Triển Ngưng đạp bước chạy vào phòng học, vừa đến chỗ ngồi, giáo viên Ngữ Văn kẹp lấy giáo án vừa đi đến.
Thứ Hai, tiết đầu tiên vốn là của chủ nhiệm lớp, vừa đúng hôm nay thay đổi.
Trong lòng Triển Ngưng vui ngất trời, lấy sách giáo khoa che lại, bên dưới tiến hành nghiệp lớn sao chép.
Tôn Uyển liếc qua, lập tức phát hiện vùng đất mới, “Wow, bài tập của nương nương lại ở chỗ của cậu? Hai người khi nào thì trở thành bạn bè hoạt động cách mạng?
Triển Ngưng không để ý tới cô, cẩn thận bôi xóa, sửa đổi đối chiếu bài.
Nửa tiết trôi qua, Triển Ngưng rốt cuộc cũng lăn qua lăn lại xong. Cô nhìn chằm chằm vào bảng đen, cùi chỏ khẽ thúc cái người đang ngủ gà ngủ gật cùng bàn.
Ai, cậu cùng anh chàng cuồng theo dõi kia thế nào rồi?”
Tôn Uyển có chút mơ màng, ngây người mấy giây sau mới hoàn toàn nghe rõ câu hỏi, “À, ngày hôm qua cùng nhau đi quán Internet chơi game vài tiếng đồng hồ, kỹ thuật anh ta không tồi.”
. . . . . . Triển Ngưng, “Hừ, cậu thật là vui vẻ.”
Hết giờ học, đại biểu Số Học như thường lệ ở đằng kia thúc giục, không có cách nào, cùng một đức hạnh với chủ nhiệm lớp, chết không đền mạng. Mỗi Chủ Nhật bọn họ đều trôi qua sống không bằng chết.
Vừa ra bài tập Số Học, so với mấy môn khác cộng lại lượng bài tập càng nhiều hơn, có thể hoàn thành mới là kỳ tích.
Triển Ngưng ném sách bài tập của mình đến trước mặt Tôn Uyển dưới ánh mắt chờ mong của cô bạn, lại cầm sách bài tập của Tống Dương ra ngoài, khi đi ngang qua vị trí của hắn thì bỏ trên bàn hắn.
Con mọt sách đang chuẩn bị cho tiết học sau, trong lớp học ồn ào thì hắn trông thật yên ắng.
Tống Dương nhìn thấy sách bài tập liền lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai nhét vào hộc bàn, động tác có biên độ rất lớn, rõ ràng là có tật giật mình, làm cho bạn học trước sau đều quay sang nhìn hắn.
Có thể chưa bao giờ làm cho người khác đột ngột chú ý, tai Tống Dương lập tức đỏ cả lên, cả người căng cứng kỳ cục.
Có người cợt nhã cười cười: Tống nương nương, bạn bị làm sao vậy? Cái mông bị nổ hay sao?”
Tống Dương yếu ớt “Mình…mình….mình……” mấy tiếng, lại nhất thời không nghĩ ra lời phản bác, đẩy gọng kính thành thật lựa chọn trầm mặc.
Triển Ngưng quét mắt chung quanh một cái, đoán chừng là Tống Dương quá im lìm, khi dễ cũng không có cảm giác thành tựu, rất nhanh mọi người liền dời đi chú ý.
Triển Ngưng đưa tay nhẹ nhàng gõ một cái trên bàn của hắn, “Lớp phó học tập, thanks!”
Tống Dương lập tức lắc đầu giống như trống lắc.
_______KẹoĐắng::::dđlqđ_______
Không bao lâu sau chính là kỳ thi giữa kỳ, Triển Ngưng hồ đồ trôi qua, thành tích vẫn tương đối có thể lấy ra khoe.
So sánh với cô thoải mái, Triển Minh Dương liền thảm hơn một chút, cũng không phải là nói đứa nhỏ này rất kém, toàn lớp hơn 40 người, thành tích ổn định trong top 10, không nói rất giỏi, cũng không phải quá kém.
--- ------
Thường ngày Triển Minh Dương chưa boa giờ vì thành tích mà phiền não, nhưng rất đáng tiếc, lần này bên cạnh cậu lại là một quyển sách giáo khoa di động sống sờ sờ, môn nào cũng rất giỏi, không chỉ đứng nhất toàn lớp, còn đứng nhất toàn cấp.
