Bà xã ba hai tuổi trùng sinh

Chương 76: Chương 61.2

/565


Lãng QuênTheo đường đi vào nhà họ, con hẻm cũng không có rộng rãi, nhưng tất cả giữa đường bị một chiếc xe màu đen có màn che chắn lại.Đèn sau của chiếc xe màu đen có màn che mở ra, đối với trước mặt, có phần chói mắt, mà đứng ở trước đèn xe sau là một loạt người mặc tây trang màu đen hai tay đặt lên nhau, ngay ngắn đứng trước mặt họ.Nhà Trần tỷ cách vách đã đem cửa khóa chặt lại, bên trong cửa sổ lầu hai, Trần tỷ cùng chồng của chị ló đầu ra nhìn về phía ngõ nhỏ bên ngoài, trong lòng có vài phần khẩn trương.Một đám người kia đến đây đã lâu, vẫn duy trì tư thế đứng ở đó, người sáng suốt có thể nhìn ra được là đang chờ nhà Văn Đình Tâm.Vốn lúc đầu Trần tỷ muốn báo cho Văn Đình Tâm biết, nhưng lại không có số của Văn Đình Tâm, cũng không biết cô đi đâu, cho nên cũng không có biện pháp nào hay.Ngồi bên trong xe đích thật là ông cụ, miệng ngậm tẩu thuốc, mắt ông cụ nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu cho đến khi xuất hiện hai bóng người - là cháu nội cùng tiểu nha đầu kia.Giống vậy ở bên ngoài xe, Nam Thế Dương cùng Vũ Đình Tâm chăm chú nhìn chằm chằm chiếc xe.“Văn Đình Tâm,” bỗng dưng Nam Thế Dương đúng lúc mở miệng: “Nếu một lúc nữa tôi không thể ở lại, buổi tối em liền đi đến chỗ của Đầu Cẩu ở, không nên ở một mình, biết không?”Chưa từng thấy ông nội xuất động một đội người đặc chủng để đối phó với anh, trận địa này khiến cho Nam Thế Dương cảm thấy sợ hãi.Ông nội muốn giết người chỉ cần nói một câu, nếu ông thật sự muốn động đến Vũ Đình Tâm, Nam Thế Dương thật sự rất sợ.“Nhưng mà, nếu anh trở về không có vấn đề gì sao?” Ngẩng đầu nhìn về phía anh, Văn Đình Tâm lo lắng giống như tối hôm qua: “Tôi lo lắng nếu anh trở về. Ngộ nhỡ bị ông nội anh chửi hoặc đánh anh thì sao?”So với sinh mệnh an toàn của cô, anh bị một chút đánh chửi cũng không đáng kể.“Em yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức không trở về, nếu thật sự không được, em nghe lời anh đi đến chỗ khác ở, hiểu chưa?”“Ừ.” Gật đầu một cái, trong phút chốc, lúc được Nam Thế Dương chăm sóc, trong lòng Vũ Đình Tâm không hiểu sao nhói đau.Vì sao cảm giác hai người bọn họ lại giống với uyên ương bỏ mạng đây? Vì sao ông cụ lại chán ghét cô như vậy? Vì sao anh lại sợ hãi ông cụ?Những điều này đều là vấn đề nan giải cô không hiểu được, bởi vì kiếp trước, cô chưa từng gặp phải loại vấn đề này.Văn Đình Tâm không biết thời điểm kiếp trước vì cưới cô, người đã từng kết hôn, Nam Thế Dương bị đánh rất tàn nhẫn, thậm chí không tiếc chuyển ra ngoài khỏi Nam gia, ký vào văn kiện từ bỏ tài sản Nam gia, mới có thể chính thức cưới cô làm vợ.Kiếp trước, lúc Nam Thế Dương còn sống, ở trong mắt, trong lòng anh, cô là duy nhất, là vô cùng trân quý. Trong nhà có vấn đề, cho đến bây giờ anh đều yên lặng gắng lấy hết áp lực, ẩn giấu lấy nơi tối tăm đó, cố gắng hết sức để cho cô tận hưởng ấm áp như ánh nắng mặt trời.Tên nam nhân ngốc đến tận cùng đó cho đến lúc chết cũng không rõ, vì sao cô lại không thích anh, vì sao cô không thể đối tốt với anh một chút? Chỉ cần hơi đối với anh tốt một chút thôi, anh đều cảm thấy tất cả những gì mình làm là đáng giá…“Nhị thiếu.” Đầu lĩnh đám người tây trang đen tiến lên vài bước, dừng lại trước mặt anh, cứng rắn nói: “Ông chủ mời cậu lên xe.”