Bảo Bối Thiên Tài: Tổng Giám Đốc Có Một Không Hai, Mẹ Hồ Đồ

Chương 116 - Chương 116

/131


Thanh âm của anh vô cùng kiên định, giống như đã ở trong lòng suy nghĩ thật lâu, mà bây giờ chính là rõ ràng nói cho cô biết.

Ha ha ~~~ lắc đầu, Hỏa Hoan chậm rãi đứng lên, Đoan Mộc Minh, kết quả là, anh vẫn là một chút cũng không biết tôi.

Có ý tứ gì? Quay đầu nhìn cô, trên mặt Đoan Mộc Minh lộ ra một chút nghi hoặc khó hiểu.

Tôi lúc đầu cố ý phải rời khỏi, cũng bởi vì không nghĩ lại cùng anh có bất kỳ liên lụy, quá khứ là như vậy, hiện tại, tương lai cũng vẫn là như vậy.

Nói xong, Hỏa Hoan xoay người đi vào phòng ngủ, cô lúc này bình tĩnh, cùng Hỏa Hoan ngày thường không tim không phổi như hai người.

Hỏa Hoan sắc mặt tối sầm lại, Đoan Mộc Minh lạnh lùng mở miệng, Anh ở trong lòng em rốt cuộc tính cái gì?

Là chồng bằng hữu tôi chưa có quay đầu lại, Hỏa Hoan theo trong kẽ răng cố ra mấy chữ này. Tạm thời bất luận ân ân oán oán, chỉ bằng điểm này, cũng đã bịt đường lui.

Anh cùng Tiểu Ái đã ly hôn rồi, hơn nữa mấy năm nay anh ngay cả chạm vào cũng chưa từng chạm qua cô, em có biết tại sao không?

Đi đến phía sau cô, đè lại bả vai của cô, Đoan Mộc Minh ép cô nhìn thẳng vào anh, Nói khả năng em không tin, thật là vì em.

Phải không? Lấy ra tay anh, Hỏa Hoan vẻ mặt tự giễu nở nụ cười, Đây là truyện cười năm nay tôi nghe tệ nhất.

Hỏa Hoan Đoan Mộc Minh thanh âm hạ nhiệt độ, trong phòng to như vậy giống như cũng trống trải không ít.

Thời gian không còn sớm, đi ngủ sớm một chút đi, bên kia là khách phòng. Chỉa chỉa cuối hành lang, Hỏa Hoan cũng không quay đầu lại đi tới phòng ngủ.

Đưa mắt nhìn bóng dáng của cô biến mất ở cuối tầm mắt, Đoan Mộc Minh không khỏi cười cười, lộn trở lại sô pha, bưng lên cà phê sớm lạnh mạnh mẽ uống.

Đêm, yên lặng không tiếng động, ẩn ẩn có gió thổi động vang lên Sa sa sa. . . . . . .

Tắt tất cả đèn, nằm trên ghế sa lon, Đoan Mộc Minh cũng là trằn trọc, thật lâu không thể ngủ say, trong lòng bị một cái ý niệm trong đầu quấy đến tâm phiền ý loạn .

Đúng lúc này, đột nhiên truyền đến một trận thanh âm cái chìa khóa chuyển động, rất nhỏ bé tiếng vang, lại như cũ rõ ràng truyền đến trong lỗ tai của anh.

Mạnh mẽ từ trên ghế salon bật lên , anh lặng lẽ núp ở phía sau cửa, ngay sau đó, cửa bị đẩy ra rồi, một cỗ mùi rượu cứ như vậy truyền tới.

Đèn sáng lên, nhìn đến cái bóng dáng kia quen thuộc, Đoan Mộc Minh không khỏi nở nụ cười.

Doãn Mặc, đã lâu không gặp. Anh theo chỗ tối đi ra, trên mặt là cái chủng loại kia... Cà lơ phất phơ cười, có một chút hư, một chút bất cần đời, một chút đề phòng.

Đoan Mộc Minh quay đầu nhìn anh, Doãn Mặcl ập tức ngây ngẩn cả người, Làm sao anh lại ở chỗ này?

Tôi là


/131

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status