Ai Nghe Chăng Tiếng Đàn Định Mệnh

Chương 19

/63


Bọn Hứa Trí Thịnh đến đây ăn chực đã quen, nên cũng biết quy củ, sau khi ăn xong cùng nhau dọn dẹp quét rác, mấy người đàn ông hai ba hơi đã dọn phòng sạch không còn một hạt bụi.

Nguyễn Thanh Ngôn đi xuống lầu vứt rác, vừa mới bước vào cửa đã nghe thấy tiếng cười vang khắp phòng. Thấy anh xuất hiện, Văn Hoài từ xa đã thốt lên, "Ối, nam chính của chúng ta đến rồi kìa."

"Nam chính gì?"

"Anh hot rồi Lông Xám ạ!" Tiểu Mỹ chỉ vào máy tính: “Trên weibo có video của anh kìa."

Có linh cảm chẳng lành, anh bước lên vài bước, đôi mắt dán chặt vào nội dung trên màn hình.

Vừa nhìn liền khiến anh ngớ người đứng nguyên tại chỗ.

Hôm qua hát trong quán bar có người quay lén đăng lên mạng.

Sao trên đời lại có người nhàm chán như thế nhỉ? Anh đúng là xung khắc với internet mà.

Phản ứng đầu tiên của anh chính là nhìn sang Cố Sương Chi, cô đang cau mày không nói gì.

Nhưng bàn tay nắm chặt gối sofa đã bán đứng cô.

Bài hát kết thúc, dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay và hoan hô, đoạn video này cũng chỉ dừng lại ở đây.

Nguyễn Thanh Ngôn thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại chợt sinh ra một chút cô đơn. 

Nhưng ánh mắt Vu Niệm nhìn anh hơi là lạ, cô rõ ràng nhận ra vấn đề nhỏ tối hôm qua.

Tiểu Bạch load bình luận, "Phắc, rất nhiều người đang tìm cậu đấy.”

"Còn có vài fan Sherlock Holme của cậu đã bắt đầu hoài nghi thân phận của cậu rồi." Văn Hoài cười to, "cậu thích chơi nổi hả?"

Sau khi xem hết đoạn video, chỉ có Lâm Kiêu không biết rõ sự tình xem đến ngây người, "Anh, anh hát hay quá."

"Vậy làm sao bây giờ?"

Đầu hơi nóng, anh nhíu mày,  ho hai tiếng hắng giọng, "Thôi quên đi, chừng hai ngày nữa là hết ngay."

Trong đầu anh bây giờ tùm lum chuyện, hơi đâu mà lo mấy việc lặt vặt này.

Sau khi tiễn khách, căn phòng to thế chỉ còn lại một người một chó.

Nguyễn Thanh Ngôn uống thuốc, đầu lại bắt đầu choáng váng. Nằm trên giường cả buổi nhưng vẫn không sao ngủ được.

Lúc bước ra phòng khách, nhìn dáng Lông Xám ngủ đến không biết trời trăng ngoài ban công, bỗng nhiên anh cảm thấy mình thật đáng thương.

Tối nay Cố Sương Chi cũng không ngủ ngon, nhắm rồi lại mở mắt, hừng đông hay đêm đen, đối với cô đều giống nhau.

Cô nhiều lần nhớ lại câu cuối cùng của Nguyễn Thanh Ngôn trước khi cô rời khỏi nhà anh: “Tạm biệt.”

Câu này là nói với cô, dịu dàng thản nhiên nhưng lại thuần túy đến mức không mang theo bất kỳ cảm xúc gì.

Cô nhất thời trở tay không kịp, chỉ gật đầu rồi theo mấy người con lại rời khỏi.

Sau khi về nhà lại ảo não không thôi.

Cô đã quen với cuộc sống chậm rãi, chậm rãi bước đi, chậm rãi ăn cơm, chậm rãi nghe nhạc, chậm rãi đánh đàn.

Nhưng sự xuất hiện của Nguyễn Thanh Ngôn đã khuấy động hồ nước yên ả của cô, từng bước dồn ép cô.

Cô cuối cùng đã không còn đường lui, đẩy anh ra theo bản năng.

Cô đúng là chòm Sư tử rối rắm.

**

Ngày hôm sau lễ Giáng sinh, tuyết rơi hơn một ngày đã dừng lại.

Mà lúc tuyết tan không khí lại trở nên lạnh lẽo.

Cố Sương Chi bọc mình thật kín, vừa đến cửa tiệm đàn thì nghe tiếng Tiểu Mỹ đang biến thân thành nhân viên quảng cáo lôi kéo khách cho Lông Xám.

Ba mẹ của cô bé kia đang xem đàn trong tiệm, Vu Niệm đang tư vấn chương trình học đàn, thế là bạn nhỏ kia liền rơi vào tay Tiểu Mỹ.

Vừa nhìn thấy Cố Sương Chi, Tiểu Mỹ liền không biết ngại nói với cô bé "Chuyện điều âm này phải bồi dưỡng từ nhỏ."

Cố Sương Chi nhíu mày, không đồng ý với cách nói của cô, "Điều âm mỗi người mỗi khác, em thấy hay nhưng chưa chắc gì cô bé đã thích."

"Ai nói? Em rất thích bài hát của anh này lắm nha!" Cô bé kia đâm cho Cố Sương Chi một đao, lại còn bắt chước hát theo, "Anh nghĩ anh không đủ tốt, có thể quên đi tất cả hay không, lalalala"

Hình như đã bị tẩy não nghiêm trọng rồi.

Tiểu Mỹ hài lòng, cho rằng Cố Sương Chi cứng nhắc, là phần tử ngoan cố không bị lay động, thế là tiến hành giáo dục cô lần nữa.

"Bài hát này chắc chị chưa nghe đâu hả?" Cô ấy cúi đầu lấy di dộng ra, "Tối qua Lông Xám mới đăng weibo, chỉ ghi âm bằng điện thoại một đoạn thôi, không được rõ lắm. Nhưng mà hát thật dễ thương ~~~”

Chưa hỏi đối phương có muốn nghe hay không, cô ấy đã bật nhạc lên.

Di động phát lên tiếng đàn dương cầm, sau đó là giọng hát trầm thấp của anh.

"Cả ngày hôm nay em chẳng thèm đoái hoài đến anh, tâm trạng thật là tồi tệ.

Anh thật sự không hề muốn cãi nhau với em, xin em hãy quên hết những chuyện buồn ấy đi.

Anh ngồi trước màn hình máy tính cười ngây dại, xem lại lịch sử trò chuyện vui biết bao nhiêu

Bỗng chốc mọi thứ đều thay đổi khiến anh không tài nào chấp nhận được.

Anh nghĩ anh chưa đủ tốt, luôn khiến giọt nước mắt em rơi

Em đánh anh mắng anh cũng được nhưng đừng "chặn" anh mà

Cũng đều là anh không tốt, em có thể quên hết đi được không, những ngày em không quan tâm anh, anh chẳng tài nào ngon giấc được.

Anh nghĩ anh chưa đủ tốt, không thể chăm sóc tốt cho em, anh cũng chẳng thể là cỗ máy dự báo thời tiết thần kỳ.

Anh muốn biến thành chú bọt biển tinh nghịch, để luôn chọc cười em mà thôi."

(Bài hát: Anh nghĩ anh chưa đủ tốt, Vietsub: Mê Mụi,  Link: 

/63

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status