anh không hiểu?
Lạnh lùng dừng ở anh, các đốt ngón tay giữa ngón tay bị anh nắm Rắc rắc. . . . . . Rung động, một hồi lâu sau, Hỏa Tự rốt cục thở ra một hơi thật dài, Tôi đáp ứng anh, tôi lúc này rời đi, chỉ cần anh buông tha cô ấy, vĩnh viễn tôi cũng sẽ không lại bước vào nơi này một bước.
Rời đi sao? Đoan Mộc Minh vẻ mặt trêu tức nhìn anh, sờ lên cằm, đôi tròng mắt kia tràn đầy tìm tòi nghiên cứu đắc ý, theo sau, hai tay nhất quán, anh làm ra một cái tư thế không thể nề hà , Làm sao bây giờ đây? Tôi hiện tại thay đổi chủ ý, anh đi hoặc không đi tôi đã lười quản, tôi muốn là cô ấy.
Ngón tay chỉ Hỏa Hoan một bên, anh vẻ mặt chắc chắc nói.
Đoan Mộc Minh, anh không cần được một tấc lại muốn tiến một thước. Thanh âm của Hỏa Tự giống như là nước đá, cả người tản mát ra sức dãn vô hình làm cho người tới gần không hiểu cảm nhận được một loại áp lực cường đại.
Ha ha ~~~, uy hiếp tôi sao? Liếc xéo anh tôi một cái, Đoan Mộc Minh thản nhiên nở nụ cười, Tôi lớn lên trong môi trường bị dọa sợ, cho nên tôi không ăn bộ dạng này, lần sau đổi lại phương thức đi. Nói xong, anh mạnh tiến lên một phen cầm cổ tay Hỏa Hoan.
Đi thôi, không phải nói thua thì phải chịu sao?
Tâm, bỗng dưng run lên, Hỏa Hoan tầm mắt theo bản năng chuyển hướng về phía chiếc xe thể thao màu đỏ kia vẫn như cũ lẳng lặng ngừng ở nơi nào.
Dưới ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, màu sắc đỏ tươi thế nhưng chậm rãi choáng váng nhuộm thành máu.
Được, tôi sẽ đi theo anh, chỉ là tôi có một điều kiện. Gian nan nuốt xuống một miếng nước bọt, Hỏa Hoan chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Em là một trong số những người phụ nữ tôi đã gặp, người duy nhất có thể hướng tôi năm lần bảy lượt nói điều kiện, chỉ mong em cũng là một người duy nhất có thể gây cho tôi kinh hỉ. Để sát vào tai của cô, Đoan Mộc Minh nói thật nhỏ, ngẩng đầu trong nháy mắt, môi giống như cô ý sát qua vành tai cô.
Tôi đã cho anh thất vọng sao? Đầu lông mày chau lên, trên mặt Hỏa Hoan cười diêm dúa lẳng lơ nhưng cũng mơ hồ.
Nói đi, nếu không phải yêu cầu quá phận, tôi nghĩ tôi sẽ đáp ứng em. Nhìn khắp bốn phía, Đoan Mộc Minh cau mày, bàn tay to giương lên, hiện trường đã bắt đầu tiến hành công tác don dẹp.
Hiện trường mấy trăm người tất cả đều tán đi rồi, khoảng không chân núi Vô Ngần, chỉ còn lại có năm người bọn họ.
Chờ sau khi tôi tốt nghiệp, ước định của chúng tôi chính thức có hiệu
|
/131
|