Như vậy so sánh, Triển Minh Dương thực có chút thê thảm, chênh lệch nghiêm trọng. Ngữ Văn rõ ràng bò đến giới tuyến đạt tiêu chuẩn, Triển Hoài Nam vẫn tức giận mà quyết định đưa con trai vào trường luyện thi đứng đầu.
Tự do của Triển Minh Dương vì vậy mà chấm dứt, sau này phần lớn thời gian đã trở thành cậu cùng Trình Cẩn Ngôn ở cùng một chỗ. Đối với người bạn này cậu rất buồn bực, có chút bị đè nén, không có thứ hạng cách giữa, tất cả mọi người đều vui vẻ.
Hiện tại thời gian là 8:50 phút, cách thời gian huấn luyện kết thúc còn kém 10 phút, Triển Ngưng ngồi chờ ở cửa ra vào lớp Taekwondo.
Bên trong đứa bé cao cao thấp thấp không đều, linh tinh xen lẫn mấy bé gái, thống nhất mặc trang phục huấn luyện màu trắng, theo động tác của huấn luyện viên mà đồng loạt đá chân.
Trình Cẩn Ngôn trưng khuôn mặt nhỏ nhắn đã học được đâu ra đó, tư thế đúng tiêu chuẩn nhất trong đám người. Huấn luyện viên chỉ vào cậu nói gì đó, một đám nhỏ trong nháy mắt đều chuyển ánh mắt đến trên người cậu.
Sau đó là Trình Cẩn Ngôn đích thân làm mẫu, giống như châu chấu ở đằng kia nhảy lên nhảy xuống.
Chương trình huấn luyện vừa kết thúc, Trình Cẩn Ngôn mang cả người đầy mồ hôi nhanh chóng xách cặp sách chạy ra ngoài.
Phía sau cậu còn kéo theo một cái đuôi mập mạp, có chút cố hết sức, từng cái nhấc chân làm thịt trên người run lên bần bật.
Triển Ngưng nhấc cằm nói: “Cậu chạy cái gì? Đằng sau còn có người tìm kìa.”
Phác Hạo rất nhanh chạy tới trước mặt, hô hô thở phì phò, mắt nhỏ ý vị đảo quanh trên người Trình Cẩn Ngôn, biểu tình thoạt nhìn có chút rụt rè.
Trình Cẩn Ngôn, cái này, là tôi tặng cho bạn.” Phác Hạo giơ tay ra, bên trên là một cái Cửu Liên Hoàn.
Trong lòng Triển Ngưng lập tức trầm trồ khen ngợi cậu nhóc này, nhóc con này đúng là có chút hơi mập mạp, nhưng mà đầu óc rất thông minh, làm việc quá trôi chảy rồi.
Trình Cẩn Ngôn nhếch mắt lên, “Tôi không muốn.”
Phác Hạo nhỏ giọng nói: Tôi cố ý mua tặng bạn đó.”
Trình Cẩn Ngôn khẽ dựa gần vào Triển Ngưng, ngẩng đầu lên: “Chị, chúng ta về nhà thôi.”
Triển Ngưng xem kịch vui không chê nhiều việc nói: “Không vội, cậu trước xử lý việc này đã.”
Phác Hạo bởi vì những lời này mà được khích lệ, lúc mở miệng lại giọng cũng lớn hơn một chút, “Trình Cẩn Ngôn, bạn cầm đi, tôi biết rõ bạn thích nhất chơi cái này, cho nên đã lấy tiền tiêu vặt của bản thân mua cho bạn, chúng ta không phải là bạn bè sao.”
Triển Ngưng thuận miệng nói: “Đúng đấy, không phải đều là bạn bè sao, người ta đã mua cho cậu rồi, cậu cứ nhận đi thôi, ngày mai cậu lại mời hắn ăn đùi gà.”
Phác Hạo lập tức nhếch miệng cười lên: Tôi rất thích ăn đùi gà.
Đụng phải một người không đáng tin cậy gọi xui xẻo, đụng phải hai người không đáng tin cậy này thuần túy chính là mệnh.
Trình Cẩn Ngôn nghiêm mặt thối, cậu cũng không thích cái tên mập mạp này, lớn lên xấu không nói, trên người lúc nào cũng có một mùi lạ, cậu ước gì cách người này càng xa càng tốt. Nhưng mà Triển Ngưng không những không nghe được tiếng lòng cậu, ngược lại còn ở đằng kia thêm dầu vào lửa, điều này làm cho Trình Cẩn Ngôn có loại cảm giác Triển Ngưng đang giúp đỡ người khác khi dễ cậu, trong lòng không hiểu sao cảm thấy có vài phần uất ức.
