Bà Xã Ngoan Nào
Chương 46 - Lần Trước Cô Đã Thử Qua , Cái Đó Mà Là Sâu Bướm Sao ?bảo Bối , Anh Chỉ Biết Vào , Sẽ Khô
|
/249
|
Tô Thiển , từ lúc đó trở đi , tôi liền thích em , 10 năm rồi , tôi cố gắng tạo nên một ám dạ , chỉ vì một hi vọng muốn em có một cuộc sống an ổn, đừng đối xử lãnh đạm với tôi như thế có được không ? lòng tôi đau lắm ....
Tô Thiển ngạc nhiên , ngơ ngác nhìn khuôn mặt đẹp trai kia , ánh mắt của anh vẫn thế nhưng lại tràn đầy ưu thương .
10 năm ! anh nói anh yêu cô 10 năm ! cô có nên tin những lời này không ?
bảo bối , có phải em không tin lời tôi nói không ? không sao , tôi cho em đầy đủ thời gian để em từ từ cảm nhận những điều tôi muốn chứng minh cho em thấy , có được không , chỉ cần đừng lạnh nhạt với tôi như thế .
lời nói của anh có chứa chút run rẩy , chỉ sợ cô gái trong lòng hoài nghi tấm lòng của anh .
Tô Thiển bị An Thần làm cho sửng sốt , trong lòng cực kì phức tạp , đẩy đầu anh ra : An Thần , đừng có thế nữa , được không ? hiện tại ,đầu tôi trống rống ....
An Thần nắm lấy bàn tay , dò theo bụng đi xuống . cả người Tô Thiển đều run theo .
cô gái hư , em hành hạ tôi 10 năm , tôi không chỉ muốn công tâm mà còn muốn phải công thân !
anh đã nói được là làm được , tuyệt nhiên không cho cô gái phía dưới phản kháng , tuyệt nhiên không cho cô gái trong lòng cự tuyệt!
không ....cầu xin anh ....tôi không chuẩn bị tốt ......aaaa.....
nếu đã nói rõ ràng rồi , An Thần tuyệt đối không cho phép cô gái này chạy trốn mình . cô là của anh , anh chỉ muốn cảm nhận cô gái trong lòng này chỉ là của anh.
bảo bối , chớ trốn , ngoan nào .
không , rất đau !
nhớ tới đêm hôm đó , Tô Thiển không chỉ lạnh sóng lưng mà lạnh cả người .
tôi sẽ nhẹ nhàng !
An Thần , tôi không phải có ý kia , anh bình tĩnh một chút .
đau xót tràn về , ai tới cứu cô đừng cho đêm hôm đó tái diễn .
An Thần mãnh liệt như nước thủy triều , lửa dục ở đáy lòng gào thét , đôi tay điên cuồng chạy loạn trên thân thể bóng loáng , nhẵn nhụi của Tô Thiển , khiến cho cả người cô đều run rẩy .
liều mạng hôn lên trên , đôi môi cô sao mềm mại thế , sao tràn đầy dụ hoặc vậy .
Tô Thiển cũng là cô gái bình thường , dưới sự ra sức trêu đùa của An Thần , cô đã mất hết sức phản kháng .
An Thần nâng khóe môi lên , lúc này mới eo ếch một cái , tiến vào nơi thần bí mà mình ngày nhớ đêm mong .
Tô Thiển hoàn toàn tỉnh táo , không ngừng vung tay đánh vào lồng ngực An Thần : không được , anh mau ra ngoài , ra ngoài đi ....
bảo bối ! anh chỉ biết vào , sẽ không ra ! ngoan nào để cho anh được yêu em mãi nhé !
Tô Thiển ngạc nhiên , ngơ ngác nhìn khuôn mặt đẹp trai kia , ánh mắt của anh vẫn thế nhưng lại tràn đầy ưu thương .
10 năm ! anh nói anh yêu cô 10 năm ! cô có nên tin những lời này không ?
bảo bối , có phải em không tin lời tôi nói không ? không sao , tôi cho em đầy đủ thời gian để em từ từ cảm nhận những điều tôi muốn chứng minh cho em thấy , có được không , chỉ cần đừng lạnh nhạt với tôi như thế .
lời nói của anh có chứa chút run rẩy , chỉ sợ cô gái trong lòng hoài nghi tấm lòng của anh .
Tô Thiển bị An Thần làm cho sửng sốt , trong lòng cực kì phức tạp , đẩy đầu anh ra : An Thần , đừng có thế nữa , được không ? hiện tại ,đầu tôi trống rống ....
An Thần nắm lấy bàn tay , dò theo bụng đi xuống . cả người Tô Thiển đều run theo .
cô gái hư , em hành hạ tôi 10 năm , tôi không chỉ muốn công tâm mà còn muốn phải công thân !
anh đã nói được là làm được , tuyệt nhiên không cho cô gái phía dưới phản kháng , tuyệt nhiên không cho cô gái trong lòng cự tuyệt!
không ....cầu xin anh ....tôi không chuẩn bị tốt ......aaaa.....
nếu đã nói rõ ràng rồi , An Thần tuyệt đối không cho phép cô gái này chạy trốn mình . cô là của anh , anh chỉ muốn cảm nhận cô gái trong lòng này chỉ là của anh.
bảo bối , chớ trốn , ngoan nào .
không , rất đau !
nhớ tới đêm hôm đó , Tô Thiển không chỉ lạnh sóng lưng mà lạnh cả người .
tôi sẽ nhẹ nhàng !
An Thần , tôi không phải có ý kia , anh bình tĩnh một chút .
đau xót tràn về , ai tới cứu cô đừng cho đêm hôm đó tái diễn .
An Thần mãnh liệt như nước thủy triều , lửa dục ở đáy lòng gào thét , đôi tay điên cuồng chạy loạn trên thân thể bóng loáng , nhẵn nhụi của Tô Thiển , khiến cho cả người cô đều run rẩy .
liều mạng hôn lên trên , đôi môi cô sao mềm mại thế , sao tràn đầy dụ hoặc vậy .
Tô Thiển cũng là cô gái bình thường , dưới sự ra sức trêu đùa của An Thần , cô đã mất hết sức phản kháng .
An Thần nâng khóe môi lên , lúc này mới eo ếch một cái , tiến vào nơi thần bí mà mình ngày nhớ đêm mong .
Tô Thiển hoàn toàn tỉnh táo , không ngừng vung tay đánh vào lồng ngực An Thần : không được , anh mau ra ngoài , ra ngoài đi ....
bảo bối ! anh chỉ biết vào , sẽ không ra ! ngoan nào để cho anh được yêu em mãi nhé !
|
/249
|

