Bản Cung Số Khổ, Luôn Có Điêu Dân Muốn Hại Bản Cung

Chương 2 - Chương 2

/56




Nghiêm Như không muốn lại cùng nàng lật lọng , tráo trở . Hắn đưa tay , lấy cung tiễn từ trong tay thị vệ , cao thấp đánh giá một phen , kéo dây , nhắm ngay ngực công chúa .

Đột nhiên có một bóng đen vọt lại, thân hình nhanh như chớp , nhảy đến gần đó , ôm công chúa gắt gao hộ ở trong ngực.

Nhìn đến người tới, ngay cả công chúa vẫn đang tức giận nhưng vẫn đều biểu hiện thật sự lạnh nhạt bỗng nhiên kinh hoảng lên, nàng túm cánh tay người tới , Tần Mặc , ngươi... Ngươi thế nào đã trở lại? Tố Y đâu?

Hắn không phải là che chở Tố Y đến Hoài Nam vương phủ sao?

Hay là đã xảy ra chuyện , bị người của Bình Tây vương phủ chặn lại rồi.

Công chúa càng nghĩ càng kinh hoảng, hai mắt không hề chớp nhìn nam tử áo đen phía trước , ý đồ từ trên gương mặt lạnh lùng của hắn nhìn đến một đáp án.

Công chúa yên tâm, thuộc hạ hộ tống Tố Y cô nương đến nơi , nửa đường gặp Phong công tử, người và tín vật đều đã giao cho hắn rồi. Nam tử áo đen mặt không biểu cảm nói.

Chiêu Hoa công chúa thở dài nhẹ nhõm một hơi, ngược lại lại là ngẩn ra, Vậy ngươi tới làm cái gì? , hắn đã đưa Tố Y tới nơi an toàn , hoàn thành nhiệm vụ, vì sao còn muốn quay lại ?

Hay là lại xảy ra biến cố gì ?

Nghĩ đến này, tim của nàng lại thót lên.

Nam tử áo đen nhìn xem nữ tử trước mặt , gương mặt hắn vẫn như trước kia , chính là mày nhíu chặt , thấy Chiêu Hoa công chúa chỗ sâu trong đôi mắt mang theo sầu bị đậm tới mức tan không được . Hắn nội tâm đau xót, trên mặt cũng không hiển, ấm giọng nói: Thuộc hạ đến mang công chúa đi .

Hắn tự nhiên là vì nàng mà đến.

Từ lúc công chúa hạ lệnh sau, hắn chỉ biết, công chúa là tồn một lòng muốn chết, hắn muốn mang nàng đào tẩu, lấy võ công của hắn vẫn là có tám phần nắm chắc, nhưng là công chúa chí không ở này . Hắn cũng bất lực, chỉ có thể theo tâm ý của nàng, vì đạt thành tâm nguyện của nàng, hắn một đường ra roi thúc ngựa, lấy tốc độ nhanh nhất hộ tống Tố Y cô nương rời đi, cũng may mắn ông trời thương hại, làm cho bọn họ trên đường gặp Hoài Nam Vương Thế tử, hắn đem Tố Y phó thác Thế tử , một lát chưa ngừng, chạy trở về, chỉ vì thấy mặt nàng lần cuối cùng .

Lần này, nếu có hy vọng còn sống, hắn định đem hết toàn lực hộ tống công chúa rời đi.

Nếu như không có, vậy hắn sẽ chết cùng nàng , trên đường xuống địa phủ , hắn sẽ vẫn như trước hộ ở bên người nàng, vì nàng vượt mọi chông gai.

Nàng sống , hắn sẽ ở bên cạnh , yên lặng thủ hộ nàng.

Nàng chết , hắn cũng tuyệt không sống tạm.

Nghiêm Như xem bọn họ, tức thời cũng nhận ra người tới, hắn tên gọi Tần Mặc , là tiên hoàng lúc còn sống , ban cho Chiêu Hoa công chúa làm thị vệ cận thân . Trước khi đến bên người công chúa , hắn nhưng là cao thủ đệ nhất của đại nội .

Hắn từng tận mắt thấy hắn là như thế nào lấy một địch trăm, như thế nào bách phát bách trúng, như thế nào một mũi tên trúng ba con chim . Hắn võ nghệ cao cường, thậm chí tại phía xa trên hắn, nhân tài như vậy, ở trong loạn thế này, vốn nên kiến công lập nghiệp, trở thành một đại danh tướng, lại lưu lạc trở thành một thị vệ cận thân nho nhỏ bên người công chúa , thật sự là có chút lãng phí rồi.

Nghiêm Như híp mắt nhìn Tần Mặc từ trên xuống dưới , nổi lên ý tích tài , hắn cao giọng nói: Tần Mặc , bản Thế tử biết ngươi là một nhân tài, chim khôn lựa cành mà đậu, hiền thần chọn chủ mà theo . Ngươi nếu là theo bản Thế tử, bản Thế tử liền chuyện cũ sẽ bỏ qua, cho ngươi làm đại tướng quân ở dưới trướng , ngày sau thăng quan thêm tước, phong hầu bái tướng, làm rạng rỡ tổ tông , chẳng phải đẹp cả đôi đường .

Tần Mặc nghe vậy, đem công chúa hộ ở sau người, ngẩng đầu, đôi mắt lạnh lùng dừng ở trên người Nghiêm Như , trong giọng nói lạnh nhạt lộ ra ba phần đùa cợt, Thừa nhân chi xa giả tái nhân chi hoạn, y nhân chi y giả hoài nhân chi ưu, thực nhân chi thực giả tử nhân chi sự ( ngồi xe của người thì chở hoạn nạn cho người , mặc áo của người thì ôm ưu tư cho người , ăn cơm của người thì sống chết cho việc của người – Hòa Âm Hầu liệt truyện ) tiên hoàng cùng công chúa đối ta có ơn tri ngộ . Tần Mặc tuy là hạ nhân, nhưng cũng hiểu được như thế nào tích thủy chi ân dũng tuyền tương báo , tự nhiên không màng sống chết, vì công chúa vượt lửa quá sông, sẽ không tiếc .

Ý ở ngoài lời chính là hắn Nghiêm Như không bằng một hạ nhân , là một tiểu nhân không tri ân không báo đáp .

Chiêu Hoa công chúa nghe vậy, không khỏi ghé mắt, nàng xem bóng lưng vĩ ngạn vững vàng chắn ở trước người mình , có chút động dung . Ở vào thời điểm nàng tuyệt vọng nhất, thế nhưng có một người không để ý sinh tử đứng lên, đối mặt người khác dụ dỗ đe dọa, vẫn cứ thờ ơ, cao giọng nói qua hắn nguyện vì nàng vượt lửa quá sông, sẽ không tiếc.

Mẫu hậu của nàng , phu quân của nàng , đều đã từng luôn miệng nói yêu nàng lại ruồng bỏ nàng . Đến cuối cùng , dĩ nhiên là một thị vệ nàng thậm chí luôn xem nhẹ lại vì nàng động thân mà ra.

Nghiêm Như sắc mặt trầm xuống, lệ mâu nhìn chằm chằm Tần Mặc , giọng điệu chợt chuyển lạnh, Kẻ thức thời trang tuấn kiệt, gian ngoan mất linh kết cục chính là tan xương nát thịt! Ngươi cũng là một nhân tài, cần gì phải như thế ngoan cố không đổi đâu, bản Thế tử tiếc ngươi là một nhân tài, nguyện lại cho ngươi một lần cơ hội, ngươi vẫn là nghĩ rõ ràng lại trả lời bản Thế tử cũng không

/56

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status