Thứ Hai, tiết đầu tiên vốn là của chủ nhiệm lớp, vừa đúng hôm nay thay đổi.
Trong lòng Triển Ngưng vui ngất trời, lấy sách giáo khoa che lại, bên dưới tiến hành nghiệp lớn sao chép.
Tôn Uyển liếc qua, lập tức phát hiện vùng đất mới, “Wow, bài tập của nương nương lại ở chỗ của cậu? Hai người khi nào thì trở thành bạn bè hoạt động cách mạng?
Triển Ngưng không để ý tới cô, cẩn thận bôi xóa, sửa đổi đối chiếu bài.
Nửa tiết trôi qua, Triển Ngưng rốt cuộc cũng lăn qua lăn lại xong. Cô nhìn chằm chằm vào bảng đen, cùi chỏ khẽ thúc cái người đang ngủ gà ngủ gật cùng bàn.
Ai, cậu cùng anh chàng cuồng theo dõi kia thế nào rồi?”
Tôn Uyển có chút mơ màng, ngây người mấy giây sau mới hoàn toàn nghe rõ câu hỏi, “À, ngày hôm qua cùng nhau đi quán Internet chơi game vài tiếng đồng hồ, kỹ thuật anh ta không tồi.”
. . . . . . Triển Ngưng, “Hừ, cậu thật là vui vẻ.”
Hết giờ học, đại biểu Số Học như thường lệ ở đằng kia thúc giục, không có cách nào, cùng một đức hạnh với chủ nhiệm lớp, chết không đền mạng. Mỗi Chủ Nhật bọn họ đều trôi qua sống không bằng chết.
Vừa ra bài tập Số Học, so với mấy môn khác cộng lại lượng bài tập càng nhiều hơn, có thể hoàn thành mới là kỳ tích.
Triển Ngưng ném sách bài tập của mình đến trước mặt Tôn Uyển dưới ánh mắt chờ mong của cô bạn, lại cầm sách bài tập của Tống Dương ra ngoài, khi đi ngang qua vị trí của hắn thì bỏ trên bàn hắn.
Con mọt sách đang chuẩn bị cho tiết học sau, trong lớp học ồn ào thì hắn trông thật yên ắng.
Tống Dương nhìn thấy sách bài tập liền lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai nhét vào hộc bàn, động tác có biên độ rất lớn, rõ ràng là có tật giật mình, làm cho bạn học trước sau đều quay sang nhìn hắn.
Có thể chưa bao giờ làm cho người khác đột ngột chú ý, tai Tống Dương lập tức đỏ cả lên, cả người căng cứng kỳ cục.
Có người cợt nhã cười cười: Tống nương nương, bạn bị làm sao vậy? Cái mông bị nổ hay sao?”
Tống Dương yếu ớt “Mình…mình….mình……” mấy tiếng, lại nhất thời không nghĩ ra lời phản bác, đẩy gọng kính thành thật lựa chọn trầm mặc.
Triển Ngưng quét mắt chung quanh một cái, đoán chừng là Tống Dương quá im lìm, khi dễ cũng không có cảm giác thành tựu, rất nhanh mọi người liền dời đi chú ý.
Triển Ngưng đưa tay nhẹ nhàng gõ một cái trên bàn của hắn, “Lớp phó học tập, thanks!”
Tống Dương lập tức lắc đầu giống như trống lắc.
_______KẹoĐắng::::dđlqđ_______
Không bao lâu sau chính là kỳ thi giữa kỳ, Triển Ngưng hồ đồ trôi qua, thành tích vẫn tương đối có thể lấy ra khoe.
So sánh với cô thoải mái, Triển Minh Dương liền thảm hơn một chút, cũng không phải là nói đứa nhỏ này rất kém, toàn lớp hơn 40 người, thành tích ổn định trong top 10, không nói rất giỏi, cũng không phải quá kém.
--- ------
Thường ngày Triển Minh Dương chưa boa giờ vì thành tích mà phiền não, nhưng rất đáng tiếc, lần này bên cạnh cậu lại là một quyển sách giáo khoa di động sống sờ sờ, môn nào cũng rất giỏi, không chỉ đứng nhất toàn lớp, còn đứng nhất toàn cấp.
Như vậy so sánh, Triển Minh Dương thực có chút thê thảm, chênh lệch nghiêm trọng. Ngữ Văn rõ ràng bò đến giới tuyến đạt tiêu chuẩn, Triển Hoài Nam vẫn tức giận mà quyết định đưa con trai vào trường luyện thi đứng đầu.
