Thói quen là một thứ rất đáng sợ.
Nó có thể âm thầm thay đổi tư tưởng của một người , một khi nhiễm phải , liền rất khó từ bỏ, lòng phòng bị cũng bởi vậy mà chậm rãi buông lỏng . Ngay từ đầu Chiêu Hoa công chúa chính là suy nghĩ này, mạnh mẽ giữ Tần Mặc tại bên cạnh nàng .
Chỉ cần hắn đồng ý ở lại , mỗi ngày sớm chiều ở chung, cùng giường chung gối, dịu dàng cùng ngang ngược , thỉnh thoảng giả bộ yếu đuối, tranh thủ lòng thương hại của hắn , làm cho Tần Mặc từ từ quen với việc ở bên cạnh nàng . Chiêu Hoa công chúa tin tưởng , cứ như thế mãi, Tần Mặc chính là muốn đi cũng đi không được .
Liên tiếp mấy ngày, ban ngày công chúa vào trong chùa nhìn xem kinh phật , pha trà, giải sầu một chút . Ban đêm, lại trốn trong ngực Tần Mặc , vui vẻ chìm vào giấc ngủ . Lúc mới bắt đầu Tần Mặc cả người cứng ngắc , về sau mới dần dần buông lỏng , nay ngẫu nhiên cùng công chúa đụng chạm da thịt , hắn ngoại trừ mặt đỏ tới mang tai , đã có thể miễn cưỡng ứng đối.
Từ lúc thân mình Tần Mặc khỏi hẳn , Chiêu Hoa công chúa liền quấn lấy hắn muốn học võ công . Tần Mặc bất đắc dĩ, chỉ có thể đáp ứng, liền dạy từ chỗ cơ bản nhất .
Chiêu Hoa công chúa chạy vòng quanh phía sau núi mới được non nửa vòng liền thở hồng hộc, mệt thở không ra hơi . Nàng dừng lại, lau sạch mồ hôi trên trán, chỉ cảm thấy mặt trời chiếu lên đau đầu , ngocthuybachdang.lequydon.com choáng váng . Tố Y chạy chậm theo sau mặt cũng đầy mồ hôi, nàng lo âu nhìn xem công chúa, Công chúa nếu là mệt, không bằng nghỉ một lát đi.
Nàng mỗi ngày còn làm chút việc, cũng đã mệt đến hai chân như nhũn ra, công chúa thân mình cao quý , chưa từng hoạt động quá nhiều , chỉ sợ không chịu được.
Chiêu Hoa công chúa xoa xoa bắp chân , ngẩng đầu , thấy Tần Mặc ngừng lại , quay trở lại , nàng phất phất tay, Quá mệt mỏi , ta trước nghỉ một lát.
Tần Mặc sắc mặt không thay đổi, hắn là người tập võ, chạy nửa vòng núi đối với hắn như là đi bộ mà thôi . Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt phiếm hồng của công chúa , dừng lại trên trán đầy mồ hôi , dienndanlequydon.com hiện lên một chút đau lòng, thấp giọng nói: Tập võ rất là vất vả , công chúa nếu là chịu không được, có thể nghỉ ngơi.
Nàng thân là công chúa, mười ngón tay không dính nước , thường ngày đọc sách, pha trà , ngắm hoa, đánh đàn . Đừng nói là việc nặng , chính là nhấc đồ vật nhẹ đều có một đống cung nữ làm thay, trước giờ là bị người nâng trong lòng bàn tay chiều chuộng , chạy từ chân núi đến sườn núi như vậy , đã là chịu khổ .
Có hắn ở đây , chắc chắn đem hết toàn lực bảo hộ nàng an toàn, nàng sao lại cần tập võ?
Tần Mặc là nghĩ cho nàng , không nỡ nàng chịu khổ, làm cho nàng nghỉ ngơi . Chiêu Hoa công chúa lại cho rằng Tần Mặc là xem thường nàng yếu đuối , cho rằng nàng không thể kiên trì . Tức thì thẳng lưng , ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt không chịu thua , Ai nói ta không chịu nổi, ta chỉ là mệt muốn nghỉ ngơi một chút, tiếp tục chạy!
Dứt lời, chính mình dẫn đầu tăng tốc chạy về phía trước.
Tần Mặc bất đắc dĩ thở dài, cùng Tố Y liếc nhau một cái, thấp giọng nói: Công chúa bên này có ta để ý , làm phiền Tố Y cô nương đi chuẩn bị chút nước ấm cho công chúa .
Chiêu Hoa công chúa thở hổn hển, từ từ chạy ở phía trước . Nàng đều cưỡng bách chính mình phải tiếp tục chạy về phía trước , chạy đến hai chân không còn cảm giác, chạy đến toàn bộ phổi đều đang kêu gào đau đớn, đều chưa từng ngừng . Mãi cho đến tận đỉnh núi, nàng rốt cuộc không chịu nổi, lảo đảo đang muốn té xuống thì thân mình vững vàng rơi vào một cái ôm .
Nàng nhếch miệng , thân mình hoàn toàn buông lỏng .
Tần Mặc ôm eo nàng , đem nàng ôm sát vào trong ngực , thấy nàng mặt đầy mồ hôi, mặt không còn chút máu, đau lòng nhíu chặt lông mày , móc khăn lụa từ trong ngực ra , thận trọng lau sạch mồ hôi cho nàng , thấp giọng thở dài: Công chúa vì sao muốn luyện võ?
Hai mắt Chiêu Hoa công chúa lại bị khăn lụa hấp dẫn , đây chính là chiếc khăn kia !