“Có thể mời ông nội xuống xe không?” Nhìn bọn họ vài lần, Nam Thế Dương không cách nào khác trả lời bằng yêu cầu này.Anh lên xe, Văn Đình Tâm liền chỉ có một mình ở bên ngoài, một đội ngũ đặc chủng ở bên ngoài, vạn nhất ra lệnh, phát sinh cái gì, anh không dám tưởng tượng.“Ông chủ mời Nhị thiếu lên xe, nhất định phải phối hợp.” Ngữ khí trả lời kiên cường lạnh lùng giống như một người máy.“Đưa đồ cho tôi, anh đi đi.” Đưa tay tiếp lấy túi đồ ăn trên tay anh, Văn Đình Tâm trái lại phối hợp cực kì.Nhưng chính Văn Đình Tâm cũng biết, cô bị nguy hiểm. Nếu ông cụ thật sự đủ nhẫn tâm, sau đó nhất định sẽ diệt trừ cô.“Văn Đình Tâm, chúng ta cùng đi.” Không yên lòng, Nam Thế Dương quyết định muốn dẫn cô bước đến.Mới bước được một bước chân, người đàn ông mặc tây trang kia liền chắn thân ngăn lại: “Ông chủ chỉ mời mỗi Nhị thiếu lên xe, cần phải phối hợp.”“Được, chúng tôi cùng nhau đi đến, tôi lên xe, cô ấy không lên xe, còn không được sao?” Liếc nhìn tên mặc tây trang kia, nói xong liền muốn cất bước đi.Vậy mà tên mặc tây trang kia vẫn hết sức cứng rắn ngăn lại: “Nhị thiếu, mời phối hợp, nếu không tôi phải dùng vũ lực để giải quyết.”Xem ra theo tình huống này, không ai chịu nhường một bước.“Được thôi, ngươi nói ông nội chờ tôi thêm chút nữa, tôi mua bữa tối còn chưa có ăn, ăn xong lại đi tìm ông sau.” Cứng mềm đều không được, Nam Thế Dương chỉ có thể chơi xấu, xoay người nháy mắt với Văn Đình Tâm: “Văn Đình Tâm, chúng ta trở lại ăn xong bữa tối rồi trở về. Đến lúc đó không cần ngươi tới đây, bản thân tôi tự đi tìm ông nội.”“Ách, được.” Văn Đình Tâm cũng khéo léo trả lời lại.Hai người đối đáp xong, liền xoay người muốn rời đi.Khi đó, ông cụ nhìn qua gương chiếu hậu thấy tình huống không đúng, lúc này cũng nóng nảy: “Thằng nhãi ranh này như thế nào mới trở về lại rời đi rồi? Chẳng lẽ bọn hắn đuổi người đi?”“Bọn ngu xuẩn này, muốn mang người đưa đến đây cũng làm không xong!” Nhìn bóng dáng Nam Thế Dương càng ngày càng xa, ông cụ dâng lên một trận hỏa khí.Tên mặc tây trang cũng không có ngăn cản Nam Thế Dương, nhìn hai người bọn họ rời đi.Lão gia không có phân phó Nhị thiếu không thể đi ăn tối, cho nên tên mặc tây trang liền để mặc cho anh đi.Nào biết Nhị thiếu không đi được bao xa, cửa kính phía sau của xe có rèm che liền thò ra thân thể của ông cụ, giọng nói khàn khàn rống lên: “Tiểu tử thúi, con có gan bước thêm hai bước nữa đi!”Nghe được giọng nói hổn hển của ông nội, sợ hãi trong lòng của Nam Thế Dương liền buông xuống một nửa.Nếu ông nội thực sự tức giận, giọng nói sẽ không như vậy,

/565

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status