Tự do của Triển Minh Dương vì vậy mà chấm dứt, sau này phần lớn thời gian đã trở thành cậu cùng Trình Cẩn Ngôn ở cùng một chỗ. Đối với người bạn này cậu rất buồn bực, có chút bị đè nén, không có thứ hạng cách giữa, tất cả mọi người đều vui vẻ.
Hiện tại thời gian là 8:50 phút, cách thời gian huấn luyện kết thúc còn kém 10 phút, Triển Ngưng ngồi chờ ở cửa ra vào lớp Taekwondo.
Bên trong đứa bé cao cao thấp thấp không đều, linh tinh xen lẫn mấy bé gái, thống nhất mặc trang phục huấn luyện màu trắng, theo động tác của huấn luyện viên mà đồng loạt đá chân.
Trình Cẩn Ngôn trưng khuôn mặt nhỏ nhắn đã học được đâu ra đó, tư thế đúng tiêu chuẩn nhất trong đám người. Huấn luyện viên chỉ vào cậu nói gì đó, một đám nhỏ trong nháy mắt đều chuyển ánh mắt đến trên người cậu.
Sau đó là Trình Cẩn Ngôn đích thân làm mẫu, giống như châu chấu ở đằng kia nhảy lên nhảy xuống.
Chương trình huấn luyện vừa kết thúc, Trình Cẩn Ngôn mang cả người đầy mồ hôi nhanh chóng xách cặp sách chạy ra ngoài.
Phía sau cậu còn kéo theo một cái đuôi mập mạp, có chút cố hết sức, từng cái nhấc chân làm thịt trên người run lên bần bật.
Triển Ngưng nhấc cằm nói: “Cậu chạy cái gì? Đằng sau còn có người tìm kìa.”
Phác Hạo rất nhanh chạy tới trước mặt, hô hô thở phì phò, mắt nhỏ ý vị đảo quanh trên người Trình Cẩn Ngôn, biểu tình thoạt nhìn có chút rụt rè.
Trình Cẩn Ngôn, cái này, là tôi tặng cho bạn.” Phác Hạo giơ tay ra, bên trên là một cái Cửu Liên Hoàn.
Trong lòng Triển Ngưng lập tức trầm trồ khen ngợi cậu nhóc này, nhóc con này đúng là có chút hơi mập mạp, nhưng mà đầu óc rất thông minh, làm việc quá trôi chảy rồi.
Trình Cẩn Ngôn nhếch mắt lên, “Tôi không muốn.”
Phác Hạo nhỏ giọng nói: Tôi cố ý mua tặng bạn đó.”
Trình Cẩn Ngôn khẽ dựa gần vào Triển Ngưng, ngẩng đầu lên: “Chị, chúng ta về nhà thôi.”
Triển Ngưng xem kịch vui không chê nhiều việc nói: “Không vội, cậu trước xử lý việc này đã.”
Phác Hạo bởi vì những lời này mà được khích lệ, lúc mở miệng lại giọng cũng lớn hơn một chút, “Trình Cẩn Ngôn, bạn cầm đi, tôi biết rõ bạn thích nhất chơi cái này, cho nên đã lấy tiền tiêu vặt của bản thân mua cho bạn, chúng ta không phải là bạn bè sao.”
Triển Ngưng thuận miệng nói: “Đúng đấy, không phải đều là bạn bè sao, người ta đã mua cho cậu rồi, cậu cứ nhận đi thôi, ngày mai cậu lại mời hắn ăn đùi gà.”
Phác Hạo lập tức nhếch miệng cười lên: Tôi rất thích ăn đùi gà.
Đụng phải một người không đáng tin cậy gọi xui xẻo, đụng phải hai người không đáng tin cậy này thuần túy chính là mệnh.
Trình Cẩn Ngôn nghiêm mặt thối, cậu cũng không thích cái tên mập mạp này, lớn lên xấu không nói, trên người lúc nào cũng có một mùi lạ, cậu ước gì cách người này càng xa càng tốt. Nhưng mà Triển Ngưng không những không nghe được tiếng lòng cậu, ngược lại còn ở đằng kia thêm dầu vào lửa, điều này làm cho Trình Cẩn Ngôn có loại cảm giác Triển Ngưng đang giúp đỡ người khác khi dễ cậu, trong lòng không hiểu sao cảm thấy có vài phần uất ức.
|
/35
|