Nó có thể âm thầm thay đổi tư tưởng của một người , một khi nhiễm phải , liền rất khó từ bỏ, lòng phòng bị cũng bởi vậy mà chậm rãi buông lỏng . Ngay từ đầu Chiêu Hoa công chúa chính là suy nghĩ này, mạnh mẽ giữ Tần Mặc tại bên cạnh nàng .
Chỉ cần hắn đồng ý ở lại , mỗi ngày sớm chiều ở chung, cùng giường chung gối, dịu dàng cùng ngang ngược , thỉnh thoảng giả bộ yếu đuối, tranh thủ lòng thương hại của hắn , làm cho Tần Mặc từ từ quen với việc ở bên cạnh nàng . Chiêu Hoa công chúa tin tưởng , cứ như thế mãi, Tần Mặc chính là muốn đi cũng đi không được .
Liên tiếp mấy ngày, ban ngày công chúa vào trong chùa nhìn xem kinh phật , pha trà, giải sầu một chút . Ban đêm, lại trốn trong ngực Tần Mặc , vui vẻ chìm vào giấc ngủ . Lúc mới bắt đầu Tần Mặc cả người cứng ngắc , về sau mới dần dần buông lỏng , nay ngẫu nhiên cùng công chúa đụng chạm da thịt , hắn ngoại trừ mặt đỏ tới mang tai , đã có thể miễn cưỡng ứng đối.
Từ lúc thân mình Tần Mặc khỏi hẳn , Chiêu Hoa công chúa liền quấn lấy hắn muốn học võ công . Tần Mặc bất đắc dĩ, chỉ có thể đáp ứng, liền dạy từ chỗ cơ bản nhất .
Chiêu Hoa công chúa chạy vòng quanh phía sau núi mới được non nửa vòng liền thở hồng hộc, mệt thở không ra hơi . Nàng dừng lại, lau sạch mồ hôi trên trán, chỉ cảm thấy mặt trời chiếu lên đau đầu , ngocthuybachdang.lequydon.com choáng váng . Tố Y chạy chậm theo sau mặt cũng đầy mồ hôi, nàng lo âu nhìn xem công chúa, Công chúa nếu là mệt, không bằng nghỉ một lát đi.
Nàng mỗi ngày còn làm chút việc, cũng đã mệt đến hai chân như nhũn ra, công chúa thân mình cao quý , chưa từng hoạt động quá nhiều , chỉ sợ không chịu được.
Chiêu Hoa công chúa xoa xoa bắp chân , ngẩng đầu , thấy Tần Mặc ngừng lại , quay trở lại , nàng phất phất tay, Quá mệt mỏi , ta trước nghỉ một lát.
Tần Mặc sắc mặt không thay đổi, hắn là người tập võ, chạy nửa vòng núi đối với hắn như là đi bộ mà thôi . Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt phiếm hồng của công chúa , dừng lại trên trán đầy mồ hôi , dienndanlequydon.com hiện lên một chút đau lòng, thấp giọng nói: Tập võ rất là vất vả , công chúa nếu là chịu không được, có thể nghỉ ngơi.
Nàng thân là công chúa, mười ngón tay không dính nước , thường ngày đọc sách, pha trà , ngắm hoa, đánh đàn . Đừng nói là việc nặng , chính là nhấc đồ vật nhẹ đều có một đống cung nữ làm thay, trước giờ là bị người nâng trong lòng bàn tay chiều chuộng , chạy từ chân núi đến sườn núi như vậy , đã là chịu khổ .
Có hắn ở đây , chắc chắn đem hết toàn lực bảo hộ nàng an toàn, nàng sao lại cần tập võ?
Tần Mặc là nghĩ cho nàng , không nỡ nàng chịu khổ, làm cho nàng nghỉ ngơi . Chiêu Hoa công chúa lại cho rằng Tần Mặc là xem thường nàng yếu đuối , cho rằng nàng không thể kiên trì . Tức thì thẳng lưng , ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt không chịu thua , Ai nói ta không chịu nổi, ta chỉ là mệt muốn nghỉ ngơi một chút, tiếp tục chạy!
Dứt lời, chính mình dẫn đầu tăng tốc chạy về phía trước.
Tần Mặc bất đắc dĩ thở dài, cùng Tố Y liếc nhau một cái, thấp giọng nói: Công chúa bên này có ta để ý , làm phiền Tố Y cô nương đi chuẩn bị chút nước ấm cho công chúa .
Chiêu Hoa công chúa thở hổn hển, từ từ chạy ở phía trước . Nàng đều cưỡng bách chính mình phải tiếp tục chạy về phía trước , chạy đến hai chân không còn cảm giác, chạy đến toàn bộ phổi đều đang kêu gào đau đớn, đều chưa từng ngừng . Mãi cho đến tận đỉnh núi, nàng rốt cuộc không chịu nổi, lảo đảo đang muốn té xuống thì thân mình vững vàng rơi vào một cái ôm .
Nàng nhếch miệng , thân mình hoàn toàn buông lỏng .
Tần Mặc ôm eo nàng , đem nàng ôm sát vào trong ngực , thấy nàng mặt đầy mồ hôi, mặt không còn chút máu, đau lòng nhíu chặt lông mày , móc khăn lụa từ trong ngực ra , thận trọng lau sạch mồ hôi cho nàng , thấp giọng thở dài: Công chúa vì sao muốn luyện võ?
Hai mắt Chiêu Hoa công chúa lại bị khăn lụa hấp dẫn , đây chính là chiếc khăn kia !
|
/56
|

